Quyển 1 - Chương 15

Edit:

Băng Vy


Beta:

Mộng, Du, Pio


O0O—O0O

Vì sao lúc trước y không nói, không biện giải chứ?

———

Bốn năm trước, y, thật sự phản bội hắn sao? Hoặc là phải nói… Y thật sự là cái kẻ phản bội kia sao?

Lòng người vốn thiện biến

(dễ thay đổi)…


Trong đầu đột nhiên lại nhớ tới lời Từ Cửu Kỷ nói ngày đó, Hoàng Hân Duật chỉ cảm thấy trong lòng ngẩn ra, vậy mà có chút cảm khái.

Đúng vậy, tâm tư con người, quả thật là thứ không đáng tin nhất trên đời này.

Nhưng mà Anh, chẳng lẽ y không tiếp thu, có lẽ chính là bởi vì lòng người thiện biến, cho nên mới sẽ dư ra rất nhiều chuyện bất đồng chuyển biến, bất đồng phát triển sao?

Liền giống như y vốn chết tiệt… Cũng không đúng là bởi vì lòng người vốn biến thiện mới có thể cất giấu lại, sau lại làm cho hắn phát hiện chính mình kỳ thật căn bản không hiểu y, thậm chí còn làm cho hắn đối với y một kẻ quật cường như thế, nói ra câu “lòng người vốn thiện biến” cảm thấy tò mò với y, hết thảy những việc này… Cũng đều không quan hệ với cái lòng người vốn luôn thiện biến kia ư?

Không phải sao? Anh…

Giờ này khắc này, tâm tư hắn thiện biến đột nhiên đối với nguyên nhân lúc trước y phản bội hắn có điểm tò mò.

Mặc kệ là bởi vì Quân Trình mất cho nên mới chú ý tới y, hoặc là thuần túy chính là bởi vì y trùng hợp giờ phút này xuất hiện ở trước mặt hắn, tóm lại, hiện tại hắn thật sự tốt lắm, lúc trước đối phương rốt cuộc dùng điều kiện gì để dụ dỗ y phản bội hắn, là tiền sao? Hay là tình?

Hắn từng nghĩ là tiền, bởi vì sau khi y phản bội

hắn, tài khoản tiết kiệm của y quả nhiên nhiều ra

mấy ngàn vạn.

Nhưng mà, giả như y không phản bội hắn, chẳng lẽ y theo hắn còn không có nhiều hơn sao?

Giả thiết, nếu nói, đối phương lấy việc gϊếŧ Quân Trình làm điều kiện tiên quyết dụ dỗ y cùng gã hợp tác, như vậy, hiện tại bốn năm sau, y cần gì phải cứu kẻ y muốn hại, khiến y cơ hồ hận thấu xương – Quân Trình – mà lại cuốn vào trận thị phi này?

Là y bởi vì thời gian lưu chuyển nên đã quên mất

hết thảy phân tình quá khứ, cho nên khi thấy Quân Trình mới không hề ghen ghét sao?

Không, không có khả năng!

Cho dù y đã cố đè nén, nhưng chỉ cần nghĩ lại ngôn hành cử chỉ của y mấy ngày nay, ánh mắt động tác, là hắn có thể thập phần khẳng định mà nói, giờ phút này ở trong lòng y, y như cũ vẫn chiếm giữ một góc nhỏ nhoi.

Như vậy, y đến đến tột cùng tại sao lại cứu Quân Trình?

Hay là… Kỳ thật ngay từ đầu, y chưa từng nghĩ tới muốn gϊếŧ Trình?

Hiện giờ cẩn thận nghĩ lại, sự kiện lúc trước kỳ thật có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng hắn lại vì một lòng chỉ muốn cùng Mạc Quân Trình hạnh phúc bên nhau mà khẩn cấp buộc tội Từ Cửu Kỷ mà chưa từng cẩn thận điều tra…

Vì sao lúc trước y không nói, không biện giải chứ?

Hoặc là hắn nên hỏi, là y chưa từng nói? Hay là hắn căn bản chưa từng hỏi tới?

Phát hiện chính mình càng cẩn thận tự hỏi lại hết thảy, trong lòng xuất hiện khả nghi càng ngày càng nhiều, Hoàng Hân Duật nhịn không được nhẹ nhàng nâng tay xoa đôi mày nhíu lại trên mặt Từ Cửu Kỷ, trong mắt đột nhiên thoáng hiện tia quang mang phức tạp.

Anh, lúc trước đến tột cùng cậu… Đã làm cái gì vậy?