Chương 29: Cô Trang, sau này đừng đến nữa.

Ngày thứ hai đi học, bầu không khí phòng học lớp 11-7 nặng nề ảo não.

Vừa qua một cuối tuần, những người đến sớm hoặc đang vùi đầu chép bài tập về nhà cuối tuần, hoặc là gục đầu lên bàn ngủ bù.

Lúc Trần Cảnh Thâm đến lớp, trong lớp chưa có được mấy người.

Hắn nhìn thoáng qua chỗ ngồi trống bên cạnh, tùy tay treo cặp sau ghế.

Bàn bên cạnh, cặp sách của Vương Lộ An đã nằm trên chỗ ngồi, người thì không thấy đâu. Trần Cảnh Thâm xuống cuối lớp lấy nước, đúng lúc gặp cậu ta ngáp dài đi vào phòng.

Thấy Trần Cảnh Thâm, Vương Lộ An sờ sờ đầu, đến khi đối phương chuẩn bị xoay người đi, cậu ta mới gọi lại.

“Học sinh giỏi, ờm… Phóng Cầm bảo cậu đến văn phòng một chuyến.”

Trần Cảnh Thâm đặt bình nước lên bàn: “Ừm.”

“Là chuyện hôm cuối tuần, bả biết bọn mình đi KTV rồi.” Vương Lộ An bực bội, “Có đứa ngứa tay chụp ảnh lại đăng vào trong nhóm nhỏ của trường, trong đó chỉ có hơn bốn mươi người, cứ tưởng là sẽ không truyền ra ngoài được, ai dè giờ ảnh chụp vào tay Phóng Cầm cả rồi.”

Thấy Trần Cảnh Thâm im lặng, Vương Lộ An lập tức vỗ vai hắn, “Nhưng mà cậu cứ yên tâm, không nghiêm trọng đâu! Thì, cùng lắm là mắng hai câu thôi…”

Hiện tại vẫn còn sớm, trong văn phòng chẳng có mấy giáo viên.

“Báo cáo.”

Trang Phóng Cầm liếc mắt nhìn ra cửa, đặt bánh mì trong tay sang một bên: “Vào đi.”

Trần Cảnh Thâm vẫn ăn mặc chỉnh tề quy củ, dáng người thẳng tắp.

Cô khó có thể nào liên tưởng hắn với người ngồi trong làn khói thuốc uống rượu mà sắc mặt không hề thay đổi trong bức ảnh chụp kia.

“Lí do lần này gọi em lên đây là gì, chắc Vương Lộ An đã nói rồi phải không?”

Trần Cảnh Thâm bình tĩnh đáp: “Vâng.”

“Cô không phản đối việc các em tổ chức một số hoạt động giải trí phù hợp ngoài giờ học, nhưng các em vẫn đang là học sinh cấp ba, hút thuốc uống rượu không phải chuyện các em nên làm, rõ chưa?”

“Vâng.”

Trang Phóng Cầm gật đầu, bỗng nhiên thay đổi đề tài câu chuyện: “Ngồi cùng bàn với Dụ Phồn cảm giác thế nào?”

Mí mắt Trần Cảnh Thâm đang rũ xuống hơi nhấc lên: “Tốt lắm ạ.”

Thật ra Trang Phóng Cầm vẫn không hiểu nói tại sao Trần Cảnh Thâm lại muốn ngồi cùng bàn với Dụ Phồn.

Ban đầu cô cho rằng Trần Cảnh Thâm muốn yên tĩnh, dù gì Dụ Phồn một ngày đi học tám tiết có thể ngủ suốt bảy tiết, tự mình học hư chứ không bao giờ gây rắc rối cho người khác.

Nhưng sau một thời gian quan sát, cô phát hiện ra dường như không phải như vậy.

“Mẹ em đã liên lạc với cô rồi.” Trang Phóng Cầm khéo léo lựa lời, “Bà ấy hy vọng cô có thể xếp cho em một chỗ ngồi khác phù hợp hơn.”

Trần Cảnh Thâm nhíu mày, vẻ khó chịu sượt qua ánh mắt.

Hắn vừa định nói chuyện ——

“Nhưng mà ở lớp tôi, trừ khi là mắt cận hoặc các trường hợp đặc biệt về sức khỏe, bằng không phụ huynh không có quyền đổi chỗ học sinh theo ý muốn.” Trang Phóng Cầm nói, “Tôi xếp chỗ dựa vào hai tiêu chí, thứ nhất là sắp xếp này có lợi cho cả hai học sinh không, thứ hai là theo nguyện vọng của học sinh. Đương nhiên, tỉ lệ cái sau thì ít hơn nhiều.”

“Nói thật thì, trước mắt xem ra xếp hai em ngồi cạnh nhau hiệu quả không khả quan cho lắm. Nhưng tôi vẫn muốn quan sát một thời gian nữa rồi mới cân nhắc có đổi chỗ hay không, vì vậy sẽ hoãn đến sau kì thi tháng.” Cô quơ điện thoại, trên màn hình là ảnh chụp cả đám trong KTV, “Ít nhất là trước khi đến thời gian ấy, đừng để xảy ra chuyện như thế này nữa, có được không?”

Sắc mặt Trần Cảnh Thâm vẫn lạnh nhạt như thế, không biết rốt cuộc có nghe vào tai không: “Vâng.”

Trang Phóng Cầm buông tiếng thở dài: “Được rồi, về đi.”

Trần Cảnh Thâm quay đầu rời đi. Khi hắn gần tới cửa văn phòng, Trang Phóng Cầm vẫn không kìm được lòng mà gọi lại: “Khoan đã.”

Cậu trai quay đầu, nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc.

“Con người Dụ Phồn nhìn thì có vẻ rất hung dữ, cũng hay làm mấy chuyện đáng sợ, nhưng bản tính em ấy vốn không xấu.” Trang Phóng Cầm nói, “Nếu được, tôi mong em có thể cố gắng giúp đỡ em ấy, tất nhiên với điều kiện tiên quyết là không ảnh hưởng đến bản thân.”

Sau khi Trần Cảnh Thâm rời đi, Trang Phóng Cầm ăn nốt bánh mì, cúi đầu chuẩn bị tiếp tục sửa giáo án.

Chủ nhiệm lớp 11-8 hồi đằng trước nghe trọn câu chuyện, sau một hồi cố gắng nhẫn nhịn, cuối cùng cô vẫn ló đầu ra.

“Cô Trang à, tôi biết ý định ban đầu của cô là tốt, nhưng cô thật sự cảm thấy học sinh như Dụ Phồn còn có thể cứu chữa được nữa sao?”

Trang Phóng Cầm cười nhẹ, không nói.

Cô cầm điện thoại lên định tắt máy đi, ánh mắt lại thoáng liếc nhìn nam sinh ngồi bên cạnh Dụ Phồn trong bức ảnh chụp.

Trong ảnh, trông Dụ Phồn như đang lười nhác chơi điện thoại, thế nhưng thật ra ánh mắt lại nhìn chằm chằm Trần Cảnh Thâm, cậu hơi nhíu mày như bực bội trước vẻ dửng dưng bình tĩnh của đối phương. Sang bức ảnh tiếp theo, tay cậu đã đỡ cả đầu và cổ người kia.

Cửa sổ mở một nửa, gió xuân lướt qua mặt.

Trang Phóng Cầm buông điện thoại, bỗng nhớ tới vài câu chuyện cũ.

Trang Phóng Cầm làm giáo viên đã nhiều năm, có kiểu học sinh nào mà chưa từng gặp? Thế nhưng cô có thể khẳng định chắc chắn rằng, Dụ Phồn là người khiến cô đau đầu nhất từ trước tới nay.

Năm lớp mười kể từ khi khai giảng, thường có rất nhiều học sinh tới tụ tập bên ngoài phòng học lớp bọn họ, những người đó chỉ có duy nhất một mục tiêu —— Dụ Phồn.

Một số người kéo tới ngắm trực tiếp vì nghe đồn lớp bảy có học sinh cực kì đẹp trai.

Số còn lại thì nghe đồn học sinh mới ở lớp 10-7 hồi cấp hai cực kì tự cao, đích thân đến ra oai phủ đầu.

Đa phần những người đó là nam sinh lớp 11, lớp 12, thích tự xưng mình là “Đại ca khối”, “Trùm trường.”

Ban đầu bọn họ chỉ đe dọa với những lời cảnh cáo đầy ấu trĩ như “Sau này thì liệu hồn”, “Đừng có câng cái mặt lên như thế”, “Sau này bọn tao bảo làm gì thì cứ cun cút mà theo.”

Nếu là học sinh khác hẳn đã lập tức gật đầu đồng ý rồi, cơ bản là sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng Dụ Phồn thì không.

Mỗi lần gặp những kẻ này, Dụ Phồn chỉ có duy nhất một câu: “Thần kinh.”

Hồi đầu Dụ Phồn không có bạn bè, lúc nào cũng một mình đánh nhau với đám học sinh khối trên, thường xuyên đi học mà mặt mũi bầm dập. Đương nhiên đám bắt nạt hội đồng kia cũng chẳng khá khẩm gì hơn là bao, hầu như còn thảm hơn cả Dụ Phồn.

Trang Phóng Cầm can ngăn không biết bao nhiêu lần, cô kêu gọi mọi người giám sát, kiến nghị trường học yêu cầu đám nam sinh khối trên thôi học hoặc sử dụng hình phạt, đồng thời liên tục tìm Dụ Phồn nói chuyện.

Mỗi khi đối mặt với cô, Dụ Phồn chỉ trầm mặc.

Cuối cùng, sau khi nhận được thông báo xử phạt Dụ Phồn lần thứ tư, cô quyết định đến nhà Dụ Phồn hỏi thăm một chuyến.

Hôm ấy là thứ bảy, bởi vì quyết định đến bất ngờ nên cô không báo cho Dụ Phồn biết trước, gọi điện thoại cho phụ huynh thì không ai nghe. Mặc dù không biết có ai ở nhà không, cô vẫn định thử vận may một lần.

Đến tận bây giờ, Trang Phóng Cầm vẫn nhớ như in ngày hôm ấy.

Theo địa chỉ trên thông tin, cô tìm được nhà Dụ Phồn.

Bên ngoài cánh cửa gỗ cũ nát tụ tập rất nhiều hàng xóm láng giềng đứng xì xầm đầy lo lắng; đằng sau cánh cửa liên tục dội ra âm thanh xô xát cùng tiếng chửi rủa tục tằn quá quắt vô cùng dữ dội.

Cuối cùng Trang Phóng Cầm cũng biết, vì sao lần nào Dụ Phồn đánh nhau cũng giành được phần thắng.

Hàng xóm gọi cảnh sát tới phá cửa vào. Cô nhìn căn phòng hỗn độn, Dụ Phồn cầm một cây chổi bị bẻ gãy liều mạng vật lộn với người đàn ông to cao gấp đôi mình, máu me bê bết khắp mặt.

Mặc ngoài tai mọi lời từ chối của Dụ Phồn, Trang Phóng Cầm cùng cậu đến cục cảnh sát, theo sát cậu hoàn thành mọi thủ tục, đưa cậu đến bệnh viện, sau đó liên hệ với Ủy ban nhân dân địa phương và Hội liên hiệp phụ nữ.

Lúc cô gọi điện thoại, Dụ Phồn ngồi trên băng ghế dài trong bệnh viện. Cậu nhìn chằm chằm cô bằng đôi mắt đen thẳm như mực lộ ngoài lớp vải băng bó, nói: “Cô Trang, sau này đừng đến nữa.”

“Tôi nói chứ học sinh như Dụ Phồn chỉ cần thuận buồm xuôi gió tốt nghiệp cấp ba mà không phạm thêm tội gì là đã tốt lắm rồi… Cô Trang à?”

Trang Phóng Cầm hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn đối phương.

Giây sau, cô mỉm cười gật đầu, nói: “Đúng vậy, thuận buồm xuôi gió là tốt rồi.”



Khi Trần Cảnh Thâm trở về lớp học, bạn cùng bàn của hắn đã nằm bò ra bàn.

Nam sinh đè một tay trên cổ, tay còn lại rũ trên mặt bàn, thoạt trông chẳng khác gì ngày thường là mấy.

Trần Cảnh Thâm nhìn thoáng qua gáy cậu, ngồi xuống rút quyển sách giáo khoa tiếng Anh ra chuẩn bị đọc bài buổi sáng.

Vương Lộ An nghe lệnh từ sáng nay, thấy hắn về thì thò đầu qua hỏi: “Học sinh giỏi, Phóng Cầm gọi cậu đến làm gì thế? Có mắng cậu không? Không nói gì về việc xử phạt chứ?”

Bàn tay thõng trước bàn khẽ co ngón trỏ lại rất nhẹ nhàng.

Trần Cảnh Thâm vờ như không thấy điều đó. Hắn ngừng động tác lật sách lại, khóe môi hơi rũ xuống.

“Đệt, học sinh giỏi, vẻ mặt cậu là sao thế này? Đừng có làm tôi sợ.” Vương Lộ An nói, “Phóng Cầm mắng cậu à?”

Trần Cảnh Thâm mím môi không nói.

Chương Nhàn Tịnh ngồi đằng trước quay đầu lại: “Hỏi thừa, chắc chắn là bị mắng rồi.”

“Nhưng Phóng Cầm có mắng tao đâu!”

“Yêu cầu của giáo viên với mày và với học sinh giỏi lại giống nhau được chắc? Chỉ cần mày không làm trái pháp luật, Phóng Cầm còn lâu mới thèm mắng mày!”

“…”

Nghĩ đến gì đó, Chương Nhàn Tịnh tò mò hỏi: “Học sinh giỏi, có phải đây là lần đầu tiên cậu bị giáo viên phê bình không?”

Trần Cảnh Thâm: “Ừm.”

Chương Nhàn Tịnh lắc đầu chép miệng: “Vương Lộ An, tội mày tày trời rồi.”

“…Thật ra ăn mắng hai câu cũng không sao.” Vương Lộ An hỏi, “Bả không nói sẽ phạt cậu đúng không, học sinh giỏi?”

Người nằm bên cạnh hơi giật vành tai.

Trần Cảnh Thâm im lặng cầm bút, mấy giây sau mới ném ra một câu: “Không sao.”

Khá lắm.

Âm thanh nặng nề này lập tức khiến tất cả mọi người tưởng tượng ra vở tuồng đầy bi kịch mà Trang Phóng Cầm là người đàn bà chua ngoa chỉ biết nhiếc móc, còn học sinh giỏi ngấm ngầm chịu đựng lặng lẽ gánh vác vì không muốn gây áp lực cho bạn bè.

Bởi vì áy náy, trong giờ đọc bài buổi sáng, giọng Vương Lộ An to gấp mấy lần ngày thường khiến giáo viên tiếng Anh không khỏi hoảng hồn.

Trần Cảnh Thâm đọc theo, giọng trầm thấp chẳng có chút năng lượng nào. Người bên cạnh rối rắm hồi lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi cánh tay.

“Này.” Cậu đυ.ng chân Trần Cảnh Thâm dưới ngăn bàn: “Tan học cậu đến văn phòng chuyến nữa đi.”

Trần Cảnh Thâm ngừng giọng đọc, nghiêng đầu nhìn cậu.

Dụ Phồn đăm đăm nhìn quyển sách sách giáo khoa, lười biếng nói: “Cứ bảo là tôi bắt cậu tới, rượu cũng là do tôi ép uống.”

Trần Cảnh Thâm đáp: “Không.”

“…”

Dụ Phồn nghiến răng: “Tùy, đằng nào ăn mắng cũng là việc của cậu.”

“Ừm.”

“…”

Lúc đi ngang qua bàn, giáo viên tiếng Anh nghe thấy tiếng Dụ Phồn nắm siết quyển sách giáo khoa.

Cô lắc lắc mái tóc quăn buộc đuôi ngựa, coi như không nhìn thấy gì quay đầu sang lối đi ở tổ khác.

Hai phút sau, người bên cạnh lại nghiến răng nghiến lợi: “Rốt cuộc là mắng cái gì? Có phạt cậu không?”

“Không.” Trần Cảnh Thâm cụp ánh mắt, yên lặng một chốc rồi mới nói, “Giáo viên tìm tôi không phải vì chuyện đi KTV.”

“Thế là chuyện gì?”

“Chuyện cậu ngủ trong giờ học.”

Dụ Phồn khó hiểu: “Tôi ngủ trong giờ học thì liên quan gì đến cậu?”

Trần Cảnh Thâm điềm nhiên đáp: “Lúc tôi xin đổi chỗ đã đồng ý với cô Trang rằng sẽ phụ trách giám sát tình trạng trên lớp của cậu.”

“?”

“Tôi không hoàn thành, phê bình là đúng.” Trần Cảnh Thâm nói, “Không có gì, chỉ bị nói hai câu thôi.”

“…”

“Không sao.”

Tiết thứ ba của buổi sáng học toán.

Trang Phóng Cầm ôm giáo án bước vào trong lớp, phóng ánh mắt tới vị trí nào đó ở phía cuối lớp như thường lệ.

Không phụ lòng mong đợi, cô nhìn thấy một cái đầu đang nằm bò ra bàn.

Cô quen tay rút một viên phấn viết từ trong hộp giấy, bẻ thành mấy nửa, giơ lên định ném tới ——

Cái đầu kia bỗng cử động.

Người mà ngày thường mười viên phấn viết cũng không gọi dậy được giờ phút này lại chống một tay trên bàn, hai mắt còn nhắm, chậm rì rì ngồi dậy với vẻ cực kì miễn cưỡng.

Hai giây sau, Dụ Phồn khó khăn nhấc mí mắt, nhìn thẳng cô với vẻ gắt gỏng.

Trang Phóng Cầm: “…?”