Chương 7: Cậu đã đọc thư tình của tôi chưa?

Ngày hôm sau, không có gì thay đổi, Dụ Phồn lại dậy muộn.

Vò mẻ rồi thì để sứt luôn, cậu lề mề đi về phía cổng trường, trong lòng trù tính xem phải thương lượng thế nào với bảo vệ mới có thể bỏ qua quy trình trèo tường vào trong vô nghĩa ——

“Mới qua khai giảng được mấy ngày, hả?” Giọng Hổ Béo vang thẳng tới tận quầy bán quà vặt gần trường, “Vừa mới vào học đã đến muộn! Có phải mấy hôm nữa định trốn học luôn không tới nữa không?”

Một hàng nam sinh đứng trước cổng trường, nhìn qua đều là những gương mặt quen thuộc.

Đám học sinh khom lưng cúi đầu với vẻ cà lơ phất phơ, mỗi người một dáng đứng, vẻ mặt chẳng hề tươi tỉnh gì cho cam, có lẽ cũng không ngờ nổi mới ngày thứ hai sau khai giảng, Hổ Béo đã đích thân tới cổng trường bắt đi học muộn. Bọn họ trông rất ngổ ngáo, làm người đứng ngoài cùng bên phải nổi bật hẳn lên.

Hồ Bàng mắng chán, chắp tay sau lưng đi tới trước mặt người nọ, giọng điệu lập tức dịu xuống bảy phần: “Cảnh Thâm à, hôm nay có chuyện gì vậy? Dậy muộn sao?”

Dáng người thẳng tắp kia khiến Dụ Phồn nhớ tới phong thư đen đủi ngày hôm qua, lập tức đưa ra quyết định, sầm mặt chuẩn bị quay đầu đi cửa sau.

Nhưng dường như cảm nhận được gì đó, Trần Cảnh Thâm ngước lên, nhìn thẳng về phía cậu.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Dụ Phồn thầm thấy không ổn, theo bản năng bước nhanh chân hơn ——

“Dụ Phồn.” Trần Cảnh Thâm gọi.

Mấy người còn lại đang đưa mắt ra hiệu cho người anh em chạy nhanh lên: “?”

Hồ Bàng nhạy bén quay người: “?”

Dụ Phồn: “…”

Mẹ nó, cố tình phải không?

Nửa phút sau, Dụ Phồn gia nhập hàng ngũ với vẻ mặt xúi quẩy, cậu không nhìn Trần Cảnh Thâm lấy một lần, đi thẳng tới đứng ngoài cùng bên trái.

“Xếp hàng từ thấp đến cao, còn phải để tôi nói thêm bao nhiêu lần nữa?” Hồ Bàng chỉ chỗ bên cạnh Trần Cảnh Thâm, “Cậu đứng ra đây.”

Dụ Phồn: “…”

Rốt cuộc đến khi nào chứng OCD chết tiệt này của thầy mới bỏ được vậy?

Dụ Phồn di chuyển qua với vẻ miễn cưỡng hết sức.

“Vừa nãy cậu đang định chuồn đúng không?” Đợi cậu đứng vào chỗ rồi, Hồ Bàng mới nói tiếp, “Hôm qua đi muộn, hôm nay lại đi muộn, còn dối trá với giáo viên! Nói thử xem cậu có giống một học sinh tí gì không!”

Dụ Phồn hỏi: “Em nói dối thầy cái gì?”

“Tôi đã hỏi cô Trang rồi, cô ấy bảo bố mẹ cậu chỉ đi làm công bên ngoài thôi, hôm qua cậu nói với tôi thế nào?”

“Chuyện táng tận lương tâm như vậy mà cũng nói được, tôi thấy cậu đúng là hết thuốc chữa rồi.” Hồ Bàng nói, “Cũng chỉ có cô Trang của mấy cậu mới đi theo quản cậu được, nói chuyện với loại học sinh như cậu tôi thừa thãi một câu cũng thấy mệt!”

Dụ Phồn chực muốn nói lại, mấy người bên cạnh lập tức điên cuồng nháy mắt ra hiệu —— Đừng nói nữa anh trai à, nói nữa là đứng nguyên buổi sáng đấy.

Dụ Phồn âm thầm chậc lưỡi, ngoảnh mắt đi, câm miệng.

Nói liên tục suốt một hồi lâu, Hồ Bàng cũng thở dốc. Ông vặn bình giữ nhiệt uống một ngụm, tiện thể nhìn thời gian trên đồng hồ.

“Đứng tử tế, thẳng người lên! Đừng có vớ vẩn, thể hiện ra tinh thần thanh thiếu niên một chút đi!”

Dứt lời, Hồ Bàng quay đầu nhìn sang người bên cạnh, “Cảnh Thâm, em về lớp trước đi, nếu không sẽ không kịp tiết đầu mất. Lần sau nhớ chú ý thời gian, đừng đi muộn nữa, nhé.”

“Ơ, chủ nhiệm Hồ, em có ý kiến. Mọi người đều đi học muộn, dựa vào đâu mà cậu ta được đi còn bọn em vẫn phải đứng?” Nam sinh đứng giữa với kiểu đầu xoăn uốn giấy bạc mở miệng, “Vậy là không công bằng.”

Cậu ta tên Tả Khoan, lớp tám bên cạnh. Trong mắt Hồ Bàng, sự tồn tại của cậu ta còn đau đầu hơn cả Dụ Phồn.

Mặc dù Dụ Phồn cũng ngông, nhưng sẽ không chủ động gây chuyện, bỏ qua những chuyện vặt vãnh như trốn học, ngủ trong giờ thì cũng khiến người ta bớt lo hơn.

Nhưng Tả Khoan thì không, cậu ta thường xuyên dẫn đầu đánh nhau với lớp mười hai hoặc với đám trường bên, gây gổ ầm ĩ. Thế nhưng gia đình cậu ta khá có điều kiện, dù mắc lỗi nặng cũng chỉ qua loa cho xong.

Nói xong, Tả Khoan theo bản năng kiếm tìm đồng đảng: “Đúng không, Dụ Phồn?”

Dụ Phồn buột miệng thốt: “Không ý kiến.”

Nếu có thể, cậu hy vọng Trần Cảnh Thâm chạy đi luôn hơn.

Tả Khoan: “…”

Ngay khi Hồ Bàng sắp nổi cơn thịnh nộ, Trần Cảnh Thâm đã lạnh nhạt lên tiếng: “Không cần, chủ nhiệm, em chấp nhận chịu phạt.”

“Nhìn đi, mấy cậu nhìn người ta đi.” Hồ Bàng hài lòng đi đến trước mặt Tả Khoan, “Công bằng? Cộng thành tích tất cả các môn của cậu lại còn chưa cao bằng điểm một môn của người ta mà cũng có tư cách nói công bằng với tôi…”

Hồ Bàng chuyển mục tiêu sang lải nhải mắng Tả Khoan tới cả buổi trời, Dụ Phồn ở bên cạnh nghe mà buồn ngủ rã rời.

Hồ Bàng đang không nhìn sang bên này, cậu lùi hẳn về sau, dựa người lên tường lười biếng ngáp.

Một mùi hương khó chịu đột nhiên nghiêng tới gần cậu ——

“Cậu đã đọc thư tình của tôi chưa?” Trần Cảnh Thâm thấp giọng nói, giọng hơi khàn.

“…”

Mẹ nó cậu còn có mặt mũi nhắc đến nữa?

Lại còn ngay tại cổng trường, trước mặt trưởng ban giáo vụ??

Dụ Phồn không thèm ngẩng đầu, gắt giọng: “Xé rồi.”

“Ừm.” Trần Cảnh Thâm thò tay vào túi, “Tối hôm qua tôi viết lại một bức khác rồi.”

“?”

Dụ Phồn lập tức đứng thẳng người, ngay trước khi hắn kịp lôi thứ đồ kia ra, cậu nhanh tay lẹ mắt giữ lấy cổ tay đối phương, đè động tác xuống.

Lòng bàn tay Dụ Phồn lành lạnh, Trần Cảnh Thâm nhìn cậu, ngừng động tác lại.

“Cậu nghe không hiểu tiếng người à?” Dụ Phồn nghiến răng, “Đã bảo là tôi không thích con trai…”

“Dụ Phồn! Làm cái gì đấy!”

Nghe có tiếng động, Hồ Bàng vội vàng chạy tới, kinh hãi nói, “Cậu túm tay người ta làm gì? Mau buông ra ngay!”

Dụ Phồn nào dám buông, lỡ như cậu buông rồi Trần Cảnh Thâm lại trở tay lấy ra một phong thư hồng nhạt nữa thì ai chịu trách nhiệm?

“Em,” Dụ Phồn siết chặt tay, nghẹn họng hồi lâu, “tay em lạnh.”

Hồ Bàng khó hiểu: “Tay lạnh thì nhét vào trong túi đi, đừng có làm phiền bạn khác.”

“…”

Dụ Phồn vẫn không nhúc nhích, cậu nắm chặt cổ tay Trần Cảnh Thâm, cả người cứng nhắc.

Cậu đương nghĩ xem nên nói lại thế nào, người trong tay bỗng nhiên dùng sức, Dụ Phồn không cản được. Khoảnh khắc Trần Cảnh Thâm rút tay ta, trái tim Dụ Phồn nhảy lên dữ dội ——

May mắn là không lấy ra cái gì.

Dụ Phồn buông tay hắn, rã rệu như thể vừa mới tẩn nhau một trận xong.

Hồ Bằng nhìn ra một ít manh mối, nhíu mày hỏi: “Vừa nãy hai cậu nói cái gì? Con trai gì? Sách(*) gì?”

(*) Thư và sách đều là 书.

Đây là thính lực ma quỷ gì vậy?

Dụ Phồn mở miệng đáp: “Cậu ấy giới thiệu cho em một số sách phụ đạo phù hợp cho con trai.”

Trần Cảnh Thâm hơi giật mí mắt, không nói chuyện.

“Nói vớ nói vẩn, sách phụ đạo nào lại phân biệt giới tính? Vả lại, cậu mà cũng đọc sách phụ đạo?” Hồ Bàng nhìn cậu nghi ngờ, “Em ấy đề cử sách phụ đạo gì cho cậu, nói tôi nghe xem.”

Dụ Phồn: “Tổng hợp kiến thức trung học cơ sở, Tay mơ học toán như thế nào, Chim yếu…cần bay trước 2017.”

Mấy người bên cạnh: “??”

Hồ Bàng không ngờ đúng là sách phụ đạo thật.

Sau một hồi lâu sửng sốt, ông gật đầu tán thành: “Mấy quyển sách đó… đúng là rất phù hợp với cậu, không tệ.”

Câu chửi thề đến đầu môi lại nuốt trở về.

Có Trần Cảnh Thâm ở đây, Hồ Bàng không phạt đám bọn họ đứng lâu, chuông vào tiết đầu vang lên đã xua tay thả người.

Mấy học sinh gây chuyện cùng nhau tụm thành một đám có quy mô lớn. Nam sinh tuổi này vẫn đang dừng lại ở giai đoạn có phần ấu trĩ khi bị phạt tập thể, lúc lên tầng còn cố ý lớn tiếng cho các học sinh trong lớp dồn dập nhìn ngó bên ngoài.

Dụ Phồn đi tuốt đầu hàng, ngại ồn ào nên càng bước nhanh chân.

Tả Khoan đi theo sát: “Dụ Phồn, cái tên nghiện học lớp bọn mày làm gì mà đi nhanh vậy? Vội lên lớp học à?”

Dụ Phồn không để ý tới cậu ta.

Tả Khoan nhìn thoáng qua sắc mặt cậu: “Mẹ, tao còn đang muốn dạy dỗ nó một phen đây, hại tao bị Hổ Béo mắng cả buổi trời. Này, mày cũng ghét nó đúng không, hay là bọn mình…”

Người đi trước đột ngột dừng bước, Tả Khoan cũng dừng lại theo bản năng.

Cậu ta định nói thêm gì đó, Dụ Phồn xoay đầu, lạnh lùng quét mắt nhìn.

Dụ Phồn vốn đã cao, lại còn đang đứng trên hai bậc cầu thang, ánh mắt rũ xuống nhìn mang theo sự đe dọa và hung dữ không rõ ràng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.

Tả Khoan như bị đóng đinh tại chỗ.

“Tao đã nói với mày rồi.” Một lúc lâu sau, Dụ Phồn lười biếng mở miệng.

Tả Khoan: “Gì…”

“Đừng động vào người lớp tao.”

Câu nói này giúp cậu ta nhớ lại, cũng như là một lời cảnh cáo.

Dụ Phồn xoay người rời đi. Đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng cậu nữa, Tả Khoan mới lấy lại tinh thần, lẩm bẩm một câu: “Mẹ nó.”



Dụ Phồn đi thẳng lên tầng bốn, nhìn thấy bóng người đứng ở đầu cầu thang, cậu khựng lại khẽ đến mức không thể nhìn ra.

Trần Cảnh Thâm đứng ở đó, trong tay còn cầm tờ giấy viết thư trông quen mắt vô cùng.

Không để nhau yên đúng không?

Quả nhiên, Dụ Phồn vừa lên tầng đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt, “Bạn học Dụ.”

Dụ Phồn không thể nhịn được nữa, xoay người túm lấy cổ áo hắn: “Cậu cho rằng tôi sẽ không đánh cậu đúng không…”

Trần Cảnh Thâm mặc cậu túm, mở tờ giấy viết thư trong tay ra đưa tới trước mặt cậu.

Dụ Phồn thầm nghĩ mẹ nó chứ không thể đề phòng cho được ——

“[Học vật lý nhẹ nhàng], [Những đề thi cấp hai nhất định phải làm], [Từ điển tiếng Anh học sinh tiểu học cũng có thể ghi nhớ],…”

Trần Cảnh Thâm mặt không đổi sắc: “Đây là những sách phụ đạo mà hôm qua tôi đã lựa chọn lại.”

“…”

“Đều rất phù hợp với cậu.” Trần Cảnh Thâm hơi dừng lại, như đang tìm từ ngữ thích hợp, “Người không có kiến thức cơ bản cũng làm được.”

“Hy vọng nó có thể hỗ trợ được cho cậu.”

“…”



Cả ngày hôm nay, Dụ Phồn không nhìn lên phía trước lấy một lần.

Người nào đó quá cao, cậu vừa ngẩng đầu đã bắt gặp cái gáy thiếu đánh kia.

“Mày chơi cái trò vớ vẩn này không thấy chán à?” Vương Lộ An chống một tay trên lưng ghế, “Chơi cả một ngày rồi đấy.”

Dụ Phồn: “Bớt để ý tới cuộc sống người khác đi.”

Tiếng chuông tan tiết học cuối cùng vang lên, Trang Phóng Cầm bước vào đúng lúc giáo viên vật lý rời đi.

Vương Lộ An lập tức chọc cậu: “Đừng chơi nữa, Phóng Cầm tới kìa!”

“Đừng động vào.” Dụ Phồn nói, “Thời khắc quan trọng.”

“…”

Cũng may Trang Phóng Cầm không để ý tới chuyện này.

Cô vừa bước vào lớp đã đi thẳng tới chỗ máy tính, mở tập tin trong ổ USB ra: “Trước khi tan học, các em đổi chỗ đã.”

Một sơ đồ vị trí ngồi mới xuất hiện trên màn hình máy chiếu.

“Vãi, đổi chỗ rồi Dụ Phồn, duyên phận đôi ta chấm dứt nhanh quá.” Vương Lộ An nheo mắt tìm tên mình, “Mẹ, sao tao lại ngồi cạnh lớp phó kỉ luật! Phóng Cầm cố ý đúng không!”

“Để tao xem mày ngồi với ai —— Đệt!”

“Đệt! Dụ Phồn! Mày mau xem bạn cùng bàn mới của mày này!”

Dụ Phồn tạm dừng trò chơi, sốt ruột ngẩng đầu: “Mày thấy mày phiền không…”

Câu nói của cậu đột ngột im bặt sau khi nhìn thấy người ở bàn bốn tổ ba đứng lên.

Cả lớp đều đang ngoái đầu tìm chỗ ngồi mới của mình, chỉ có một người ôm sách đứng dậy, đi về phía đằng sau lớp học.

Mặt bàn Vương Lộ An rất bừa bộn, chỉ có một khoảng trống sạch sẽ. Trần Cảnh Thâm đặt sách vở lên đó, im lặng nhìn Vương Lộ An.

Vương Lộ An lập tức hiểu ý: “Học sinh giỏi chờ một lát, tôi thu dọn ngay đây…”

Dụ Phồn vươn tay, đè quyển sách giáo khoa nhàu dúm dó của Vương Lộ An lại.

“Cậu có ý gì?” Cậu nhíu mày nhìn Trần Cảnh Thâm.

Trần Cảnh Thâm: “Không phải cậu đã nói rồi sao?”

Vương Lộ An bị kẹp ở giữa, nhìn trái ngó phải với vẻ mặt ngơ ngác.

Dụ Phồn: “Tôi nói cái gì?”

“Cậu nói,” Trần Cảnh Thâm đáp, “thích nhìn, thì ngồi gần lại đây.”