Chương 34: Tiểu Đoàn Đoàn Bị Đánh

Lâm Diệp Nhi biết Lâm Võ lo lắng có phải bị lừa hay không, cười nói: "Ta muốn đem nóc nhà đổi thành mái ngói, giá cả đương nhiên không rẻ."

Tiểu Đoàn Đoàn hưng phấn mà nói: "Về sau không cần lo lắng nhà ở sẽ bị thấm nước."

Lâm Võ gật gật đầu, "Vậy được, ngày mai đệ đi tìm sư phó lại đây nhìn xem, muốn chuẩn bị vật liệu gì để đi mua cho tiện."

Việc tu sửa phòng ở tiến hành khá khoa trương, sư phó tới nơi, bữa cơm đều là chủ nhà lo liệu, Lâm Diệp Nhi sáng sớm đã bắt đầu bận rộn nấu cơm.

Trong thôn ai cũng đều biết tỷ đệ Lâm gia ba người ở trấn trên bán thức ăn, kiếm lời không ít tiền, đã bắt đầu tu sửa phòng ở. Thấy xe bò chở ngói lần lượt tiến vào thôn, ai cũng đều nhịn không được hâm mộ trong ánh mắt.

Người trong thôn sinh hoạt đều quá mức bình tĩnh, nhà ai có cái sự tình gì, thực mau truyền khắp toàn bộ thôn.

Lâm thị vừa nghe nói chuyện này nhịn không được, muốn chạy qua nhìn một cái, mới vừa đến cửa, nhìn thấy công nhân đem mái ngói từ xe bò dỡ xuống, nhìn thấy ngói từng chồng từng chồng trên xe làm Lâm thị một trận đỏ mắt.

"Nhiều mái ngói cùng gỗ như vậy, có lẽ tốn không ít tiền đi." Phụ nhân xem náo nhiệt vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nói.

"Còn không phải sao, mấy thứ này tính ra nói ít cũng mất sáu bảy lượng bạc." Nam nhân cạnh bên nói.

Người bên cạnh nghe đến sáu bảy lượng bạc, đều âm thầm líu lưỡi.

Có người tỏ vẻ đương nhiên nói: "Tỷ đệ lâm gia ba người ở trấn trên bán thức ăn, xem ra kiếm lời không ít tiền, đây là muốn phát đạt."

"Ngươi có bản lĩnh cũng đi kiếm đi." Một bên có người trêu ghẹo nói.



Người nọ vốn định phản một câu, cuối cùng vẫn là ngượng ngùng mà nhắm lại miệng.

Hồ quả phụ lần trước đánh nhau với Lâm thẩm, chú ý tới lâm thẩm phía sau, nhìn thấy ánh mắt tham lam của nàng ta, khóe miệng cong lên trào phúng, "Nha, nương Nhị hổ đây lại chuẩn bị tới đây để tống tiền sao."

Thanh âm Hồ quả phụ thành công đem lực chú ý của mọi người chuyển tới Lâm thị, Lâm thị bị mọi người nhìn chằm chằm, đối với ả đàn bà làm hại thanh danh của nàng, trong lòng hận cắn răng.

"Hồ quả phụ ngươi tìm đánh có phải hay không." Lâm thị sắc mặt âm trầm.

"Đây là thẹn quá thành giận." Hồ quả phụ miệng lưỡi rất bén nhọn, người trong thôn ít có người nói lại nàng, cũng không muốn bị công phu cấu véo của nàng làm trầy xước mặt mày, có thể tránh liền tránh.

Lâm thị là loại người không sợ chết, tự nhiên sẽ không lùi bước, thường xuyên qua lại, rồi dần thành đối thủ một mất một còn.

Lâm thị hỏa khí ngút trời, căn bản quên mất chuyện chiếm tiện nghi của Lâm Diệp Nhi, xông lên phía trước cùng Hồ quả phụ trao đổi chiêu thức, thẳng đến lúc hai người bị thôn dân kéo ra.

Cùng Hồ quả phụ đánh một trận, Lâm thị ăn không ít mệt, muốn đánh lại, nhưng lại không chiếm được thế thượng phong, trong lòng nghẹn một bụng hỏa khí.

Hỏa khí này vừa thấy Tiểu Đoàn Đoàn từ trong nhà bước ra lập tức muốn xả ra ngoài.

Lâm thị bước nhanh lên phía trước, thừa dịp Tiểu Đoàn Đoàn còn chưa kịp phản ứng, một phen vặn lỗ tai Tiểu Đoàn Đoàn, bên tai nghe được Lâm thị ác thanh ác khí nói: "Ngươi đúng là đồ nhãi ranh, nhìn thẩm thẩm của mình bị người khi dễ, mà không biết tiến lên hỗ trợ. Ngươi rốt cuộc là có tim phổi hay không. Xem ra hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi thật tốt."

Tay Lâm thị hướng vào mặt Tiểu Đoàn Đoàn một cái tát, lực đạo không cần phải nói, Tiểu Đoàn Đoàn trên mặt lập tức sưng đỏ lên.

Tiểu Đoàn Đoàn bị đánh bất thình lình, trên mặt truyền đến nóng rát đau đớn, tức khắc oa oa khóc lớn, giãy giụa.