Quyển 1 - Chương 10

Edit:

Băng Vy


Beta:

Du, Pio


O0O—O0O

Khi đau sẽ khóc, không đau.... tự nhiên nước mắt sẽ không rơi....

————-

Đợi cho tất cả mọi người rời khỏi phòng, Hoàng Hân Duật lập tức khẩn cấp một phen thu thập kẻ nửa ngồi trên giường, Từ Cửu Kỷ, ánh mắt âm ngoan thẳng tắp chế trụ đôi mắt không có chút lùi bước của Từ Cửu Kỷ, biểu tình trên mặt lại sắc bén khiến trái tim con người ta phải đóng băng.

“Cậu thật sự muốn chết, có phải hay không?”

Đã nhiều lần lặp đi lặp lại với Từ Cửu Kỷ không nên cố ý nhắc tới chuyện hắn tự mình ra tay gϊếŧ Mạc Quân Trình, Hoàng Hân Duật quả thực là không thể chịu đựng được, cho dù hắn cũng chưa từng hối hận vì đã ra tay gϊếŧ người nọ, cho dù…. cho dù một lần nữa lựa chọn, hắn cũng vẫn sẽ đi con đường đó, nhưng hắn không thể dễ dàng tha thứ người khác lần nữa nhắc tới chuyện này!

Chuyện này đối với hắn mà nói là giáo huấn, lại là vết sẹo, hắn phải cả đời đeo trên lưng giá chữ thập khi ra tay gϊếŧ chết người mình yêu mà sống sót, hắn cũng phải cả đời nhớ rõ chính mình là vì cái gì mà động thủ gϊếŧ người mình yêu!

Mỗi một lần nhắc tới Mạc Quân Trình, chẳng khác nào là muốn hắn lại nhớ tới nỗi đau khi tự tay gϊếŧ người nọ, còn có bị người phản bội, thật tình thì bị người đâm lén không sao chịu nổi, cho nên hắn không cho phép bất luận kẻ nào nhắc tới.

Hắn có thể yên lặng thừa nhận hết thảy Mạc Quân Trình gây ra cho hắn, mặc kệ là phản bội, đau lòng, hay là thống khổ, nhưng

hắn tuyệt không cho phép những người khác lấy chuyện này để làm nhục hắn, chỉ trích hắn, liền ngay cả nhắc tới cũng đều không được, càng đừng nói giống như Từ Cửu Kỷ ba lần bốn lượt khıêυ khí©h.

“Xem ra lần trước lãnh giáo cảnh cáo cậu vẫn cảm thấy chưa đủ, bằng không cậu như thế nào có cái lá gan dám một lần nữa nhắc tới chuyện Quân Trình!”

“Tôi chỉ là ăn ngay nói thật.” Đối mặt hơi thở xơ xác tiêu điều của hắn, Từ Cửu Kỷ đột nhiên cảm thấy được thập phần buồn cười.

Y đã bao nhiêu lần nhìn thấy ánh mắt muốn gϊếŧ y của hắn? Là một lần, hai lần, hay là ba lần nhỉ?

Hoặc là, kỳ thật kể từ ngày Mạc Quân Trình trở lại bên người hắn… Hắn cũng đã luôn muốn gϊếŧ

y, chỉ khổ là cái chưa có cái cớ

thích hợp? A…

“Nếu ngài không có biện pháp thừa nhận sự thật này, lúc trước ngài đã không gϊếŧ người kia, hiện tại mới hối hận.”

Con ngươi mang ý

cười nhìn hắn một lát sau đó đột nhiên ngừng lại… quay đầu nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ đang dần bị tầng mây đuổi đi, vẻ mặt y đột nhiên trở nên mê ly.

“Lòng người vốn biến thiện (dễ thay đổi),

ngày hôm qua làm chuyện không hối hận, không có nghĩa là ngày mai cũng sẽ không hối hận…”

Trầm ngâm

một lúc lâu, Từ Cửu Kỷ lại chống lại ánh mắt Hoàng Hân Duật, mềm nhẹ nhưng khẳng định nói:

“Ngài hối hận cho nên mới không muốn nghe người khác nhắc tới Mạc Quân Trình.”

Không phải cố ý muốn kí©h thí©ɧ hắn, thuần túy chỉ là đột nhiên có loại cảm giác này.

Nhìn tươi cười trên mặt Từ Cửu Kỷ tựa như châm chọc hắn, nghe y không nhanh không chậm nói hắn hối hận, Hoàng Hân Duật chỉ cảm thấy một cỗ phẫn nộ không thể ức chế rất nhanh ở trong lòng hắn tràn ra.

″Phanh—-″ một tiếng, Hoàng Hân Duật tức giận đem người hung hăng áp lên vách tường phía sau giường, động tác trên tay như có như không cố ý nhưng lại động đến miệng vết thương chưa khỏi bên vai phải của Từ Cửu Kỷ, thoáng chốc đau đớn khiến sắc mặt Từ Cửu Kỷ trắng bệch, đổ cả mồ hôi lạnh, nhưng miệng lại trừ bỏ một khắc lưng mới vừa bị đánh lên vách tường rên một tiếng ra ngoài, kế tiếp cho dù là một chút tiếng vang cũng không hề phát ra, mặc dù bị Hoàng Hân Duật cố ý đè lên miệng vết thương đã rỉ máu tươi, y vẫn là quật cường không rên một tiếng.

Nhìn y cau mày, sắc mặt trắng bệch, lại vẫn cứ cật lực chịu đựng đau đớn trên người, kiên cường không chịu kêu ra tiếng, Hoàng Hân Duật lạnh lùng nở nụ cười, cười ác liệt, cười âm hàn.

“Trước kia cậu rất sợ đau, ngay cả một chút vết dao cứa nho nhỏ, khi thoa thuốc cũng đều đau đến rớm nước mắt, không nghĩ tới vài năm không gặp, cậu cư nhiên ngay cả khi tôi banh miệng vết thương ra như vậy cũng không kêu đau, xem ra… Năng lực nhịn đau của cậu có chút tiến bộ, hử?”

“A, khi đau sẽ khóc, không đau… Tự nhiên nước mắt sẽ không rơi… Ư!”

Nhìn y rõ ràng đã đau đến tái mét khuôn mặt, lại vẫn cứ ương ngạnh đối với lời mình nói cười ra tiếng, Hoàng Hân Duật chỉ cảm thấy hỏa thiêu trong lòng càng dâng cao, nhịn không được dưới tay dùng thêm một chút lực —— liền cứ như vậy cách lớp băng gạc, đem ngón tay đâm sâu vào trong miệng vết thương của y.

Vừa lòng nhìn thấy Từ Cửu Kỷ thở hắt ra, hô hấp trở nên dồn dập trầm trọng lên, kế tiếp, y càng khó nhẫn đau đớn theo phản xạ tính đưa tay kéo cổ tay đang đè mạnh lên người, Hoàng Hân Duật lúc này mới thoáng hạ lực đạo, lãnh khốc mà tà nịnh cười nói:

“Xem ra cậu vẫn là sợ đau thôi, đúng hay không?”

Chậm rãi cúi đầu tới gần Từ Cửu Kỷ đã đau đến không thể đáp lời, hắn lại thấp giọng mở miệng cảnh cáo:

“Nếu cậu không muốn lại cảm thụ loại đau đớn này, cậu tốt nhất nên nhớ rõ, ‘không được nhắc đến Quân Trình’, cậu ấy không phải người cậu có thể nhắc đến, hiểu không?”

Gương mặt mang ý cười nhưng trong mắt lại lộ ra nhè nhẹ âm lệ, mắt lạnh nhìn Từ Cửu Kỷ bởi vì động tác của chính mình mới vừa rồi mà thái độ không hề kiêu ngạo, quật cường nữa, trong lòng Hoàng Hân Duật lúc ban đầu thật sự có loại hưng phấn thắng lợi.

Nhưng thời gian một giây một giây trôi qua, Từ Cửu Kỷ bởi vì đau đớn tăng lên mà trong mắt dần mất đi tình tự dao động vốn có, thảng thốt trước thần trí sắp mất đi, Hoàng Hân Duật lại đột nhiên cảm thấy có chút lo lắng, nôn nóng.

Có chút tức giận bản thân thình lình xảy ra tình tự phức tạp, hắn phẫn nhiên (phẫn nhiên: gồm phẫn nộ và đột nhiên) thu hồi

bàn tay kiềm chế ở trên người Từ Cửu Kỷ, không nhìn đến đối phương vì hắn thu tay lại mà thân mình lả đi, hắn nhanh chóng xoay người đi đến cửa, mới mở cửa, chỉ thấy Hoàng Yến Quân cõi lòng lo lắng đứng ở ngoài cửa nhìn hắn.

“Anh cả…”

Không hiểu tại sao khi liếc thấy thần sắc khẩn trương của Hoàng Yến Quân, trong lòng chợt lóe một chút hờn giận đối với cậu ta rồi lập tức biến mất, Hoàng Hân Duật lạnh mặt nhìn cậu ta một lúc lâu mới trầm giọng nói:

“Chú muốn đi nhìn y thì đi đi, bất quá, nếu chính y lại nói

không cần trị liệu, như vậy bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ phải vì y an bài vài công việc nên làm.”

Nói xong cũng không đợi Hoàng Yến Quân có phản ứng gì liền hướng thư phòng của hắn đi đến.

Mà một lúc sau khi Hoàng Yến Quân lấy lại tinh thần muốn làm rõ ràng ý hắn nói, lúc này mới vội vàng đuổi theo tiến đến ngăn cản “Chờ, chờ một chút, anh cả!”

Nghe được tiếng kêu của cậu, Hoàng Hân Duật theo lời dừng bước quay đầu lại nhìn về phía cậu, “Còn có việc gì sao?”

“Anh cả, không được, vết thương của Anh còn cần trị liệu, như thế nào có thể để y ngày mai làm việc chứ? Hơn nữa… Anh chuẩn bị an bài y làm việc gì?”

“Hừ! Bất quá là cho y làm công việc quét tước thôi, chú cho là bằng y – một kẻ từng phản bội tôi – còn có thể có bao nhiêu tác dụng sao?”

Nhíu mày nhìn biểu tình không đồng tình của Hoàng Yến Quân, Hoàng Hân Duật giống như nhớ tới cái gì bỗng dưng lãnh túc hơn:

“Nếu không phải đáp ứng với Quân Trình, tôi không có khả năng bỏ qua cho y.” Dứt lời, hắn lần thứ hai xoay người muốn đi.

“Anh cả!”

“Chú lại muốn làm gì?”

“Anh cả… Vết thương của Anh… Thật sự còn cần thời gian trị liệu, anh cho hắn

tĩnh dưỡng thêm vài ngày đi, anh?”

“Là chính y nói không cần trị liệu!”

Đối với thái độ quan tâm của Hoàng Yến Quân đối với Từ Cửu Kỷ như thế, Hoàng Hân Duật quyết không nhượng bộ, thậm chí ngay cả đầu cũng không nghĩ lạnh giọng muốn đi.

“Nhưng mà——”

“Yến Quân, tôi không muốn hoài nghi chú, cho nên chú tốt nhất phải hiểu được một vừa hai phải.”

Bỏ lại

một câu mang ý cảnh cáo nghiêm trọng, Hoàng Hân Duật dường như không muốn lại làm cho Hoàng Yến Quân có cơ hội mở miệng lập tức sải bước đi về phía trước, ai ngờ mới đi không đến năm bước, giọng Hoàng Yến Quân khẩn cầu ẩn hàm thống khổ không rõ lại truyền đến, ngăn trở hắn tiếp tục nện bước.

“Anh hoài nghi em cũng không sao.”

Bị nội tâm trách móc nặng nề cơ hồ không thở nổi Hoàng Yến Quân khó nén ưu thương thấp giọng nói:

“Anh cả, nếu anh cảm thấy được… Có chỗ nào khả nghi, anh hoài nghi em cũng không sao. Nhưng mà ——”

Mãnh liệt ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Hoàng Hân Duật, thái độ của cậu vô cùng kiên quyết, lại khẩn cầu:

“Cầu anh cho Anh một ít thời gian tĩnh dưỡng đi! Cho dù không nhìn mặt mũi của em, cũng niệm tình lúc trước y cùng anh vượt qua năm năm không có Quân Trình ở bên, cho dù không phải tình nhân… Cho dù ngay cả một chút phân tình cảm cũng không có, ít nhất, ít nhất y cũng là bạn giường của anh suốt năm năm không phải sao! Cầu anh… Cầu anh cho … y thêm một chút thời gian đi, anh cả! Xin anh mà…”

Bạn giường!? Anh… bạn giường của hắn!?

Theo bản năng nắm thật chặt nắm tay, Hoàng Hân Duật không nói một câu lặng im tại chỗ, sau một lúc lâu, hắn lại nện bước chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi đi, hắn nhả ra lời đáp ứng thỉnh cầu của Hoàng Yến Quân.