Chương 32

Editor: Mứt Chanh

Thẩm Tân Di tất nhiên cũng nghe thấy ở bên trong cả, nàng cười hì hì: "Ngươi quỳ xuống kêu ba ba, ta để cho ngươi lục soát."

Nữ quan kia lập tức kinh ngạc! Nàng ta từ trước đến nay là người tâm phúc bên cạnh Tề hoàng hậu, ngay cả Thẩm quý phi cũng phải khách khí ra mặt với nàng ta ba phần, Thái Tử Phi đồng lứa này sao có thể nói với nàng ta như vậy?

Chẳng qua nàng ta kinh ngạc như vậy cũng không kỳ quái, người bình thường nghe thấy Thẩm Tân Di mở miệng đều là biểu cảm này.

Thẩm Tân Di cũng chưa cho nàng ta nhiều thời gian để kinh ngạc, nhấc chân đá vào đầu gối nàng ta thật mạnh, nữ quan kêu thảm thiết một tiếng, quỳ một gối xuống dưới. Những người nàng ta mang đến đều trợn tròn mắt, động tác đồng loạt quỳ xuống cả lũ.

Thẩm Tân Di nhìn tư thế kia lại càng khó chịu: "Quỳ một gối xuống đất? Ngươi cầu hôn đó à? Học lễ nghĩa thế nào hả?" Nói xong còn đá thêm một chân nữa, nữ quan lại kêu thảm thiết, lúc này thật sự là khụy xuống đất.

Nàng đánh giá nữ quan này một cái, cuối cùng cũng vừa lòng mới ngồi xuống: "Ta không thích người ta đứng cao hơn ta, hiện tại có chuyện gì có thể nói."

Nữ quan cố nén nước mắt do đau, lặp lại lời nói vừa rồi một lần nữa.

Sau hai lần bị đá nàng ta mới biết bị Tề hoàng hậu lừa dối. Tề hoàng hậu thật sự là một người hiếm thấy, bà ta bị tức giận ở chỗ nào của phi tần trong hậu cung, lẽ ra phải lấy mặt mũi về hoặc sai người kiếm chuyện. Bà ta thì hay rồi, tức giận ở chỗ người khác sẽ quay qua làm khó tức giận với Thái Tử Phi. Nếu Thái Tử Phi là quả hồng mềm thì việc này không phải là không làm được, nhưng Thái Tử Phi lợi hại như vậy, Hoàng Hậu không phải đưa nàng ta vào chỗ chết sao?

Nàng ta vừa chịu đựng hoảng sợ trong lòng, vừa lặp lại với Thẩm Tân Di, chờ nói đến chỗ: "... Hoàng Hậu tự đưa tới vài người cho ngài sai khiến..."

Thẩm Tân Di vừa lột quả quýt vừa nghe nàng ta nói: "Tặng người cũng có thể, người khác ta đều coi thường, ta thích ngươi, ngươi tự đưa bản thân lại đây thì thế nào?"

Nữ quan nằm ở trên mặt đất, gượng cười: "Ngài đùa rồi, như thế nào có thể..." Lời nói mới nói một nửa, trên mặt bị ăn một cái tát thật mạnh.

Thẩm Tân Di rút tay lại, dùng khăn tay lau tay, cả giận hừ một tiếng: "Vô sỉ! Ta coi trọng ngươi là cho ngươi mặt mũi, ngươi còn dám thoái thác? Có phải ngươi xem thường ta hay không?!" Thiên kim nhà giàu phạt người đều để ma ma chưởng hình động thủ, Ngạo Thiên không có ý thức này, nàng cảm thấy bản thân ra tay tương đối có lực uy hϊếp hơn.

Nữ quan không còn khí thế kiêu ngạo mới vừa rồi nữa, hoàn toàn hoảng sợ vì khí thế đá người của nàng, quỳ rạp trên mặt đất không dám lên tiếng. Nàng ta thật sự không đón được đường đi nước bước của vị Thái Tử Phi này. Nàng ta ủ rũ sau một lúc lâu, nghĩ đến Hoàng Hậu nghiêm lệnh, vẫn căng da đầu mở miệng: "Ngài đừng làm khó dễ nô tỳ, những người này đều là do Tề hoàng hậu chọn lựa kỹ càng cho ngài, mạnh hơn nô tỳ trăm ngàn lần."

Tề hoàng hậu muốn tới lục soát cung của Thái Tử Phi, tất nhiên không có khả năng chỉ phái vài người bọn họ, đợi lát nữa Thượng Cung Cục cũng sẽ mang mọi người tới, khám xét từng phòng một. Khi đó Thái Tử Phi có thế nào cũng không ngăn cản được. Chờ sau khi lục soát xong, mặt mũi của vị Thái Tử Phi này hoàn toàn bị người ta giẫm xuống đất.

Nàng ta nghĩ đến đây thì can đảm hơn một chút: "Còn có chuyện lục soát cung, sau đó Tề hoàng hậu sẽ phái người tới điều tra." Nàng ta ngừng lại, trên mặt hiện ra nụ cười: "Hoàng Hậu đều là muốn tốt cho ngài, còn mong ngài đừng tránh né."

Thẩm Tân Di còn chưa kịp mở miệng, Lục Diễn đã tiến vào với ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn nửa câu cũng chưa lên tiếng, trực tiếp rút ra bội kiếm bên hông đi tới chỗ nữ quan.

Ánh mắt nữ quan kia quét đến Thái Tử bước tới, tiếp theo lại nhìn thấy ánh kiếm sáng như tuyết, cuống quít muốn tránh nhưng làm sao có thể trốn thoát, chỉ có thể mặc Thái Tử kề đao trên cổ, nàng ta sợ tới mức nhất thời nói không nên lời.

Giọng nói ảm đạm và lạnh như băng của Lục Diễn vang lên ở bên tai nàng ta: "Nơi Lục Diễn ta ở, đến phiên các ngươi tới lục soát?"

Hắn cho rằng Tề hoàng hậu chỉ phái nữ quan tới, nghĩ Thẩm Tân Di như thế nào cũng có thể ứng phó, không nghĩ tới ngay cả Thượng Cung Cục cũng bị kinh động, hắn không ra tay cũng không được.

Sắc mặt của nữ quan tái nhợt: "Điện, điện hạ, nô tỳ phụng mệnh Hoàng Hậu..." Nàng ta không nghĩ tới Thái Tử sẽ nhúng tay vào việc này, Thái Tử đánh gϊếŧ hạ nhân của Thẩm Nữ, không phải chứng tỏ Thái Tử đã chán ghét nàng sao?

Sắc mặt Lục Diễn lạnh hơn: "Hoàng Hậu?"

Bởi vì ân tình quan tâm thuở thiếu niên nên Lục Diễn cũng nhẫn nại Tề hoàng hậu lâu rồi, ngay cả khi Tề hoàng hậu nhiều lần nhúng tay vào chỗ hắn, hắn cũng tận lực lấy một phương thức nhẹ nhàng khuyên bảo. Nhưng Đông Cung có bao nhiêu chuyện cơ mật quan trọng? Hoàng Hậu cũng dám nói lục soát là lục soát sao? Lúc này hắn thật sự bực, hắn vốn định chém gϊếŧ người này, lại liếc nhìn Thẩm Tân Di, không muốn làm ô uế Đông điện nơi nàng ở nên hắn dùng kiếm cắt đứt búi tóc cao ngất của nữ quan hơn phân nửa.

"Cút!"

Nữ quan sợ tới mức hai đùi run rẩy, mất khống chế, vội vàng dẫn theo người chạy đi.

Lúc này Lục Diễn mới nhìn về phía Thẩm Tân Di, cho nàng một ánh mắt trấn an rồi nhíu mày nói: "Nàng ở Đông Cung yên ổn, ta đi nói với mẹ sau." Câu cuối cùng đã có chút sát khí.

Thẩm Tân Di cũng không muốn quản, tùy ý " à " một tiếng.

Lục Diễn không khỏi bực mình một trận, xoay người quay lại điện Thiếu Dương.

Tề hoàng hậu không làm gì khác hơn, nhưng lừa người ta thì thật sự có tay. Lúc này người của Thượng Cung Cục đã chờ ở bên ngoài, hiển nhiên chỉ chờ ra lệnh một tiếng là sẽ vọt vào lục soát cung.

Lục Diễn rất ghét những thứ bẩn thỉu này trong hậu cung nhưng cố tình Tề hoàng hậu ép hắn không thể không nhiều lần xen lẫn trong đó.

Giận dữ trên mặt hắn càng tăng lên, trực tiếp lấy ra thủ đoạn trị quân thiết huyết, thanh trường kiếm cắm vào viên gạch xanh trước điện Thiếu Dương. Những vết nứt trên mặt đất lan rộng như mạng nhện, tiếng vỡ vụn của viên gạch xanh khiến người ta chấn động hãi hùng khϊếp vía.

"Kẻ nào dám vượt qua thanh kiếm này, chém không tha."

Người của Thượng Cung Cục nhìn kiếm tung bay đón gió, mặt lộ vẻ hoảng sợ, đồng thời lui về phía sau vài bước.

Lục Diễn thấy bọn họ như thế thì hừ lạnh một tiếng, mang theo người đến cung Thúy Vi nơi Tề hoàng hậu ở.

Nữ quan kia đến cung Thúy Vi trước, còn quỳ trên mặt đất, khóc lóc kể lể Thái Tử Phi đủ loại vô lễ với Tề Hoàng Hậu. Tề hoàng hậu bừng bừng lửa giận, vỗ bàn trà các kiểu: "Được lắm, con tiện tì Thẩm thị thế mà không để Hoàng Hậu ta vào mắt, hôm nay nó dám tát ngươi một bạt tay, ngày mai có phải muốn chém đầu ta hay không?!"

Bà giận đùng đùng đứng lên, lập tức tìm Thẩm Nữ tính sổ. Lục Diễn lại trực tiếp đi vào, cung nhân cung Thúy Vi cũng chưa ngăn lại.

Tề hoàng hậu ngay lúc nhìn lên, tức giận nói: "Cửu Lang con tới vừa lúc, cùng ta đi quản vợ con cho tốt, nó thật to gan, con không thể dễ dàng tha..."

Bà nói đến một nửa lại ngậm miệng, bởi vì bà phát hiện vẻ mặt Lục Diễn không đúng, khác biệt so với bất cứ lúc nào.

Trong lòng bà kinh ngạc: "Cửu Lang, con... Làm sao vậy?"

Lục Diễn im lặng không nói, vòng qua bà tìm được nữ quan mới vừa rồi đến Đông Cung diễu võ giương oai. Hắn ngước mắt nhìn nàng ta một cái, đột nhiên không chút lưu tình mà rút bội kiếm bên dưới ra, thẳng tay chém đầu nữ quan kia.

Thi thể nữ quan không đầu lung lay mới ngã xuống, máu tươi trên cổ phun lên nửa mặt vách tường cung Thúy Vi, có vài giọt bắn tới làn váy của Tề hoàng hậu.

Tề hoàng hậu ngơ ngẩn mà nhìn một lúc lâu, lúc này cuối cùng mới hoàn hồn, hét lên một tiếng rồi lùi lại vài bước: "Cửu Lang!"

Lục Diễn sau đó cắm bội kiếm vào vỏ kiếm lại, lúc đi ngang qua bên người bà, trầm giọng nói: "Mẫu hậu, người còn nhớ rõ trước khi vào cung Thái Hậu dặn dò người cái gì không?" Hắn nhìn Tề hoàng hậu đầy mặt kinh hoảng, trong lòng cũng mềm xuống, thản nhiên giải thích: "Mẫu hậu, nhi thần không phải là đứa bất hiếu, nhưng Đông Cung là chỗ ở của con, nơi đó đặt bao nhiêu công văn bí mật, người làm thế thì thể diện của nhi thần ở chỗ nào? Chẳng lẽ muốn cho người trong thiên hạ cười nhi thần vô năng sao?"

Tề hoàng hậu nghĩ đến điều này thì sắc mặt thay đổi, vừa định nói thì hắn đã nghênh ngang rời đi.

......

Trong điện Đào Yểu nồng nặc huân hương an thần, Thẩm quý phi cũng không thể bình tĩnh được, bà ta nôn nóng mà đi dạo vài bước rồi lại quay sang con trai mình: "Thái Tử thật sự ra mặt vì Tố Tố, trực tiếp chém đầu một kẻ ở trong cung Hoàng Hậu ư?"

Tuy rằng bà ta chán ghét Tề hoàng hậu nhưng trong tình huống như thế thì bà ta thật sự vui sướиɠ khi người gặp họa không đứng dậy.

Mắt Lục Trạch cũng hơi hơi nheo lại, trên mặt thiếu niên tuấn tú hiện ra vài phần tàn nhẫn: "Đúng vậy, bao nhiêu người đều chính mắt nhìn thấy."

Thẩm quý phi càng thêm bất an: "Vậy phải làm sao bây giờ? Gần đây mẹ dò xét cậu con vài lần, ổng đều trốn tránh không trả lời mẹ, sợ là đã biết chuyện con xui khiến Thẩm Nhã Nhạc giá họa Tố Tố rồi."

Nếu Lục Trạch đã dám làm thì tất nhiên đã có chuẩn bị: "Mẹ yên tâm, những cái đó chẳng qua là bắt gió bắt bóng tung tin vịt, cậu sẽ không tin hoàn toàn đâu, đến lúc đó con tự mình tới cửa nói với cậu."

Sắc mặt Thẩm quý phi giận dữ: "Con không sợ Thẩm Nhã Nhạc nói ra tình hình thực tế sao."

Nơi này không thể không nói một câu, thủ đoạn của Lục Trạch đối đãi với phụ nữ có thể cao hơn Lục Diễn, hắn ta thong dong cười: "Thẩm Tứ Nương chẳng qua cũng là con gái ruột của cậu hai, chẳng lẽ cậu thật sự có thể nghiêm hình tra tấn hoặc là gϊếŧ người ư? Chỉ cần cậu không nghiêm hỏi, nàng ta một chữ cũng sẽ không tiết lộ."

Thẩm quý phi liếc hắn ta mắt một cái: "Chẳng lẽ con thật sự muốn cưới Thẩm Nhã Nhạc làm vợ?"

Lục Trạch bật cười: "Sao có thể?"

Lúc này Thẩm quý phi mới yên tâm, Lục Trạch suy nghĩ thật lâu: "Mẹ luôn đối tốt với Tố Tố, Tố Tố là người trọng tình, chỉ cần mẹ dùng tình cảm thì nàng ấy sẽ không cắt đứt với chúng ta như vậy."

Thẩm quý phi thở dài.

......

"Ngươi nói với Hoàng Hậu như thế?"

Thẩm Tân Di vừa gọt vỏ bưởi bằng một con dao nhỏ bằng bạc vừa thản nhiên hỏi Lục Diễn, lười biếng mà nói: "Ở trong cung Thúy Vi làm trò chém người trước mặt Hoàng Hậu, ngươi cũng quá bất kính với trưởng bối, ngỗ nghịch bất hiếu. Thái Hậu và Hoàng Thượng sẽ không tức giận hả?"

Lục Diễn chém người xong ở chỗ Tề hoàng hậu thì trực tiếp đi tìm Thái Hậu giải thích ngọn nguồn mọi chuyện. Thái Hậu chưa nói hai lời, lập tức đáp ứng không cho qua chuyện này. Cũng may mắn Thái Hậu có thể che giấu chuyện này, Tề hoàng hậu mới không có khả năng huyên náo um trời con trai ngỗ nghịch, dù sao cũng là bà ta đuối lý. Hơn nữa nếu Thái Tử rơi xuống tội danh bất hiếu thì bà ta cũng không có chỗ tốt, nếu không e là Thái Tử phải bị nghiêm quan công kích đến chết.

Lúc này hắn mới có thể về điện Thiếu Dương tắm gội sau đó thay quần áo, ngồi ở bên cạnh bàn tán gẫu với Thẩm Tân Di.

Hắn ừ một tiếng: "Thái Hậu đã biết, phụ hoàng hẳn là cũng sẽ không nói gì." Văn Xương Đế vốn rất phiền bà vợ Tề hoàng hậu hiếm có này. Nếu không phải Thái Hậu còn sống mà Thẩm quý phi lại như hổ rình mồi thì ông đã sớm phế hậu lập lại lâu rồi.

Hắn nói xong thì không khỏi ngừng lại, ngước mắt nhìn Thẩm Tân Di.

Trước đây Thái Sử Tiệp lúc nào cũng khuyên nhủ hắn nhưng hắn luôn không để bụng. Hôm nay nhìn hành vi của Tề hoàng hậu thế kia, hắn mới biết được nàng thật sự rất khó khăn. Nếu hôm nay hắn không giúp nàng ra mặt, để người của Tề hoàng hậu thật sự tiến vào lục soát cung thì tình cảnh của nàng sẽ càng giậu đổ bìm leo.

Hôm nay nhìn nô tài trong cung Hoàng Hậu đều dám vênh mặt hất hàm sai khiến trước mặt nàng, dám tùy tiện giẫm mặt nàng xuống đất. Nếu thật sự để Tề hoàng hậu thành công, lại từng bước ép sát hϊếp bức nàng thì e rằng thật sự sẽ ép chết nàng.

Thật ra không nghiêm trọng như vậy, dù sao Thẩm Tân Di còn có Hầu phủ dựa vào, tính tình nàng cũng không ăn thua thiệt, chỉ là hôm nay hắn chính mắt nhìn thấy Tề hoàng hậu từng bước dồn ép, khó tránh khỏi nghĩ đến chuyện xấu.

Nhưng để hắn há mồm xin lỗi thì thật sự hắn cũng làm không được.

Hắn nghẹn cả buổi mới từ từ phun ra một câu: "Làm khó nàng rồi."

Thẩm Tân Di hừ một tiếng, lười biếng mà nhướng mắt: "Nếu ngươi thực sự cảm thấy ta vất vả thì thu Thái Sử Tiệp và Lục Băng vào trong phòng ta, để ta hưởng Tề nhân chi phúc cho tốt đi."

Lục Diễn: "..."

Thì ra nàng chẳng những không hết lòng gian với lão Thập Thất mà còn thuận đường nhớ thương Thái Sử Tiệp.

Thẩm Tân Di thấy hắn không nói lời nào, cũng không trông cậy vào hắn trong một đêm là có thể hiền huệ rộng lượng, vì thế nói: "Vì sao ngươi chịu đựng Tề hoàng hậu như vậy? Chỉ bởi vì bà ấy là dì ngươi ư?"

Dựa theo tính tình của Lục Diễn, Tề hoàng hậu một ngày không gây chuyện thì cả người khó chịu thế kia, mỗi ngày muốn nhúng tay vào chuyện của con trai sớm nên chết trong tay Lục Diễn mấy trăm lần rồi, hắn chắc chắn sẽ không chờ đến hôm nay mới phát tác.

Lục Diễn hàng mi dài buông xuống: "Hoàng Hậu vào cung cũng có hơn mười năm, đến nay chưa sinh con, dưới gối cũng không có con ruột của mình."

Thẩm Tân Di khó hiểu: "Hả?"

Hắn lặng im một lát mới nói: "Lúc trước ta vô ý trúng độc, tuy nhặt về một mạng nhưng cũng làm Thái Hậu cảnh giác lên, bà cảm thấy không có người quan tâm ta và đại ca thì không được. Lúc ấy tuổi thân phận thích hợp chỉ có một mình dì tư, cho nên lựa chọn dì tư tiến cung, nhưng là..." Hắn hơi nhíu mày: "Phụ hoàng nói trong cung không thể lại thêm một đứa con của phụ nữ nhà họ Tề, Thái Hậu cũng thấy thế. Nếu dì tư có đứa con ruột thịt, tất nhiên không thể tận tâm chăm sóc ta và đại ca, cho nên..."

Thẩm Tân Di tiếp lời: "Cho nên bà vì có thể thuận lợi tiến cung giữ được vinh hoa cho nhà họ Tề mà đã uống thuốc tuyệt dục sao?"

Lục Diễn liếc nhìn nàng một cái, hơi gật đầu.

Thẩm Tân Di hiểu rõ, khó trách Lục Diễn lại nhường nhịn bà như thế, quả nhiên là có duyên cớ.

Nàng nghĩ thì nghĩ vậy nhưng nói chuyện lại cực không khách khí: "Là ngươi thiếu ân tình của bà ấy, cũng không phải là ta thiếu. Ân tình của ngươi thì ngươi tự trả, nhưng đừng hy vọng ta giúp ngươi trả, ta cũng không có khả năng chịu đựng bà ấy nhường bà ấy đâu."

Nếu ngày thường nàng nói những lời khó nghe như vậy sẽ phải bị Lục Diễn mắng vài câu, hiện giờ hắn lại cực kỳ không hé răng, sau một lúc lâu mới trả lời: "Vốn không kêu nàng trả, huống hồ..." Ánh mắt hắn lạnh lùng: "Hoàng Hậu lần này thật sự quá mức."

Chuyện của hai mẹ con bọn họ, Thẩm Tân Di không muốn xen vào, vì thế hết sức chuyên chú cúi đầu lột quả bưởi. Nàng rất thích thứ này, cái gì mà trà bưởi, nước lá bưởi, thịt quả bưởi cũng chả kém cạnh.

Lúc nàng lột không cẩn thận làm văng nước ra ngón tay nên đặt ngón tay mυ"ŧ vào trong miệng.

Lục Diễn không lưu ý nhìn thấy, đầu lưỡi nàng khẽ liếʍ đầu ngón tay, mυ"ŧ cẩn thận sạch sẽ nước quả bưởi. Một màn này làm tâm tư hắn lại rục rịch, hắn đột nhiên bắt đầu hâm mộ ngón tay kia.

Ý niệm này thực sự đáng khinh, hắn cũng chỉ là chợt lóe qua, ở trong lòng phỉ nhổ bản thân một trận, lại thu hồi ánh mắt, trầm ngâm nói: "Đêm nay ta dọn về Đông điện."

Hắn đã hiểu được phần nào khó xử của nàng, trong lòng cũng không khỏi sinh ra mấy phần thương tiếc. Những người này bao gồm cả Tề hoàng hậu trong đó, đơn giản chính là nhìn nàng bị Thái Tử ghét bỏ mới dám làm càn như vậy, chỉ cần hắn dọn về ở thì mấy vấn đề kia tất nhiên sẽ được giải quyết dễ