Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tại Đấu Phá Triệu Hoán Nữ Thần

Chương 6: Ẩn nhẫn, mưu sự và xúi giục

« Chương TrướcChương Tiếp »
Và đáp án cho câu hỏi “vì sao Tiêu Thiên liều cả mạng cũng sống chết muốn thành lập thế lực sớm?” chính là… hắn sợ chết!

Đúng vậy! Không phải để lưu danh sử sách, cũng chẳng vì cứu rỗi thương sinh cái gì đao to búa lớn cả, mà chỉ đơn giản là bởi vì hắn không muốn chết sớm thêm một lần nữa mà thôi.

Viễn cảnh “diệt tộc” mà Tiêu Thiên vẽ ra trước mắt Tiêu Viêm là giả sao? Một thế lực sừng sững ngàn năm như Vân Lam Tông sẽ chỉ có một tông chủ là Đấu Hoàng, còn lại toàn binh tôm tướng cua sao? Đến nỗi trước khi Nạp Lan Yên Nhiên rời khỏi Tiêu Gia chiều nay, chính một tộc nhân Tiêu Gia, là Huân Nhi, khi ấy đã nói rằng “có không ít người mạnh hơn Vân Vận” là giả sao?

Không! Đều là thật cả đấy!

Ba năm sau, bất kể Tiêu Viêm thắng hay bại gì, Tiêu Gia cũng sẽ bị liên lụy. Là bị Vân Vận và Vân Lam Tông giận cá chém thớt, hay là Nạp Lan Gia vì mất hết mặt mũi mà nổi giận trấn áp, thì Tiêu Gia cũng sẽ không chịu nổi.

Bỏ của chạy lấy người!?

Với cái gia sản và thiên phú rách nát này của Tiêu Thiên, ở lại gia tộc may ra còn được ăn sung mặc sướиɠ, chứ mà ra ngoài bôn ba như tán tu thì xin lỗi nói thật mất lòng… ba phút phụt hai phát ạ!

Cho đến tại sao không ngăn cản Tiêu Viêm đặt ra ước định với Nạp Lan Yên Nhiên ngay từ đầu?

Thẳng thắn mà nói, Tiêu Thiên cũng đã từng nghĩ đến việc làm như vậy. Bởi vì theo đúng cốt truyện, thì ngày Tiêu Viêm bị từ hôn cũng chính là ngày “Dược Lão” Dược Trần thức tỉnh. Tức là, nếu Tiêu Thiên có thể bằng cách nào đó khiến sự kiện này bị chậm trễ đi dăm bữa, nửa tháng, nói không chừng đúng là hắn có thể khiến tất cả những nguy cơ phía sau vỡ tan từ trong trứng nước a.

Tuy nhiên, vấn đề lại không đơn giản như vậy.

Lợi thế lớn nhất của Tiêu Thiên tại Đấu Khí đại lục là gì!? - Đáp án chắc chắn sẽ không phải thiên phú, xuất thân hay thậm chí là Hệ Thống, mà chính là việc hắn biết hết cốt truyện và tất cả các hắc thủ sau màn, những kẻ đã, đang và sẽ tiếp tục buông rèm nhϊếp chính, thao túng mọi chuyện.

Nếu bây giờ hắn ra tay đánh phá cốt truyện ngay từ khởi đầu, dẫn tới Hiệu Ứng Cánh Bướm xuất hiện khiến toàn bộ phần phía sau tán loạn, thì bằng vào thiên phú nát như tương và một cái Hệ Thống… chán chẳng muốn nói mà bản thân đang sở hữu, liệu rằng Tiêu Thiên sẽ đi được bao xa, bay được bao cao, và quan trọng nhất, là sống được bao lâu đây?

Cho nên, ngăn cản sự kiện quan trọng xảy ra là tuyệt đối không được làm. Thậm chí, nếu cốt truyện có xuất hiện biến chuyển quá lớn so với nguyên tác do Hiệu Ứng Cánh Bướm chồng chất, thì có khi đích thân còn phải Tiêu Thiên tiến hành “uốn nắn” để phần xương sống của câu chuyện không bị bẻ quá cong ấy.

Mà muốn làm được tất cả những điều kể trên, thì sức một mình hắn là không thể nào đủ được. Vì thế, Tiêu Thiên cần một thế lực làm việc cho riêng mình, trong khi bản thân có thể thoải mái tương kế tựu kế, linh hoạt uyển chuyển thôi động cốt truyện mà không cần lo lắng việc sẽ chết bất đắc kỳ tử như kiếp trước.

Và đây chính là toàn bộ lý do tại sao Tiêu Thiên quyết định cắn răng ẩn nhẫn hai mươi năm dù thân mang Hệ Thống, tới tận khi siêu sự kiện "Ước hẹn ba năm" khởi đầu cho toàn bộ cốt truyện xảy ra, hắn mới bắt đầu mưu sự.

“Thân mang quang hoàn nhân vật chính, lại là khí vận chi tử của Đấu Khí đại lục, kể cả khi không còn Ngón Tay Vàng là lão gia gia, thì bằng vào thiên phú tu luyện, thiên phú luyện đan, cùng quan hệ với Huân Nhi nha đầu kia, tin chắc việc phát triển tiếp của tiểu tử này vẫn sẽ không thành vấn đề.” - Vừa nhấp một ngụm rượu, ánh mắt Tiêu Thiên vừa liếc sang Tiêu Viêm, người lúc này vẫn đang nude vì môi trường và ngáy o o không biết ngày mai: “Dựa vào sức bản thân mình và Hệ Thống, muốn trong vòng ba năm làm ra kỳ tích, hừ... nghĩ cũng đừng nghĩ!

Thế nhưng, chỉ cần thao túng tốt niềm tin và sự trung thành của tiểu tử này để hắn làm việc cho mình, không dám nói chắc sẽ ra ngô ra khoai, nhưng ít nhất cũng còn có cơ hội hơn là tự mò mẫm a. Ngoài ra…”

“Tích… quá trình thu về đã hoàn tất. Tuy nhiên, do lượng năng lượng quá lớn nên Hệ Thống cần thời gian phân tích và sắp xếp, xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi.” ×— QUẢNG CÁO —

Âm thanh máy móc quen thuộc bất ngờ vang lên cắt ngang suy nghĩ của Tiêu Thiên, nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc đã đến lúc hắn nên thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch rồi.

Soạt!

Nhẹ nhàng đeo lại nhẫn vào tay cho Tiêu Viêm xong, Tiêu Thiên quay về chỗ nãy giờ hắn vẫn ngồi và khẽ búng một cục đá về phía gáy Tiêu Viêm, đồng thời…

“Dậy về phòng mà ngủ, ngủ ở đây coi chừng ngày mai cúc hoa nở rộ đấy! Phải người thì còn đỡ, cùng lắm là đau rát vài hôm thôi, chứ lỡ mà trúng con thú nào vào mùa động dục thì đúng là… vạn kiếp bất phục a!”

...cao giọng nói một câu như vậy.

Vốn còn đang mơ mơ màng màng vì ngái ngủ, thế nhưng vừa nghe được lời “dọa dẫm” vô cùng đáng sợ từ Tiêu Thiên, cộng thêm hạ thân lạnh sưu sưu vì gió núi, cúc hoa và tiểu đệ đệ Tiêu Viêm lập tức căng thẳng, cả người bật dậy như gắn lò xò dưới mông để đi tìm quần áo rồi vội vàng mặc vào.

“T-Tiêu Thiên biểu ca, t-ta ngủ… ngủ bao lâu rồi…”

“Không lâu, trên dưới một giờ thôi.” - Tiêu Thiên cười như không cười đáp: “Mà, ngươi thử tập trung tinh thần xem đã có thể cảm nhận được đấu khí chưa. Được thì coi như Tiêu Gia chúng ta khí số chưa tận, còn nếu không được… ta cũng lực bất tòng tâm rồi, chỉ có thể nói rất xin lỗi ngươi mà thôi.”

Trần như nhộng ngủ giữa nơi hoang vắng cả tiếng đồng hồ mà thân thể không có vấn đề, tất cả tài sản đáng giá hay không đáng giá gì cũng đều nguyên vẹn, quan trọng hơn, trinh tiết của đóa hoa cúc quý giá cất giấu hai đời may mắn không hề có dấu hiệu bị xâm phạm, trong lòng Tiêu Viêm bất giác thở phào một hơi.

“Xem ra Tiêu Thiên biểu ca rất đáng tin a! Bất kể chuyện hôm nay có thành công hay không, ta cũng phải nghĩ cách báo đáp ân tình này cho huynh ấy mới được.” - Nghĩ như vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu ngồi xếp bằng xuống đất, vô cùng an tâm tiến vào trạng thái tu luyện.

Cởi sạch sành sanh rồi ngủ như chết đều không ra vấn đề thì còn cái gì để mà phải lo lắng nữa đâu!

Rất nhanh, chút đấu khí quèn của một tên Đấu Khí ba đoạn được Tiêu Viêm thôi thúc đi ra từ trong Đan Điền, ngang qua Trường Cường, Mệnh Môn, Linh Đài, Đại Chùy, Á Môn, Ngọc Chẩm, Bách Hội, Ấn Đường, Nhân Trung các đại mạch trên Đốc Mạch, sau đó ngựa không dừng vó tiếp tục tiến đến Thừa Tương, Thiên Đột, Đàn Trung, Khí Hải, Hội Âm của Nhâm Mạch, cuối cùng là quay ngược trở về Đan Điền để hoàn thành một tiểu Chu Thiên.

Tất cả chỉ hoàn thành trong vòng chưa đầy năm phút!

“T-Tiêu… Tiêu Thiên biểu ca… ta… ta… ta tu luyện… tu luyện trở lại được rồi! Ta tu luyện trở lại được rồi, hahaha!”

Trong giây phút kinh hỉ, sung sướиɠ vỡ bờ, Tiêu Viêm vậy mà nhào lên từ mặt đất muốn ôm chầm lấy Tiêu Thiên. Đáng tiếc…

Bốp!

“Nam - nam thụ thụ bất thân, đừng có gạ ta đấu kiếm!” ×— QUẢNG CÁO —

...bị người sau từ chối thẳng thừng, đồng thời còn tặng miễn phí cho một bàn tay đem hắn đập té trở lại mặt đất .

Chỉ là, ngoài mặt lạnh lùng thế thôi, chứ trong lòng Tiêu Thiên đang gào thét dữ lắm.

Mỗi lần hắn ngồi xuống tu luyện, không có một giờ là đừng mong làm tới được một tiểu Chu Thiên. Còn Tiêu Viêm thì sao!? Thở hai hơi liền xong a, cái này đúng là không cay không được mà!

“Là ta thất thố, biểu ca đừng tức giận, hì hì.” - Bị người ta đánh còn tươi cười, có thể thấy được Tiêu Viêm vui đến nhường nào.

“Tiêu Viêm biểu đệ, ta biết ngươi vui mừng, ta cũng phấn khởi không kém đâu, nhưng lời khó nghe nói trước, hy vọng ngươi sẽ hiểu.” - Trái ngược với vẻ mặt tươi rói của Tiêu Viêm, Tiêu Thiên lại tỏ ra nghiêm trọng hơn nhiều.

Thái độ này của Tiêu Thiên…

“Biểu ca, ngươi muốn nói cái gì?”

...lập tức khiến Tiêu Viêm cau mày.

“Tiêu Viêm biểu đệ, ngươi bình tĩnh nghĩ lại toàn bộ những gì bản thân ngươi đã trải qua suốt ba năm qua, xem thử… có chỗ nào gọi là “bình thường” được hay không?

Năm đó ngươi sáng chói Ô Thản Thành, thế nhưng chỉ sau một đêm liền ngã cái lật nhào không gượng lại được, chuyện này thật sự chỉ là ngẫu nhiên sao?

Còn nữa, suốt thời gian ngươi tỏa sáng đó, không dám nói danh tiếng vang được bao xa, nhưng với hệ thống tình báo của Nạp Lan Gia, và đặc biệt là Vân Lam Tông, tin chắc bọn họ ít nhiều cũng sẽ biết ngươi là ai và có tiềm lực ra sao. Thế nhưng vì cái gì sớm không chúc mừng, muộn chẳng quay lưng, mà bọn họ lại chọn đúng ngay lúc này, khi Tiêu Gia chúng ta đứng giữa muôn vàn khó khăn, mới xuất hiện để bỏ đá xuống giếng đây?

Quan trọng hơn, nếu như ba năm sau ngươi thắng, tức là Nạp Lan Yên Nhiên bại, thì chẳng phải cả thể diện, lẫn hạnh phúc tương lai, thậm chí đến cả cơ hội trở thành tông chủ Vân Lam Tông của nàng ta cũng đều tan thành mây khói rồi hả? Nạp Lan Gia và Vân Lam Tông có nắm chắc lớn tới mức đem tất cả những thứ đó ra đánh cược vào một cuộc hủy hôn sao?”

Từng lời Tiêu Thiên nói ra, từng câu hỏi mà vị “biểu ca đáng tin” này đặt xuống, đều như sét đánh bên tai khiến Tiêu Viêm nhịn không được sững sờ, chút sung sướиɠ vừa được manh nha bùng cháy cũng bị dội gáo nước lạnh cho tắt ngúm không còn tăm tích.

Hắn sống hai đời, tự nhận việc ác chưa từng làm, nhưng lại từng nghe, từng thấy, và từng biết đến không ít. Mà càng như thế, thì cái cách mà Tiêu Thiên gợi lên vấn đề lại càng khiến “người trong cuộc” như hắn không thể không liên tưởng được.
« Chương TrướcChương Tiếp »