Chương 9

Phương Tầm Du thời điểm ý thức điểm này, cả người đều ngốc.

Tổng kết lại những gì cậu mới học được

Cho đến hôm nay, cậu mới biết mình thực ra là máy bay chiến đấu trong một đám cùi bắp.

Phương Tầm Du vốn tưởng rằng chính mình sẽ nhẹ nhàng đào thải, thuận tthuận lợi lợi cầm tiền chạy lấy người, lại không nghĩ rằng chính mình cư nhiên chú lùn rút vai tướng quân, càng không nghĩ nhiều người yếu, trình độ yếu, lần đào thải đầu tiên không nghĩ đến kịch liệt đến vậy.

Cậu hiện tại mới biết được, năng lực nghiệp cụ người thời giờ kém mức đđộ ấy, môi trường diễn nghệ ngày ccànglonws, người hiện đại cũng khoan dung hơn.

Nếu là trước kia, lấy trình độ của chính mình hhiện tại lên đài, tuyệt đối không bị ném trứng thối thì cũng bị nhổ nước miếng, mà không phải khen "thiên tài" hay "lão đại"

Tâm tình cậu rất phức tạp.

Vòng phân cấp vẫn còn đang tiếp tục, mà Phương Tầm Du hoàn toàn không quan tâm cuộc thi như thế nào nữa, giờ khắc này, bbiểu tihf của cậu ngưng trọng lại, cực lực suy nghĩ biện pháp vớt lại 15 vạn sắp tuột khỏi tay.

Giả vờ trình độ không tốt?

Nhưng vừa rồi lên sân khấu quá sớm, không ý thức được tình huống đã biểu diễn xong hết rồi, sớm đã bị bại lộ, huống chi cậu không có khả năng vì muốn kiếm tiền mà vứt bỏ sự tôn trọng đối với sân khấu ssang một bên, có ý hát không được.

Trong khoảng thời gian ngắn, để mọi người cùng đề cao năng lực?

Phương Tầm Du hít một hơi sâu, nhìn lên một đám cùi bắp biểu diễn trên đài.

Quá nhiều tuyển thủ kém, cậu sợ không có đem lại cho tất cả mọi người trình độ đạt tiêu chuẩn, vòng đào thải đầu tiên liền kết thúc.

Tình huống hiện tại, thấy thế nào đều như là không có biện pháp.

Phương Tầm Du ngũ quan xinh đẹp nhăn thành một đoàn, thoạt nhìn có chút uể oải, còn mang theo một ít đáng thương vô cùng.

"Cậu không sao chứ?" Ngồi ở bên cạnh Lâm Tinh Vũ phát hiện sắc mặt Phương Tầm Du có chút không đúng lắm, quan tâm hỏi.

Phương Tầm Du lắc đầu, thần sắc mất đi tiêu cự nhàn nhạt ưu thương.

Lâm Tinh Vũ nhìn những tiết mục đặc sắc trên đài, nghĩ lầm Phương Tầm Du là đã chịu đả kích, thuận miệng an ủi vài câu: "K hông có việc gì, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên."

"Cậu khiêu vũ không được, nhưng là vocal rất lợi hại" Lâm Tinh Vũ phát ngôn những câu trí mạng, "Cậu không cần lo lắng, khẳng định có thể vượt qua vòng đào thải đầu tiên."

Phương Tầm Du: "......"

Tươi cười trên mặt Phương Tầm Du dần dần biến mất.

Trên đài còn ở tiếp tục biểu diễn, Phương Tầm Du lòng mang hy vọng mà tiếp tục nhìn một nhóm rồi một nhóm, ánh sáng trong mắt dần dần ngụm tắt.

"Kỳ này năng lực quá bùng nổ, omg quá khủng bố, ta chính là đồ rác rưởi huhuuh..."

Thanh âm Lâm Tinh Vũ tiếp tục truyền đến

"Đặc biệt là tiết mục áp trục cuối cùng này, nhảy quá là đỉnh!"

Hắn một bên xuống sân khấu, một bên cảm khái, như là nhớ đến cái gì, quay đầu nhìn thoáng qua PHƯƠNG TẦM DU

Hắn cùng LÂM TINH VŨ thở hồng hộc mà đi đến KTX, liền nhìn thấy gương mặt đen một đoàn, giống như chủ nhiệm lớp Ngưu đạo, đang ở trong KTX của bọn họ, cùng nói gì đó với PHƯƠNG TẦM DU

Hai người ăn ý liếc nahu, đem mũi chân sắp bước vào phòng ngue yên lặng rụt rụt ra sau

"Thật sự xin lỗi, hiện tại đang trong giai đoạn chưa kéo được nhà đầu tư, chỉ có thể ủy khuất ngươi như thế, đáng lí ngươi ở ban A" trong KTX, Ngưu đạo cao lớn thô kệch, nhỏ giọng an ủi PHƯƠNG TẦM DU "một khi màn ảnh không có nhiều, cậu sẽ dễ dàng bị đào thải"

PHƯƠNG TẦM DU nghe thế, lập tức đứng dậy tinh thần

"Không có màn ảnh sẽ dễ dàng đào thải sao?"

PHƯƠNG TẦM DU như suy nghĩ cái gì hỏi một câu, thân mình thẳng tắp, con ngươi xinh đẹp sáng ngời nhìn Ngưu đạo

Ngưu đạo:???

Ngưu đạo bị PHƯƠNG TẦM DU nhìn như vậy có hơi cấu hổ sờ sờ cái trán bóng bẩy, thở dài, chung quy không dám cùng PHƯƠNG TẦM DU đối mặt, cũng bỏ lỡ cảm cúc hưng phấn của đối phương "Phía trên phân cho ngươi kịch bản bình hoa, phỏng chừng đến lúc tiết mục phát ra, cũng cắt thành người có thực lực rất kém"

"Vốn dĩ cậu là ban A"

"Cậu nỗ lực chống đỡ một chút, đên lúc yêu cầu phát sóng trực tiếp được phê duyệt, mọi người sẽ nhìn thấy được thực thực của cậu"

Ngưu đạo tích cực nghĩ biện pháp, PHƯƠNG TẦM DU bắt đầu đi chu du cõi thần tiên

Một buổi cùng đạo diễn nói chuyện, làm cậu mở ra suy nghĩ mới

Màn ảnh không nhiều, thực lực không mạnh, khán giả không bầu phiếu, càng dễ dàng được đào thải.

Hơn nữa xác định phân đoạn phân cấp của mình sẽ cắt hơn phân nửa, khán giả cũng không biết đến trình độ của mình như thế nào.

Cứ như vậy, cậu chỉ cần thường ngày chú ý né tránh màn ảnh, hơn nữa có nhóm lão sư chèn ép, cậu khảng định sẽ được đào thải.

PHƯƠNG TẦM DU nháy mắt tốt lên

Cậu cảm giác chính mình nguyên bản sắp đánh mất mười lăm vạn, giống như lại trở về ta chính mình

Đôi mắt cười đến mị lên, đôi mắt màu hổ phách lóe lóe lên từng đạo sáng "Cảm ơn đạo diễn!!!"

LÂM TINH VŨ ở cửa lặng lẽ meo meo nghe xong toàn bộ câu chuyện:???

LÂM TINH VŨ bị đôi mắt đầy ý cười của PHƯƠNG TẦM DU làm lung lay một chút

Hắn xoa xoa mắt, nghe được 'đào thải', camt gics bạn cùng phòng của hắn lại hưng phấn hơn, trong lòng yên lặng thở dài

PHƯƠNG TẦM DU thật quá thảm

Này mới qua một ngày...dauws bé này bị tra tấn đến điên rồi đi

Mà bên kia, sau khi kết thúc, Tề Tinh Xán bắt lấy di động

Hắn liền mặt cũng chưa tẩy trang, cầm lấy di động rống rống bá bá mà gọi một dãy số

"Hoài Cẩn, mày hiện tại có ở nhà không" Tao không phải tiếp lời mời tham gia làm lão sư chương trình tuyển tú sao?" TỀ TINH XÁN vừa nói vừa hít sâu "Tao trò chuyện với mày chút, tao hiện tại bị tức chết rồi."

"Hiện tại thật là nhà đầu tư rác rưởi gì cũng khoa tay múa chân chân được" giọng nói TỀ TINH XÁN amng theo thái độ cực bất mãn "Mấu chốt là ánh mắt còn kém vô cùng, liền xấu đẹp cũng khôgn phân biệt được rõ ràng."

"Còn không tinh mắt bằng lão bản than đá trước kia"

"Thận trọng từ lời nói đến việc làm của cậu đi" Trong điẹn thaoij Sờ Hoài Cẩn nhẹ nhàng nhàng ho khan một tiếng

"Được, đổi đề tài khác đi, không nói cái này nữa"

"Tớ nói mày nghe, hôm nay ở tiết mục tao nhìn đến một tiểu hài tử đặc biệt đẹp" TỀ TINH XÁN thở dài, tiếp tục bá bá nói không ngừng "Lớn lên so với cậu còn đẹp hơn"

Sở Hoài Cẩn đột nhiên bị kẽo dẫm:???

Vài phút trước vừa mới bị Ngưu đạo oanh tạc qua một lần Sở Hoài Cần hít sâu một hơi, lại nghr được bạn tốt TỀ TINH XÁN nói, đầu ngẩng lên, hơi dựa vào ghế, có chút đau đâu xoa huyệt Thái Dương

"Tao ở nhà"

"Mày qua đây nói rõ ràng"

"Được" TỀ TINH XÁN lanh lẹ lên xe "Tao còn trên xe, vài phút nữa đến nhà mày."

................

"Tao nói mày nghe" nhà Sở Hoài Cẩn gần đây ở ngoại thành, cách tổ tiết mục cũng không xa, TỀ TINH XÁN tới, nước cũng chưa uống, liền tiếp tục lải nhải "Tao vừa nói đến đâu rồi?"

"Có một tuyển thủ đặc biệt đẹp." Sở Hoài Cẩn bất đắc dĩ lạnh giọng nhắc nhở

"Đúng đúng đúng" TỀ TINH XÁN gật gật đầu, tiếp tục chu đề vừa rồi "Tao nói mày nghe, ở giới giải trí lan lề bò lết bao nhiwwu năm, tao chưa từng thấy ai vừa đẹp, khí chất cũng sạch sẽ như vậy."

"Hơn nữa ngón giọng cực ngưu, khả năng cải biên cũng siêu cường" TỀ TINH XÁN mang theo chút đau đớn "Nhưng Không biết trúng cái gió gì, chính là không muốn để cậu ấy xuất đạo"

"Cư nhiên còn chèn ép người ta, tức chết tao."

"Tao một người không nơi nương tựa hăng hái chiến đấu, hoàn toàn không cháy được cọng cỏ khô nào" TỀ TINH XÁN vòng một vòng, rốt cuộc nói ra tiếng lòng "Không phải Ngưu đạo cũng mời mày làm lão sư sao"

"Mày lần sau cùng tao tới." TỀ TINH XÁN nhìn SỞ HOÀI CẨN, nỗ lực mời "Cùng nahu làm bạn, cùng nhau cứu vớt tiểu soái ca?"

Nghe TỀ TINH XÁN đánh rắm cầu vồng hết vòng này sang vòng khác cực lực mời chính mình đảm đương vị trí lão sư, SỞ HOÀI CẨN không chút thay đổi, chỉ hơi nhớn mi, lời ít ý nhiều mà hỏi một câu "Mày thích cậu ta?"

TỀ TINH XÁN:???

"Tao không phải, tao không có, mày đừng có nói bừa, tao chỉ là không quen nhìn người tai hoa bị mai một" TỀ TINH XÁN vội vàng xua tay phủ nhận, nghĩ tới đièu gì, bổ sung một câu "Đúng rồi, mày không phải đang tìm linh cảm truyền thống hí khúc cùng truyền thừa gì gì đso sao?"

"Mặc du cậu ấy sử dùng hình thức thông thường thi đấu" TỀ TINH XÁN nghiêm túc hồi ức một chút, ca sĩ nhiều năm kinh nghiệm, hắn cũng nhạy bén một số vấn đề "Nhưng tao cảm giác giọng cậu ấy bao gồm các xử lí đối với âm nahcj đều mang theo hương vị hí khúc"

"Hơn nữa, tài nghệ cậu ấy khai chính là xướng tuồng" TỀ TINH XÁN híp híp mắt "Để cho ta cảm giác chính là luyện tập đã nhiều năm."

"Mày đến xem cậu ấy ca hát, không chừng có thể tìm thấy linh cảm" TỀ TINH XÁN vừa nói vừa đứng lên, cười cười với SỞ HOÀI CẨN "Mày cảm thấy như thế nào?"

SỞ HOÀI CẨN rũ rũ mắt không nói chuyện

Cũng không bietes qua bao lâu, SỞ HOÀI CẨN rốt cuộc lên tiếng

"mày nói tuyển thủ kia tên gì?"

"PHƯƠNG TẦM DU" TỀ TINH XÁN cười đến xán lạn, ngữ khí thoải mái nói "Khoảng cách đến lần công diễn tiếp theo còn một ít thời gian, thật sự không được, mày có thể qua đây rồi quyết định lại cũng không muộn"

Tiễn TỀ TINH XÁN đi, SỞ HOÀI CẨN nhấp môi, trầm tư một lúc, ở trên máy tính gõ ba chữ 'PHƯƠNG TẦM DU'

Ngưu đạo cùng TỀ TINH XÁN thay phiên oanh tạc, khiến lòng hắn hiếu kì chút.

Hắn muốn nhìn xem, cái người 'PHƯƠNG TẦM DU' trong miệng TỀ TINH XÁN đẹp hơn hắn rốt cuộc là như thế nào.

Tác giả có lời muốn nói:

Sở Hoài Cẩn: Phương Tầm Du, có thể thật sự so với ta còn xinh đẹp?

Ngưu đạo: Kia đương nhiên, kia chính là có thể đương lão bà ngươi đẹp!

Tề Tinh Xán: Quả nhiên vẫn là đến dựa kéo dẫm, huynh đệ ngươi không cần cảm tạ ta! Đến lúc đó nhớ rõ cho ta phát thϊếp cưới! Ta muốn ngồi tiểu hài tử kia một bàn ( X

————

Phương Tầm Du biết chân tướng: Ta không có hết.

Biết được chính mình bị chèn ép Phương Tầm Du: Thật tốt quá, cảm ơn nhà đầu tư! Ta muốn nỗ lực làm bình hoa, tranh thủ vị trí đào thải, sớm ngày kiếm được mười lăm vạn!!

Lâm Tinh Vũ: Xong rồi xong rồi, hài tử điên rồi.