Chương 54

Thu

Cơ Quân Dã sinh xong liền về căn nhà liền kề ở. Lúc đầu cô muốn đuổi anh trai về biệt thự để mình có thể làm hàng xóm với Hoài Nguyệt, bây giờ Hoài Nguyệt đã trở thành chị dâu nên đương nhiên không cần đuổi anh trai đi nữa. Cô thích căn nhà đó của Hoài Nguyệt nên gia đình Hoài Nguyệt liền chuyển sang ở bên nhà Cơ Quân Đào.

Mỗi ngày Hoài Nguyệt đi làm về đều sẽ chăm sóc vườn rau dưới đất trên trời một chút, gần như lần nào A Thích và Cơ Quân Đào cũng giúp cô cùng chăm sóc, Cơ Quân Dã tức giận đứng bên cạnh xem, bởi vì ai cũng từ chối sự giúp đỡ của cô. Bảo mẫu nói với Cơ Quân Dã: “Tôi còn chưa bao giờ thấy cặp chị dâu em chồng nào hòa thuận như hai cô, đúng là không khác gì chị em ruột”. Cơ Quân Dã đắc ý nói: “Đúng vậy, bà chị dâu này là do chính tôi đi cướp về mà”.

Cơ Quân Dã sinh một đứa con gái đúng như ý nguyện, con bé này nghịch kinh khủng, cả ngày không chịu ngủ, đến mùa thu nó đã biết phân biệt mọi người rồi. Rất lạ là mỗi lần nó khóc, chỉ cần nhìn thấy Đậu Đậu là lại lập tức nhoẻn miệng cười, Cơ Quân Dã thường than khóc mình lại sinh ra một đứa con háo sắc. Cho nên chỉ cần Đậu Đậu vừa về nhà là Cơ Quân Dã lại kéo cậu bé đến bên giường con gái, còn nói là cảm tình phải được bồi dưỡng từ nhỏ, khiến Hoài Nguyệt muốn nói chuyện với con trai bảo bối thì còn phải xin phép vị nhạc mẫu đại nhân tương lai này trước.

Chủ nhật mùa thu gió mát, cả đại gia đình ngồi uống trà tán gẫu ngoài hành lang. Đậu Đậu đã vào lớp một, năm thứ nhất tiểu học không có bài tập gì, ngộ tính đối với hội họa của Đậu Đậu rất cao, cậu bé cũng rất thích nên cứ rảnh là lại đến nghe Cơ Quân Đào chỉ điểm cách vẽ tranh. Lúc này người lớn đang nói chuyện, Leshy nằm sấp bên cạnh Đậu Đậu xem cậu bé vẽ tranh có đường có nét đàng hoàng, em bé thì nằm trong xe đẩy ê a tự chơi một mình.

Hoài Nguyệt nói: “Tiểu Dã, đã nghĩ được tên cho em bé chưa?” Đã sinh được mấy tháng rồi mà vẫn chưa chọn được tên cho con, đến giờ cũng chưa đi khai báo hộ khẩu. Không lẽ vị đại tiểu thư này định để con gái thành người không có hộ khẩu thật?

“Vần chưa nghĩ ra”, Cơ Quân Dã lườm A Thích, “Đều do anh ta, cái họ quái dị ấy làm sao chọn được tên chứ”.

A Thích bất mãn nói: “Họ này có gì mà không tốt, Thích Kế Quang, anh hùng dân tộc!”

Cơ Quân Dã nói: “Em đã nghĩ tới nghĩ lui, con bé hày hư quá, em muốn đi ngủ mà nó cứ quấy, đúng là bực mình chết đi được. Thôi gọi luôn là Thích Sát!”

Đậu Đậu bên cạnh nghe thấy bật cười ha ha, hôm nay cậu bé học được một từ ở trường, lúc này liền khoe khoang một chút: “Gọi như vậy rất khí thế, rất oai phong đấy!”

Cơ Quân Đào cười nói: “Cái tên này không tồi, nếu đặt cho cô Cơ con thì còn hợp hơn”.

Hoài Nguyệt trừng mắt nhìn anh hỏi: “Thế bố có chọn được cái tên nào nữa không?”

Ông già đã lấy không ít tên cho cháu gái nhưng đều bị con gái bác bỏ, ông cũng không giận mà ngược lại còn không biết chán, cứ một vài ngày lại gọi điện thoại về nói chuyện để tìm linh cảm.

“Ông cụ bảo thôi gọi luôn là Muội Muội”, Cơ Quân Dã nhếch miệng nói: “Thật là không có văn hóa”.

A Thích nói: “Người có văn hóa đều bị em ép phát điên rồi nên mới biến thành không có văn hóa”.

Hoài Nguyệt đi vào bưng nồi ngô mới luộc đi ra nói: “Ngô vừa mới bẻ, nếm thử xem. Giống ngô này được lắm, bây giờ không dám mua ngô ở bên ngoài nữ, mọi người bảo là có thuốc trừ sâu”.

Đậu Đậu chạy vào rửa tay rồi quay ra nói: “Cô Cơ thích ăn ngô như vậy thì gọi em ấy là ngô đi. Cháu gọi là Đậu Đậu, em ấy gọi là Ngô, không phải đều ăn được sao?”

Hoài Nguyệt cười cười cầm mọt bắp ngô đưa cho con trai: “Cũng đúng, dùng làm tên gọi ở nhà, rất đáng yêu”.

Cơ Quân Đào đưa cho Hoài Nguyệt một bắp ngô, nói: “Vậy thì nhà chúng ta không lo thiếu ăn nữa, mùa hè ăn đậu, mùa thu ăn ngô”.

Hoài Nguyệt cắn một miếng ngô, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, vội không ngừng che miệng chạy vào nhà, Cơ Quân Đào lo lắng lập tức chạy vào theo.

Cơ Quân Dã nhìn bóng lưng hai người, vui vẻ nói với A Thích: “Nói không chừng nhà chúng ta thật sự sẽ trở thành kho lương thực đấy, đậu, ngô, sau này thêm một lúa mì lúa nước gì đó nữa là đủ bộ. Em quyết định rồi, con gái chúng ta gọi là Ngô, tên khai sinh là Thích Thơ, dùng cái tên Đậu Đậu chọn, hai đứa nó một vẽ tranh một làm thơ, quá tốt. Đậu Đậu, sau này nhất định phải cưa được em họ làm bà xã đấy nhé!”

Đậu Đậu liếc nhìn cô với vẻ khinh thường.

Đông

Bên ngoài đang rơi tuyết, Cơ Quân Đào, Hoài Nguyệt và Đậu Đậu ngồi trên tấm thảm trước sofa xem TV. Hôm nay kênh trẻ em của đài tỉnh có chương trình ghi hình tại trường học của Đậu Đậu, hiển nhiên cả nhà phải xem thể hiện của Đậu Đậu trên màn ảnh.

Trong phòng mở điều hòa rất ấm, Hoài Nguyệt mặc chiếc váy có dây đeo, bụng vẫn chưa rõ. Từ lúc bắt đầu có thai đến giờ cô vẫn nôn oẹ mặc dù mấy ngày nay cũng không nôn nhiều lắm nhưng cô vẫn gầy hơn trước khá nhiều, làm Cơ Quân Đào xót đến mức mấy lần bảo biết thế thì đã không sinh đứa nữa.

“Đồ ngốc, em muốn có một đứa con của hai chúng ta”. Hoài Nguyệt luôn vuốt ve gương mặt chồng dịu dàng cười, “Không sao mà, một thời gian nữa sẽ ổn, hơn nữa bây giờ cũng có nôn nhiều nữa đâu”. Cô muốn cho anh có một đứa con của chính anh để sưởi ấm thế giới cô độc đã lâu của anh. Người đàn ông này, đằng sau vinh quang bên ngoài là sự phản bội của bố và sự tự sát của mẹ, từ nhỏ đến giờ đều luôn thiếu tình thân và sự chăm sóc của một gia đình bình thường. Bây giờ cô muốn bù đắp cho anh, để trong cuộc sống sau này anh sẽ không thiếu tình yêu của vợ và con mình.

Cơ Quân Đào đứng dậy đi vào bếp bưng tổ yến ra cho Hoài Nguyệt, nhìn cô chậm rãi ăn từng miếng một. Từ khi Hoài Nguyệt có thai, ngoài người giúp việc theo giờ vốn có anh còn thuê thêm một bảo mẫu biết nấu ăn. Cơ Quân Đào không quen trong nhà có người lạ cho nên bình thường người này đều sang giúp việc bên nhà Cơ Quân Dã, buổi tối mới sang bên này nấu bữa tối.

Ăn xong tổ yến, Hoài Nguyệt đưa bát cho chồng, cười nói: “Em thật may mắn lấy được anh, nếu không thì lấy đâu ra tổ yến mà ăn”. Cô ăn thứ khác là lại nôn nhưng chỉ có tổ yến là không. Các cậu của Cơ Quân Đào nghe nói vậy liền gửi không ít tổ yến từ Singapore về, những ngày Hoài Nguyệt nôn nhiều nhất gần như chỉ ăn mỗi tổ yến mà sống.

Cơ Quân Đào cau mày nói: “Dù sao thì cũng không đủ dinh dưỡng, tổ yến cũng chỉ có tiếng tăm mà thôi”.

Hoài Nguyệt biết anh đang lo lắng, cô an ủi: “Làm mẹ dù sao cũng phải có trả giá, điều này là bình thường mà”.

“Hoài Nguyệt, lần này có phải cũng đau như lúc sinh Đậu Đậu không?” Cơ Quân Đào lo lắng hỏi. Hôm đó trong buổi trà chiều anh vô tình nghe thấy Hoài Nguyệt nói lúc sinh con cô đau đến mức nắm chặt mép giường, hai bàn tay đều bị đứt, hai năm sau mới khôi phục được xúc giác. Từ khi Hoài Nguyệt có thai anh vẫn lo lắng điều này.

“Mẹ em nói là sẽ không đau thế đâu”, Hoài Nguyệt an ủi anh, “Đừng lo lắng, sinh con là năng lực phụ nữ sinh ra đã có, anh phải tin tưởng bà xã mình”.

Đậu Đậu sáp tới xoa bụng mẹ, nhíu mày nói rất người lớn: “Thằng em trai của con hư quá, mẹ, sau này mẹ đẻ nó xong con sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng”.

Hoài Nguyệt cười nói: “Tại sao con biết là em trai?”

Đậu Đậu nói: “Đương nhiên, con còn biết cậu em trai này ngoại hình nhất định sẽ rất đẹp. Cô Cơ đã nói rồi, con và em trai sẽ trở thành tuyệt đại song kiêu. Mẹ, tuyệt đại song kiêu là cái gì?”

Hoài Nguyệt nói: “Chính là hai anh em đều rất dễ coi, cũng đều rất có bản lãnh”.

Đậu Đậu gật đầu nghiêm túc nói: “Con sẽ chăm sóc em con tử tế”.

Cơ Quân Đào đi tới ôm lấy Đậu Đậu: “Đậu Đậu, phải nhớ kỹ, lúc mẹ mang thai các con vất vả thế nào, sau khi lớn lên cho dù có trở thành người có bản lãnh nhất thiên hạ thì cũng phải phải tốt với mẹ”.

Đậu Đậu gật đầu cực kì trịnh trọng: “Chú Cơ, sau này lớn lên cháu cũng sẽ tốt với chú, bởi vì chú tốt với mẹ cháu. Cháu là con trai mẹ, cháu phải cảm ơn chú”.

Cơ Quân Đào giật mình nhìn Đậu Đậu, nhất thời cảm động không nói nên lời. Hoài Nguyệt từ dưới đất đứng dậy cầm tay cậu bé nói vô cùng xúc động: “Đậu Đậu, con học được cách nói chuyện kiểu người lớn từ bao giờ vậy?”

Đậu Đậu khinh thường nói: “Mẹ, mọi người không thể dùng nhìn con như trước được nữa. Cô giáo con đã nói rồi, học sinh tiểu học bây giờ lợi hại lắm!”

Cơ Quân Đào thơm lên má Đậu Đậu, nói: “Ờ, Đậu Đậu lớn lên rồi, chú Cơ còn nhớ lần đầu tiên cháu tới nhà đã kể cho chú nghe chuyện bữa cơm của người con hiếu thảo, thời gian trôi qua nhanh thật”. Chính vì câu chuyện kia nên anh mới sinh ra thiện cảm với hai mẹ con này. Một người mẹ có thể dạy con bằng câu chuyện như vậy, một cậu bé có thể trưởng thành lên cùng với những câu chuyện như vậy, nhất định đều là những người trong lòng tràn ngập tình yêu.

Đậu Đậu đỏ mặt, cậu bé quả thật đã lớn lên, lúc bị người lớn thơm má cậu cũng sẽ ngượng ngùng.

————–end—————–