Chương 19: Chương 19

Nó thật không hiểu hôm nay đi gặp ai mà cả nhà nó phải ăn mặc thật đẹp. nó còn bị mami kéo đi làm tóc, trang điểm.. vân vân và vân vân…

Chiếc taxi dừng ngay trước cổng Casster Restaurant. Cả nhà nó bước vô trong

-“Wao! Nhà hang gì ma đẹp dữ z??” – nó vừa nhìn quanh vừa nghĩ ( 5 sao mà pà =.=!)

Nó cũng biết là đi gặp bạn ba nó ở nước ngoài về. bạn ba nó chứ có phải bạn nó đâu mà mắc gì nó phải đi. Nó với ba nó ầm ĩ cả lên thế mà vưa nghe là ăn ở nhà hàng 5 sao cái mắt sáng rực gật đầu cái rụp luôn ( đồ tham ăn >..<

Nó không hiểu chuyện gì nhưng thấy tên đó như vậy lên nó cũng hoảng đứng lên mà vẫn còn đứng lên…cái đó mới đau chứ..

-C…chết…mất..tui. là cháu đích tôn.. đấy – hắn nạt nó

Nó nhíu mày không hiểu rồi thấy cái gì đó ..mềm mềm.. ủa? kỳ ta? Nó nhìn xuống phía dưới chỗ chân nó đã đạp phải cái gì và

-Gyaaaaaaa.. – mặt nó đỏ nựng lên hoảng hốt bỏ chân ra. ấp úng không biết nói gì. Tên đó mặt nhăn đứng lên nhìn nó

-x..xin..l.. – nó chưa kịp nói câu xin lỗi thì tên đó đã xả vào mặt nó

-Mắt mũi đẽ trên mặt à. Đi đứng nhìn xíu đi.. suýt nữa là mất… - tên đó nhìn xuống rồi k nói gì mặt đỏ ửng bỏ đi

-Ơ..không để trên mặt chẳng lẽ đễ dưới mông à – nó xỉa theo.

-Cái gì? – tên đó nhíu mày quay lại nhìn nó.

-Ơ! Dạ.. e đâu nói a đâu ạ - nó xua tay cười cười. rồi nó cũng lủi thủi chuồn vô WC.

5p’ sau bước ra thì nó lại va phải 1 thằng con trai nữa (đến khổ với bà. Mắt mũi đễ làm cảnh à )

-Xin..l – tên đó mới nói được chữ xin mà nó đã xa xả vào mặt hắn

-Mắt mũi đễ ở đít hay sao mà va hoài vậy – nó chống nạnh gắt

Vừa mắng sau mà nó muốn cắt luôn cái mỏ của mình. Người đứng trước mặt nó lại là tên Nam đáng ghét . mà làm nó ngạc nhiên hơn hẳn là hắn măc đồ phục vụ. nhìn rất chi là men. Hồn vấn còn ở trên đó chưa kịp xuống thì nhân vật thứ 2 xuất hiện. là Phong. Một lần nữa nó bay lên cao và có thể bay đi luôn..

-Đừng.. đừng nói.. – nó đã hoàn hồn

-có vấn đề gì à? – Phong nhìn Nó

-Không tin được – nó ngạc nhiên mà há hốc mồm ra

-Ngậm mồm lại. không có con gì bay vô giờ - hắn nhìn nó nói

-Tại muốn đi làm thử thôi – Phong cười

-Cái ngạc nhiên là sao hai người xin vô đây được v? 2 ông mới 17t mà – nó nhíu mày.

Nhà hàng này là nhà hàng 5 sao rất nổi tiếng và không nhận người dưới 18t và không có học qua khóa phục vụ. đây là nhà hàng của ba Phong đẻ lại cho cậu. vì thế mà cậu ở một mình sai tiền hoài mà vẫn không hết là vì lý do đó

Hắn đưa cho nó CMND của hắn và Phong. Trong đó ghi cả 2 đều 20t

-C..Cái gì? Cái này cũng làm giả được sao? – nó nhìn hắn ngây thơ hỏi

-Thật chứ giả cái gì? – hắn cười vì câu hỏi của nói

-L..làm sao có thể chứ? – nó ngạc nhiên không tin.

-Vì có vài vấn đề nhỏ thôi – hắn nói.

-Thôi đi làm nha – Phong cười rồi vẫy tay nó đi. Nó cứ đứng đần mặt ra chẳng hiểu cái con khỉ gì hết.

-A8n ít thôi. K mập như heo – hắn gõ nhẹ đầu nó rồi bước đi

-Gì chứ? – nó nhìn theo khó hiểu

>

Nó sực nhớ ra rồi chạy vô 1 căn phòng nhỏ trong nhà hàng (phòng víp đấy ạ). Thấy có 1 căp vợ chồng thì phải. với một thằng con trai. Chắc cỡ tuổi nó.

-Xin lỗi hai bác, con vô trễ, chào 2 bác, chắc 2 bác đi đường vất vã lắm – nó lễ phép cúi chào

-Chào con, 2 bác thấy vẫn khỏe? – bà Hoàng nói

-Lâu quá k gặp càng lớn càng xinh nhỉ? – ông Hoàng cười cười nhìn nó

Nó cúi đầu lễ phép rồi ngồi xuống đối diện tên con trai kia. Đúng là trái đất tròn. Tên đó lại chính là cái thằng đã va phải nó..

-Aaaaaaa- Hai người nhìn nhau hét lên

-Đây là Nhi đây sao? – hắn vô cùng ngạc nhiên. Người mà hắn mong gặp lại chính là con nhỏ vô duyên đạp trúng cái ..đó của hắn

Nó cúng ngạc nhiên và hét lên

-Đây là…đây sao? – nó nhíu mày.. “ ủa? mình quen k nhỉ? Sao tự nhiên nói theo hắn chi?” ( t.g: nói theo phong trào ý mừ )

-Hai đứa này. Lâu ngày k gặp nhau. Có cần phải xấu hổ tới mức vậy k? – ông Trần ba nó cười đùa rồi quay qa nó với ông Hoàng

-Con Nhi nó được 18t r đấy. đủ tuổi lấy ck rồi – ông Trần cười nói

-Vậy thì phải đợi thằng Lâm thêm 3 năm nữa mới cưới được – ông Hoàng cười theo

-Ba! Nói gì vậy? - Nó và Lâm cùng đồng thanh. 2 người quay qua nhìn nhau rồi hừ một cái.. Lâm có vẻ không quen với nó của bây giờ. Vẫn thấy lạ lẫm.

-Không hợp đâu? Ai thích tên nhóc này chứ - nó chu mỏ

-Nè! Tui lớn r nha – Lâm bức xúc cãi lại nó

-Lớn thì vẫn thua chị thui nhóc – nó lè lưỡi cười cười. tên đó đột nhiên nhìn nó khựng lại r đăm chiêu. Suy nghĩ về nước mĩ..ý lộn.. suy nghĩ về câu nói vữa nãy của nó r mỉm cười.

-“Đúng là Nhi của mình r” – hắn cười nhìn nó

Nó thì cũng suy tư “Lâm? Sao mà nghe quen zữ ta? Mà k thể nhớ là ai được?” – nó thấy mính không nhớ nổi nữa đành thôi kê. Chuyên tấm vô ăn uống ^^. Nó đến đây để ăn mà.

-Cũng 10 năm r tụi mình chưa gặp nhau nhỉ? – ông Hoàng nói

-Ừm! lúc đó ông vác theo cái ba lô và thằng con trai mếu máo tới xin ở vì vợ đuổi – ông Trần cũng bắt đầu buôn dưa lê. Còn 2 bà vợ ngồi bán dưa chuột ^^

-Hồi đó vui thật 2 tụi mình còn nhốt 2 đứa nhỏ cung 1 cái phòng nữa. không biết lần đó thế nào ha

Lâm ngồi nghe 2 người nói chuyện của 10 năm trước r quay qua nhìn ní đỏ hết cả mặt. thế mà nó vẫn ngồi ăn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.

Nhóc Lâm dễ thươn quá trời ( Sau đây là lý lịch của Lâm: Tên Hoàng Thiên Lâm (17t) cao hơn nó. Một chút. Trắng . dáng người vừa vặn đủ làm các cô gái đổ đống . tóc màu nâu kiểu đầu hơi xù. Nhìn rất nghịch và vô cùng đáng yêu. Trên cả đáng yêu luôn >.< . T.g: ông nhiều chuyện quá nhỉ? Quay vô diễn tiếp cho tui. Ba Lâm: ờ được “Dữ hơn cả vợ mình nữa. híc )

-Ba đây là ai vậy? – nó kéo tay ba nó chỉ vào tên đó hỏi

-Đó là Hoàng Thiên Lâm. 7t, nhỏ hơn con, vì vậy con phải nhường đó biết chưa. Nó không thèm để ý đến những gì ba nó nói rồi quay qua chống nạnh nói với Lâm

-Trai có chết hết cũng chưa đến lượt nhóc nói đâu – nó khoanh tay đắc ý nhìn tên đó cười. hơn 1t sợ quái gì?

-Nè! Ai nhóc? Tui lớn rồi nha – tên đó mặt đỏ ững. lắm chặt tay cãi lại

-Lớn thì vẫn thua chị thôi – nó lè lưỡi cười nhìn Lâm.

Lâm không cãi nữa mà cứ nhìn nó suốt.

( e ấy đã trúng tiếng sét ái tình rồi. ô la la “đồ con nít quỷ” )

Từ ngày đó hai đứa chơi rất thân với nhau. Thằng nhóc đó lúc nào cũng bám theo nó không thôi. Tên nhóc này rất nhát và hay khóc nhè, vì thế nó là người luôn bảo vệ Lâm bất cứ lúc nào. Một lần vì hai đứa đánh nhau với bọn nhóc hàng xóm, thế là 2 ông bố nhốt 2 đứa vô phòng tối ôm cả buỗi tối đó..

Huhu.. Nhi ơi.. hức.. e sợ.. – Lâm mếu máo nắm cánh tay nó

-K.. không sao đâu?.. đây là nhà Nhi mà.. – náo cố tỏ ra mianh5 mẽ.. nhưng thật sự nó rất sợ bóng tối.

-N..nhi…cái..cái ..b..bóng.. ngoài – Lâm lắp bắp k ra từ chỉ tay ra ngoài cửa sổ. nó đưa mắt nhìn theo một cái gì đó chớp chớp ngoài cửa ( đèn đường bị hỏng thui mà)

-Á..aaaaaaaaaaa – nó hét toáng ôm chầm lấy Lâm cước mắt nước mũi tuôn ra.

-Sao..sao vậy.. Nhi? – Nhóc mặt đỏ bừng lắp bắp nói tay thì ôm nó.

-Hức.. huhu . . Nhi sợ.. hức – nó mấu máo lau nước mắt. Lâm ngơ ngác nhìn nó rồi nắm chặt tay nó và “Mi” 1 cái vào môi nó ( Gya..con nít quỷ )

-Còn...có e! sau này e sẽ bảo vệ Nhi? Công chúa của em – Lâm đỏ mặt nói to mà nhìn sao lại đáng yêu đến thế.

-Ừm.. – nó mỉm cười nhìn Lâm

…Quay trở lại hiện tai, nó đang vừa ngồi trên xe vừa nghĩ về 10 năm trước bất chợt mỉm cười…

Đang bước ra khỏi lớp học thì 1 bàn tay đập nhẹ lên vai nó. làm nó giật mình nhảy cẫng lên quay lại. lại là tên chết tiệt đó. muốn nói đứng tim r chết đây mà.

-Hết hồn! ông làm cái gì v hả? - nó hét vào mặt hắn

-Có làm gỉ đâu? - nói thế hắn đút tay vô túi rồi tản bộ đi

-Hôm qua? ai z? - Phong cũng bước theo