Chương 18: Nhưng rất đáng yêu.

Chương Nhàn Tịnh hạ quyết tâm “Nhất định sẽ bắt được người trước kì thi tháng”, chen lên đưa nước đầu tiên.

Trần Cảnh Thâm nhìn thoáng qua cô, bỗng nhiên đứng dậy vội vàng đi tới, bước chân nhanh đến mức không hề giống như vừa chạy xong 3000 met.

Chương Nhàn Tịnh cong đôi môi đỏ mọng ——

Cái này gọi là gì?

Cái này gọi là đau đáu không quên, ắt có hồi đáp!

Khi Trần Cảnh Thâm sắp đi tới trước mặt, Chương Nhàn Tịnh lập tức nghiêng đầu tạo góc mặt đẹp nhất, lúc đưa nước còn lơ đãng để lộ bộ móng tay xinh đẹp tối hôm qua mình thức đêm sơn, bóp giọng: “Bạn học Trần ——”

Sau đó, cô nàng trơ mắt nhìn Trần Cảnh Thâm đến trước mặt mình rồi vòng qua, đi thẳng qua cô nàng tới gục đầu trên vai Dụ Phồn.

Chương Nhàn Tịnh: “…”

Cô nàng nhìn sắc mặt âm u của Dụ Phồn, trong lòng thầm nói gay rồi.

Nhớ không nhầm thì lần cuối cùng có người mồ hôi mồ kê đến gần Dụ Phồn như vậy là đám trường bên kéo tới gây sự, nghe nói một tuần sau đó người kia không hề đi học lại.

Chương Nhàn Tịnh đang định xông lên làm người đẹp cứu anh hùng tạo mối duyên tình thì thấy Dụ Phồn giơ tay lên ——

Ôm Trần Cảnh Thâm.

Chương Nhàn Tịnh: “?”



Dụ Phồn ôm lấy người kia một cách cứng nhắc, bận suy nghĩ xem nên ném hắn xuống hay đá hắn ra đất: “Không đứng vững thì nằm xuống, ở đây không có xe chạy nghiền qua cậu đâu.”

Trần Cảnh Thâm khàn khàn đáp: “Tôi sợ làm ảnh hưởng đến những người khác.”

“Thế cậu có sợ bị đánh không?”

Người trên vai lặng yên chốc lát, sau đó chậm chạp đứng thẳng người dậy.

“Xin lỗi.”

Đôi môi tái nhợt của Trần Cảnh Thâm mấp máy, hắn lùi về sau một bước như muốn nhường chỗ cho cậu rời đi, giây tiếp theo, có thứ gì đó vụt qua, trên vai Dụ Phồn lại thêm một cái đầu.

Dụ Phồn: “…”

Vài giây sau, trước sự chứng kiến của biết bao nhiêu người, Dụ Phồn mạnh bạo thay đổi tư thế của hắn.

Cậu dịch Trần Cảnh Thâm đến cạnh mình, xách một cánh tay choàng qua vai mình một cách đầy ghét bỏ, vẻ mặt lạnh căm đỡ đối phương đi.

Phòng y tế cách sân thể dục không xa, lúc Dụ Phồn tới, người chờ thoa thuốc đã đứng kín tới tận cửa.

Phòng y tế chỉ có ba cái ghế dựa và một chiếc giường, đến giờ này đã hết chỗ, Dụ Phồn chỉ có thể dắt người kia đứng.

Giáo viên y tế đang ngồi xổm trên mặt đất thoa thuốc trên đùi cho một học sinh khác, nghe thấy tiếng động bèn ngước mắt lên: “Sao thế?”

“Vừa mới chạy xong 3000 met.” Dụ Phồn lạnh nhạt nói, “Cậu ta có vẻ không ổn lắm.”

“…”

Không phải cậu đánh người ta nên nỗi này là được.

Bởi vì thường xuyên bị Trang Phóng Cầm đưa đến thoa thuốc, giáo viên y tế cũng khá quen mặt cậu.

Giáo viên y tế nhìn sang Trần Cảnh Thâm: “Chỗ nào trên người không thoải mái? Đau tim không?”

Trần Cảnh Thâm khẽ lắc đầu: “Chóng mặt, mất sức, đứng không vững.”

“Vậy thì không sao, bình thường thôi, chắc là vì ngày thường em không hay vận động nên mệt. Đợi một lát nữa sẽ thuyên giảm.” Giáo viên y tế hất cằm với Dụ Phồn, “Đi, rót cốc nước ấm thêm tí đường tí muối, ít muối thôi, một phần ba thìa là đủ, khuấy lên cho em ấy uống. Đồ trên mặt bàn tôi.”

Dụ Phồn đứng im không nhúc nhích: “Em ấy ạ?”

“Chẳng lẽ để em ấy tự đi?”

“.”

Giáo viên y tế nhìn xung quanh một vòng phát hiện không còn chỗ ngồi nữa, cô định nói không thì em để em ấy đứng dựa vào tường một lát ——

Dụ Phồn vừa khiêng người vừa đi pha nước đường.

Giáo viên y tế: “…”

Dụ Phồn mạnh tay, không biết một phần ba thìa là như thế nào nên vung tay xúc một phát nửa thìa.

“Ít thôi.” Người trên vai cậu yếu ớt nói.

“Nói thêm một câu nữa thì tự đi mà pha.” Nói xong, cậu lắc lắc cái thìa đổ một nửa số muối lại, khuấy cái cốc một cách qua loa rồi cầm lên đưa tới trước mặt Trần Cảnh Thâm, “Uống đi.”

Trần Cảnh Thâm nhận lấy, chầm chậm nhấp một ngụm.

“Muốn ăn đánh à?” Dụ Phồn nói, “Uống sạch.”

Trần Cảnh Thâm nghe lời, uống một hơi hết cạn.

Đám học sinh bên cạnh đều biết hai người họ, tất cả mọi người đều nín thở quan sát với vẻ mặt sợ hãi.

Giúp học sinh thoa thuốc xong, giáo viên y tế đứng lên hỏi: “Thế nào, có đỡ hơn chút nào không?”

“Vâng.” Trần Cảnh Thâm thấp giọng đáp, “Nhưng vẫn đứng chưa vững lắm.”

“Phải để thư thư một lúc đã, về lớp nghỉ ngơi chút đi, tạm thời đừng có vận động mạnh.”

Nói xong, giáo viên y tế nhìn sang người đang đỡ hắn, “Dụ Phồn, em cũng chạy 3000 met à? Có cần pha thêm một cốc cho em không?”

Dụ Phồn đang định hỏi để người kia ngồi đâu, nghe vậy thì nhíu mày: “Không cần, em không chạy.”

Giáo viên y tế khó hiểu: “Không chạy sao nãy giờ mặt em cứ đỏ hồng thế?”

“…”

Dụ Phồn để lại một câu “Em đưa cậu ta về lớp”, sau đó kéo người ra khỏi phòng y tế.

Học sinh hoặc dưới sân thể dục hoặc ở lại trên lớp, ngoài hành lang không có một bóng người.

Sợ lúc lên tầng Trần Cảnh Thâm lại ngất xỉu, Dụ Phồn bực bội đỡ hắn bước từng bậc thang một.

“Cậu còn sức không?” Trần Cảnh Thâm bỗng nhiên mở miệng hỏi bằng giọng trầm thấp, “Nếu cậu không chịu được nữa thì tôi tự đi cũng được.”

Rốt cuộc hiện tại ai mới là người không chịu được?

“Câm miệng.” Vành tai Dụ Phồn tê rần, cậu cắn răng, “Đừng có nói chuyện bên cạnh tôi.”

Trong miệng còn dư lại hương vị kì quặc của muối đường khuấy lẫn, Trần Cảnh Thâm trầm mặc nuốt một ngụm nước bọt, hơi thở cũng trĩu nặng.

Dụ Phồn: “Cũng đừng có thở.”

“…”

Trần Cảnh Thâm ngước mắt nhìn thoáng qua vành tai cậu, im lặng.

Phòng học lớp 11-7 vắng tanh, không có bất kì ai.

Dụ Phồn ném người nằm lên mấy cái bàn xếp sát nhau, còn mình thì ngồi bên cạnh chơi điện thoại.

Vương Lộ An gửi cho cậu một tràng tin nhắn, dọc đường đi cứ kêu ong ong trong túi.

[Vương Lộ An: Thoải mái quá. Bọn mày đâu rồi?]

[Vương Lộ An: Hãng kem này có vấn đề chắc rồi, tao phải đi kiện bọn họ! Đợi đến khi nhận được khoản tiền bồi thường rồi tao sẽ mua cả cái trường này, ngày nào cũng tổ chức đại hội thể thao!]

[Vương Lộ An: Đệt! Toi rồi toi rồi! Tả Khoan nhắn tao bảo học sinh giỏi giúp tao chạy 3000 met, cái cơ thể tàn tạ của cậu ấy chạy xong có còn sống nổi không?!]

[Vương Lộ An: Mày đâu rồi, sao mày không ở trên khán đài?]

Vừa xem xong tin nhắn thì đúng lúc Vương Lộ An gọi điện thoại tới, Dụ Phồn lập tức cúp máy.

[: Trong lớp.]

[Vương Lộ An: Lên lớp làm gì?]

[: Túc trực bên linh cữu.]

[Vương Lộ An: ?]

Đằng trước vang lên tiếng động, Dụ Phồn giơ điện thoại sang một bên, chạm mắt với người mà mình đang canh giữ.

Trần Cảnh Thâm nằm thẳng trên bàn học, nhưng mặt bàn không đủ cho cả người hắn, gần một nửa chân thõng bên ngoài.

Tư thế này trông rất ngu ngốc, nhưng là Trần Cảnh Thâm nằm thì lại không hề.

Hắn nghiêng đầu nhìn Dụ Phồn: “Cậu nhảy xa thế nào?”

Giữa bàn học và ghế ngồi cách ra một khoảng đủ để Dụ Phồn vắt chéo chân ngồi một cách ngạo nghễ, cậu nói với vẻ mặt không chút cảm xúc: “Cậu có ngủ không?”

“Không ngủ được.” Trần Cảnh Thâm nói, “Tôi…”

Bộp.

Một tiếng động khẽ xen ngang lời Trần Cảnh Thâm.

Đôi chân vắt trên đầu gối của Dụ Phồn nâng lên, duỗi thẳng, đá vào chiếc bàn hắn đang nằm bằng lực không nặng không nhẹ, đủ để chiếc bàn yếu ớt hơi chệch đi.

“Trần Cảnh Thâm.” Thật lâu sau, Dụ Phồn lạnh lùng nói, “Trước đây cậu từng bảo, từ năm lớp mười cậu đã bắt đầu chú ý đến tôi?”

Ánh mắt Trần Cảnh Thâm khẽ dao động, hắn yên lặng nhìn cậu.

Cậu nói tiếp: “Hồi đại hội thể thao còn tới xem hạng mục của tôi?”

Thực chất Dụ Phồn lạnh mặt ngày thường và khi thật sự nổi giận trông không giống nhau cho lắm.

Ngày thường đốp chát hai câu với Hồ Bàng, gặp phải đám học sinh trường bên tới trấn tiền, thậm chí cả khi gặp được Đinh Tiêu trong tiệm trà sữa, cậu đều trông có vẻ thờ ơ và lười nhác, không thực sự để vào mắt những chuyện này.

Không giống như hiện tại, từng ánh mắt đều như lưỡi dao, trên mặt viết câu “Một nắm đấm của tôi đủ để cậu say giấc cả đời”, ngay cả âm thanh cũng như ngâm đá.

“Năm lớp mười tôi không tham gia đại hội thể thao, cậu đến xem hạng mục ở đâu? Ở Cool boy à?” Vẻ mặt Dụ Phồn vẫn chẳng có cảm xúc, “Mấy lời đánh rắm đó của cậu đều là học theo Chương Nhàn Tịnh đúng không?”

“Trần Cảnh Thâm, cậu chơi tôi?”

Trong phòng học yên tĩnh hồi lâu.

Trần Cảnh Thâm vẫn nhìn cậu không nhúc nhích, môi mím thật chặt.

Vẫn nên đánh thẳng luôn đi.

Sau giây lát chờ đợi, Dụ Phồn đưa ra quyết định.

Cậu thu chân về đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Trần Cảnh Thâm, vươn tay túm lấy cổ áo hắn, lạnh nhạt nói: “Đứng dậy, tranh thủ buổi trưa giải quyết xong chuyện này…”

“Lớp bảy.” Trần Cảnh Thâm bỗng nhiên lên tiếng.

Dụ Phồn sửng sốt: “Cái gì?”

“Hồi lớp bảy, ở trường trung học Thành Sơn.” Trần Cảnh Thâm vẫn nằm, bình tĩnh nhìn cậu, “Cậu đã tham gia nhảy xa.”

“…”

“Tôi đến trường cậu thi thì nhìn thấy.”

Có chuyện này sao?

Mí mắt Dụ Phồn bỗng giần giật.

Con mẹ nó hình như có thật ——

“Khi đó cậu xắn ống quần, không đi giày, lúc chạy lấy đà bị vấp chân té lăn ra đất, ngã nhào lên cát, không nhảy được. Sau đó, cậu lại nhảy thêm một lần nữa.”

Dụ Phồn: “…”

“Lần thứ hai nhảy cũng không được xa.”

“…”

“Sau đó cậu cứ đứng bên cạnh nhìn người khác nhảy không chịu đi, vừa xem vừa khóc ——”

“Tôi khóc cái đéo!” Lực tay Dụ Phồn túm cổ áo hắn mạnh hơn một chút, nghiến răng nghiến lợi sửa lại cho đúng, “Lúc đó là do cát bay vào mắt!”

“Ừm.”

“Ừm” xong, Trần Cảnh Thâm bỗng nhiên im lặng, nghiêng mặt.

Trong lòng Dụ Phồn giật thót, đang định bảo Trần Cảnh Thâm câm miệng thì hắn đã ngước mắt nhìn về phía cậu một lần nữa: “Nhưng rất đáng yêu.”

“…”

Lực tay trên cổ áo đột nhiên lại mạnh hơn.

Sát khí trên mặt Dụ Phồn còn chưa vơi bớt. Hai tai đỏ bừng, cậu trừng mắt nhìn Trần Cảnh Thâm, vẻ mặt ngớ ra hiếm thấy.

“Sau đó, buổi chào cờ đầu tiên năm lớp mười cậu lên sân khấu đọc bảng kiểm điểm, tôi mới biết chúng ta học cùng một trường cấp ba.”

Dụ Phồn hung dữ nạt: “Câm miệng.”

“Không học theo người khác, cũng không trêu đùa cậu.” Trần Cảnh Thâm nói, “Tôi…”

“Mẹ nó cậu nghe không hiểu tiếng người phải không ——”

Xoạch!

Cửa phòng học bất ngờ bị người bên ngoài đá ra.

Vương Lộ An xách theo một túi nilon to đùng, Tả Khoan và Chương Nhàn Tịnh đi theo sau: “Dụ Phồn, sao lần nào nhắn tin mày cũng không trả lời thế? Ngoài kia nắng gắt quá, chị Tịnh kêu gọi cơm hộp, tao gọi cho mày một phần nạm bò kho, mày ăn tạm ——”

Nhìn thấy cảnh tượng trong lớp, cả ba người đều khựng lại.

Dụ Phồn nắm chặt cổ áo Trần Cảnh Thâm bằng một tay như muốn túm người lên khỏi bàn học, tay còn lại che rịt trước miệng Trần Cảnh Thâm.

Mặt cậu đỏ bừng, trong ánh mắt ba phần hung dữ, ba phần hoảng sợ, bốn phần luống cuống, cảm giác kì quặc từ đầu đến chân.

Còn người bị cậu bịt miệng đang thong thả nằm, hai tay tự nhiên buông thõng một bên mặc cho Dụ Phồn che miệng mình.

Như thể tùy người xâu xé, chẳng hề run sợ.

Nghe tiếng động, hai người đồng thời nhìn về phía bọn họ, một lạnh một nóng.

Đang làm gì vậy? Vương Lộ An sửng sốt.

Đánh nhau à? Không giống, cậu ta chưa thấy Dụ Phồn đánh nhau mà đỏ mặt bao giờ, cũng chưa bao giờ gặp Dụ Phồn lấy tay che miệng ai.

Nhưng nhìn cái tư thế này, không phải đánh nhau thì còn có thể là gì được?

Phòng học lại thêm một đợt tĩnh mịch kỳ dị.

Một lúc lâu sau, Vương Lộ An lí nhí hỏi: “Hai người… chơi gì thế?”