Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tận Thế Đệ Nhất Công Hội

Chương 37: Cấp s mới

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 37: Cấp S mới

Edit: Nukaly

"Vì sao em lại bị bắt?” Qua ba ngày, thấy trạng thái tinh thần của Đinh Vũ không tệ, Vân Lan mới đưa ra câu hỏi.

Đinh Vũ gãi đầu một cái, lộ ra vẻ khổ não: ”Thực ra thì em cũng không biết nữa.”

“Em là một cô nhi, điều kiện kinh tế không tốt lắm. Sau khi thức tỉnh dị năng luôn dựa vào việc sao chép, bán các trang phục thợ săn dự phòng mà sống."

"Có một hôm, sau khi em rời khỏi cửa hàng giao dịch, lúc về nhà bị người đánh ngất, khi tỉnh lại đã ở trong viện nghiên cứu kia rồi."

"Bọn họ tạo cho em ăn, cho em mặc, đối xử với em khá lịch sự. Vốn em còn cảm thấy sinh hoạt như vậy không tệ, thế nhưng tháng ngày lâu dài ở bên dưới đó khiến tâm trạng của em trở nên nôn nóng, buồn bực nói không nên lời."

“Em nói em muốn lên mặt đất đi dạo, bọn họ không đồng ý. Sau đó em cũng thử tìm tìm cơ hội đi lên, còn bị đánh cho một trận. Đó là một lần duy nhất bọn họ động thủ với em, dáng vẻ hoàn toàn khác với khi bình thường.”

Đến nay, lúc nghĩ lại ngày ấy Đinh Vũ vẫn không rét mà run. Sinh tử hoàn toàn nắm giữ trong tay người khác, bị giam cầm trong lòng đất, không được tự do, cảm giác này cũng không hơn gì.

Một tháng, hai tháng có thể chịu được, nhưng một năm, hai năm cậu thật sự không thể chịu đựng được.

May là hội trưởng Vân Lan cứu cậu ra ngoài. Đinh Vũ lúc này mới vạn phần vui mừng.

Vân Lan lại hỏi: “Em là cấp mấy? Đã bao giờ tới công hội thợ săn làm kiểm tra chưa?”

“Chưa ạ.” Đinh Vũ lắc đầu: “Em nghĩ là có thể nuôi sống bản thân mình là được rồi, dị năng cấp bậc bao nhiêu cũng không quan trọng."

Vân Lan: Đây chính là một tên cá mặn điển hình! Có dị năng hay không có dị năng thì cuộc sống cũng chẳng thay đổi gì cả.

“Chị nghĩ em nên đi kiểm tra đi.” Cô nói.

"Vâng ạ.” Mặt mày Đinh Vũ cong cong, cười lên giống y như một con thỏ trắng nhỏ vô hại: “Em nghe theo chị.”

Ellen: Đêm nay nên làm món thỏ xào hành phi!

**

Công hội thợ săn.

"Hội trưởng! Có thợ săn mới cấp S!!” Nhân viên công tác gò má đỏ rực, phấn khởi nói không nên lời: “Thuộc tính "Sao chép", bất kể là trang bị, nước thuốc hay là cuộn giấy cậu ta đều có thể sao chép được."

"Cậu ta có thể trong một lần sao chép 174 bình thuốc hồi phục có cấp bậc "Hoàn mỹ" do thợ săn Vân Lan chế tác ra! Không cần nguyên vật liệu, chỉ cần tiêu hao ma lực."

"Thật tuyệt vời!

“Cho tới bây giờ tôi còn chưa từng thấy dị năng như vậy."

Ánh mắt của nhân viên công tác cuồng nhiệt nhìn Đinh Vũ, y như đang nhìn một toà bảo tàng.

Đinh Vũ có chút sợ hãi, co lại trốn sau lưng Vân Lan.

Nhân viên công tác đột nhiên nhớ lại, vị này trước đó trải qua không tốt lắm. Anh ta lập tức thu liễm sợ đối phương cho làm đối phương sợ.

“Thợ săn hệ phụ trợ cấp S lại bị giam cầm nửa năm...Bắt một người còn chưa đủ, còn định ra tay với thêm một người nữa.” Hội trưởng Phương Lâm Ý trầm mặt xuống.

Đinh Vũ cảm thấy vô cùng căng thẳng, không nhịn được nắm lấy góc áo Vân Lan.

Đôi con ngươi của Ellen tối sầm lại. "Cháu yên tâm, bọn họ không có cơ hội hại người nữa đâu.” Hội trưởng Phương Lâm Ý tốt bụng an ủi.

Mặc dù không nói tỉ mỉ nội dung trừng phạt, chỉ có điều, Vân Lan cũng không lo lắng. Từ những gì đời trước đã trải qua, công hội thợ săn lun làm việc ngay thẳng vô tư, tuyệt đối có thể tin.

"Đúng thế." hội trưởng Phương Lâm Ý hỏi Đinh Vũ: “Sau này cháu tính như thế nào?”

Đinh Vũ ngây ra như phỗng, nhất thời không biết trả lời như thế nào.

"Nghe nói trước khi bị giam cháu đang đi học à? Nếu như cháu đồng ý, sau này có thể quay lại học tiếp.” Hội trưởng Phương Lâm Ý nói.

"Nếu cần vệ sĩ, bác có thể phái chuyên gia tới bảo vệ."

"Nếu như cháu có thể gia nhập công hội thợ săn thì bọn bác sẽ đem hết toàn lực bảo vệ cháu bình an."

Vân Lan : " ...."

Đây là ngang nhiên trước mặt cô cướp người đó nha.~

Không chờ cô mở miệng, Đinh Vũ đã lắc đầu từ chối: “Ngoại trừ công hội Vĩnh Hằng ra cháu sẽ không đi bất cứ đâu.”

Ba thợ săn cấp S trong một công hội cấp C... Tâm trạng Phương Lâm Ý có chút phức tạp. Chỉ có điều ông cũng tôn trọng ý nguyện của người trong cuộc, không tiếp tục khuyên nhiều.

Trước khi rời đi Vân Lan còn nghĩ “cũng đã tới rồi…”, cô tiện thể lựa chút vật liệu cao cấp mang đi.

Đinh Vũ nhìn thấy thế thì nhỏ giọng hỏi: “Chị cần các tài liệu này ạ? Em có thể sao chép cho chị nha.”

Vân Lan kinh ngạc: “Ban nãy em vừa phục chế hơn 100 bình thuốc rồi mà vẫn còn ma lực à?”

Đinh Vũ: "Nhân viên công tác nói, thể lực của em không chống đỡ nổi thì nên dừng lại. Trước đây lúc ở trong phòng thí nghiệm kia em toàn phải làm việc tới khi nhức đầu muốn ngất rồi mới được cho nghỉ cơ, có khi em còn xỉu luôn ở chỗ làm. Em đã quen rồi, bây giờ dùng thêm ma lực vẫn được.”

Vân Lan thở dài: “EM đã ra ngoài rồi, không còn bị ép buộc nữa, không cần phải bắt mình làm nhiều như vậy. Nếu em thấy mệt thì cứ nghỉ ngơi đi, mai lại làm tiếp cũng được, chị cũng không vội một chút này.”

“Vâng ạ.” Đinh Vũ ngoan ngoãn đáp lại, nụ cười rất ngọt rất đáng yêu.

Chẳng biết tại sao, trong phòng bỗng nhiên hơi lạnh.

Chắc là mình mặc không đủ rồi, Đinh Vũ nắm chặt cổ áo, trong đầu nghĩ như vậy.

**

[ Website official của công hội thợ săn công bố thợ săn cấp S mới! Chính là người bị hại đã bị giam cầm trong vụ án hôm trước, trước mắt đã gia nhập công hội Vĩnh Hằng.]

[ Sau khi vạn người huyết thư khuyên nhủ, công hội Vĩnh Hằng thật sự đã bị mọi người làm động lòng, cuối cùng đồng ý bán thuốc hồi phục đẳng cấp "Hoàn mỹ" bán ra ngoài, mọi người mau chóng tích hàng!]

[ Vốn tui nhập công hội Thần Quyến vì muốn mua thuốc hồi phục hoàn mỹ. Bây giờ hội trưởng đã bị bắt, phó hội trưởng cũng bị bắt rồi, thuốc cũng đã mất… Tôi còn chờ ở chỗ này làm gì? Trực tiếp nhảy qua công hội Vĩnh Hằng là được rồi.]

Lúc trước công hội Thần Quyến đập số tiền lớn làm tuyên truyền như vậy, quay đầu lại tất cả đều để cho người khác sử dụng.

Không chỉ có thợ săn cấp B gửi sơ yếu lí lịch tới, đến cả các săn cấp A trong công hội Thần Quyến muốn đăng kí nhập hội, cũng theo sau tính đổi nơi làm việc.

Không tới mấy ngày, số lượng thành viên của công hội Vĩnh Hằng tăng mạnh, có thể đồng thời lập vài chi đội kéo nhau tới hạ phó bản cấp B.

Các thành viên vốn còn đang lắng rằng công hội của của mình sẽ bị đàn áp, rất có khả năng sẽ suy tàn. Ai ngờ trong một đêm, tình thế lại nghịch chuyển. Công hội của mình không chỉ không có chuyện gì mà còn thừa cơ quật khởi, mượn cơ hội này lớn mạnh.

Nguy cơ đã được giải trừ, mọi người rất rất vui vẻ đi vào phó bản, không cần phải tiếp tục lo lắng ngày nào đó một giấc ngủ dậy phải nghe tin công hội giải tán nữa, còn mình sẽ phải nhận tin dữ mình đã thất nghiệp.

**

Trên bàn làm vô cùng chất đống mấy chồng sơ yếu lý lịch, gần như đã biến thành một dãy núi nhỏ.

Vân Lan lần lượt lật xem, nếu thấy có người thích hợp thì sẽ để qua một bên, dự định sau này sẽ hẹn thời gian gặp mặt nói chuyện.

Đột nhiên, động tác của cô ngừng một lát: “Người này... Trước đó đã từng là thành viên bên mình, sau đó mới đổi sang gia nhập vào công hội Thần Quyến. Bây giờ mới qua được mấy ngày đã lại muốn quay về rồi?”

Ellen: "Công hội tạm thời không thiếu người."

"Thiếu người cũng không nhận.” Vân Lan bỏ sơ yếu lý lịch này qua một bên: “Thà thiếu chứ không ẩu."

**
« Chương TrướcChương Tiếp »