Chương 4: Sư Tôn Tiên Tử 2

[Đinh, ký chủ vậy mà lại trở thành "nghịch đồ", đó là chuyện cmn, không hổ là thiên mệnh đại ác nhân, nhận được 1000 điểm đột phá】

【Đinh, ký chủ và...... Chấn thương hoàn toàn khôi phục】

【Đinh, ký chủ và...... Tư chất tu luyện được nâng lên】

【Đinh, tư chất của ký chủ +100】

【Đinh, tư chất của ký chủ +100】

【Đinh, tư chất của ký chủ +100】

【Tư chất của ký chủ đã đạt tới 317 "Thiên cấp" tốc độ tu luyện tăng lên gấp hai mươi lần】

【 Tu vi của ký chủ tăng lên, Trúc Cơ tầng hai, Trúc Cơ tầng ba... Trúc Cơ tầng tám... Trúc Cơ tầng chín】

Trên đường xuống núi, trong đầu không ngừng vang lên tiếng hệ thống nhắc nở.

Theo tu vi đề cao, khí thế cả người cũng không ngừng tăng lên.

Sở Hưu mặt không chút thay đổi.

Trong lòng không vui không buồn,

Về việc Tề Mộng Điệp có thể giúp hắn tăng lên tư chất tu luyện, năm đó hắn để biện pháp dự phòng ở Thái Tố thánh địa, liền đã biết được.

Về phần cảnh giới tăng lên? Hoàn toàn vô cảm, dù sao cũng phải trùng tu, nhiêu ấy cảnh giới, không đáng để hắn cao hứng.

Đối với tu sĩ mà nói, Trúc Cơ cảnh phi thường trọng yếu.

Nếu như nói Luân Hải cảnh là thùng gỗ chứa nước, như vậy Trúc Cơ cảnh chính là quá trình tích lũy gỗ.

Gỗ càng nhiều, Luân Hải mở ra tự nhiên càng lớn càng kiên cố, nước có thể lưu trữ lại càng tinh thuần lượng nước càng lớn, đạo cơ đúc lại càng cường đại, con đường tu luyện đi được tự nhiên càng xa.

Trước khi Sở Hưu sống lại, tuy rằng trong cùng cảnh giới có thể xưng là vô địch, nhưng căn bản không làm được trình độ vượt giai gϊếŧ địch như nhân vật chính các loại tiểu thuyết kia, chính diện giao thủ, nhiều nhất có đánh ngang tay với một vị Đại Thánh cường giả, thời gian kéo dài thậm chí sẽ bị thua.

Tại sao vậy?

Hắn rõ ràng đã rất mạnh, vì sao không thể giống nhân vật chính vượt cấp gϊếŧ đối thủ?

Hắn thường suy nghĩ sâu sắc về vấn đề này.

Cuối cùng, rút ra kết luận.

Sau khi xuyên qua thế giới này, không ngừng bị khi dễ, hắn hắc hóa, bắt đầu không ngừng làm ác, nhanh chóng tăng lên tu vi, nhảy qua Trúc Cơ, Luân Hải, Thần Kiều, Bỉ Ngạn, bốn cảnh giới cơ sở... Dẫn đến căn cơ không ổn định.

Sở dĩ bị đám Đại Thánh kia chặn ở Quy Hồn Nhai, có năm phần nguyên nhân là bị người đuổi gϊếŧ đến chán ghét, năm thành còn lại là hắn muốn chết một lần, đoạt xá trùng tu.

Hắn muốn đúc thành căn cơ vô thượng, đến lúc đó, dù cho gặp phải tu sĩ có cảnh giới cao hơn thì hắn cũng có thể chém gϊếŧ.



Không có trực tiếp trở về động phủ.

Mà là thừa dịp thuê một chiếc phi thuyền của tông môn, bay ra bên ngoài Thái Tố thánh địa .

Phi thuyền bay nửa ngày.

Đến Thái Tố thánh địa sơn môn.

Đăng ký một văn bản tại chỗ đệ tử canh giữ sơn môn.

Sau đó hắn liền rời đi Thái Tố thánh địa, tiến vào trong Thập Vạn Đại Sơn.

Màn đêm buông xuống, trăng tròn nhô cao.

Dựa theo trí nhớ, đi đến một sơn cốc.

Chắp tay đứng trên phi thuyền, áo bào tung bay, tóc đen chập chờn theo gió.

Con ngươi hẹp dài thâm sâu của Sở Hưu, nhìn xuống sơn cốc, miệng lẩm bẩm: "Năm đó ta ở chỗ này lưu lại tài nguyên dùng cho Trúc Cơ, cũng không biết còn ở đây hay không. ”

Hạ phi thuyền xuống.

Từ ở trong quái thạch tìm được một khối nham thạch màu xám cao nửa thước nhìn rất bình thường.

Cắn rách ngón tay, dùng máu tươi bôi lên nham thạch, phác họa ra một cái ngũ mang tinh trận văn.

Ong ong ~

Tia máu bên trên trận văn đột nhiêu lóe lên.

Tạch tạch két ~

Nham thạch dần dần di chuyển.

Lộ ra lỗ hổng đen nhánh ở phía dưới.

Không do dự.

Sở Hưu tung người nhảy xuống.

Nửa canh giờ sau.

Sở Hưu từ trong đó leo ra.

Nhìn xem đầy bụi đất, khóe miệng lại không tự giác nhếch lên, tâm tình phi thường không tệ.

Đã thu hồi xong những vật phẩm để chỗ này nhiều năm trước, ở lâu cũng không có ý nghĩa gì .

Liền ngồi lên phi thuyền trở về địa điểm xuất phát.



Thời điểm trở lại Thái Tố thánh địa, trời đã sáng.

"Sở phế vật..."

Vừa định trở về Vân Hà Phong.

Phía trước phi thuyền lại bị một chiếc phi thuyền màu đỏ lửa lớn hơn ngăn lại.

Sở Hưu kiếm mày khẽ nhíu, giương mắt nhìn sang.

Chỉ thấy trên boong thuyền của phi thuyền phía trước, có hai nam một nữ đang đứng ở đó.

Nam tử cầm đầu, mặc áo tím thân truyền, đeo trường kiếm ở sau lưng, khóe mắt bên trái có một vết sẹo dữ tợn.

Trương Mãnh cười nhạo: "Sở phế vật, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết, không nghĩ tới mười ngày không gặp, ngươi lại vui vẻ chạy ra. ”

"Xem ra Vân Hà phong phong chủ, đối với đại đồ đệ như ngươi không tệ."

“Vậy mà nỡ đưa thiên tài địa bảo chữa trị Luân Hải cho tên phế vật như ngươi phục dụng.”

Con ngươi hẹp dài của Sở Hưu hiện lên một tia huyết sắc.

Điều khiển phi thuyền, đổi phương hướng, băng qua phi thuyền của đối phương.

Bình thản lưu lại mười chữ: "Mười ngày sau, tại sinh tử lôi đài, gϊếŧ ngươi. ”

Mười ngày trước, chính là người này, vừa làm nhục vừa phế bỏ người công cụ của hắn.

Sở Hưu tỏ vẻ rất tức giận.

Trương Mãnh cùng hai vị đồng môn nghe vậy, hai mặt nhìn nhau.

Ngay sau đó, cười ha ha, cười đến khóe mắt tràn đầy nước mắt.

"Sư huynh, ta không nghe lầm chứ?"

"Ta đang nghe cái gì vậy?" Phế vật này, cư nhiên còn dám khiêu chiến Trương sư huynh, còn nói muốn gϊếŧ Trương sư huynh. ”

Trương Mãnh cười lạnh, nhìn phương hướng Sở Hưu rời đi, vận chuyển Luân Hải nguyên lực, âm thanh truyền ngàn dặm: "Sở phế vật, mười ngày trước ta nể mặt Vân Hà phong phong chủ, vẫn chưa hạ sát thủ với ngươi, nếu ngươi muốn tìm đường chết. Như vậy thì mười ngày sau, nếu ngươi không dám đến sinh tử lôi đài, ta nhất định tìm cơ hội tru sát ngươi ở ngoài thánh địa. ”

Đệ tử các phong nghe được âm thanh của Trương Mãnh, nhất thời nghị luận sôi nổi.

"Sở Hưu kia, sao còn dám đi đánh sinh tử lôi đài? Hắn không muốn sống ư? ”

"Ai biết được, hơn phân nửa là đầu có vấn đề."

"Nghe nói mười ngày trước, Luân Hải của hắn đều bị phế, hắn lấy cái gì đấu với Luân Hải hậu kỳ, Trương Mãnh."

"Quan tâm hắn làm gì, dù sao mười ngày nữa sẽ có trò hay để xem."