Chương 50: Thức ăn cho linh thú

Editor: Tương Ly

Thủy gia lệnh truy sát!

Dạ Quân Nham mặt liền biến sắc, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Dạ Thất Thất, như có thiên ngôn vạn ngữ muốn hỏi nàng.

Nghe thấy tiếng cười chói tai của lão giả, Dạ Thất Thất nhíu mày, duỗi ra ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai, ghét bỏ quát khẽ, “Câm miệng! Tiếng cười của ngươi thật khó nghe, mau nói chuyện.”

“Phốc!” Tâm tình đang trầm xuống của Hỏa Kỳ Vân trong nháy mắt liền tốt hơn, có người tự nguyện làm bia đỡ đạn, hắn cầu cũng không được.

“Ta còn cảm thấy công pháp của ngươi nhìn rất quen mắt, nguyên lai là tay sai của Thủy gia, như thế nào? Ngươi cũng muốn gϊếŧ ta?” Dạ Thất Thất còn nhớ Thủy gia, trước lão đầu Thủy gia kia muốn gϊếŧ nàng kết quả tài nghệ không bằng người bị nàng gϊếŧ chết, đáng tiếc đầu hỏa loan kia bị nổ thành cặn bã, nếu không ăn hương vị khẳng định rất tốt.

“Tiểu nhi ngu ngốc, cuồng vọng tự đại, lại dám nhục mạ ta, chết không có gì đáng tiếc!” Lão giả một thân tu vi đến Huyền Cảnh hậu kỳ, chưa từng bị người nhục nhã như thế? Lúc này liền giận dữ.

Dạ Thất Thất cười lạnh, hướng hắn dựng thẳng ngón giữa, khinh thường bĩu môi, “Lớn lên xấu, thanh âm khó nghe, ngay cả đầu óc đều có vấn đề, thực bội phục ngươi còn có dũng khí sống trên đời này, hôm nay liền để cho cô nãi nãi ta thay trời hành đạo diệt trừ tên bại hoại ngươi.” Vừa mới dứt lời, kiếm Tử Tiêu trong tay nàng bay ra ngoài, khí thế bén nhọn, mang theo nhàn nhạt tiếng sấm...

Lão giả xuất ra vũ khí phản kích, lại bị Tử Tiêu của Dạ Thất Thất làm cho liên tiếp bại lui, thậm chí lui ra khỏi phòng, đem chiến địa dời đến không trung.

“Lão tặc, trốn chỗ nào!” Dạ Thất Thất khống chế kiếm Tử Tiêu cùng lão giả triền đấu, nàng tạm thời không muốn bại lộ thực lực.

...

Lăng Trung Thiên lúc này cũng kịp phản ứng, hướng Dạ Quân Nham lớn tiếng nói, “Dạ Thành Chủ, nữ nhi của ngươi đắc tội Thủy gia, ngươi nên hiểu rõ, là tính mạng nữ nhi của ngươi trọng yếu, hay là Dạ thị gia tộc ngươi mạng trọng yếu? Nếu ngươi đem nữ tử này bắt lại giao cho ta, ta liền ở trước mặt Thủy gia nói tốt vài câu, sẽ không liên lụy đến Dạ thị gia tộc ngươi, như thế nào?”

“Hừ! Ngươi còn dám không biết xấu hổ? Tiểu gia trông thấy gương mặt của ngươi liền muốn ói, thực làm người chán ghét...” Hỏa Kỳ Vân lúc này giận dữ, chỉ Lăng Trung Thiên chửi mắng một trận.

“Như thế nào? Dạ Thành Chủ mau hạ quyết định, nếu muộn thì toàn bộ tính mạng Dạ thị có thể giữ không được.” Lăng Trung Thiên không đếm xỉa Hỏa Kỳ Vân mắng chửi, hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Dạ Quân Nham, uy hϊếp trắng trợn nói.

Chỉ thấy Dạ Quân Nham nhíu lông mày không nói tiếng nào, thật giống như một bức tượng vững vàng ngồi ở trên ghế.

Đáy lòng Hỏa Kỳ Vân 'lộp bộp' một tiếng, tâm chìm đến đáy cốc, đáy mắt lóe tia thất vọng!

Hắn vốn là muốn nói Thủy gia tính cái rắm, có chỗ dựa Hỏa gia hắn ai dám động đến Dạ thị? Thấy Dạ Quân Nham trầm mặc, hắn đột nhiên đem lời nói đến cổ họng nuốt trở về, hắn muốn biết phụ thân của Thất Thất sẽ làm ra quyết định như thế nào? Nếu hắn buông tha cho Thất Thất vậy hắn liền đem Thất Thất mang đi, dù sao nàng là luyện đan sư lợi hại như vậy tuyệt đối là đối tượng phần đông thế lực tranh nhau nịnh nọt, cần gì lưu lại gia tộc không coi trọng nàng?

Mà giờ khắc này, Dạ Thất Thất cùng tên lão giả kia chiến đấu cũng sắp kết thúc!

Dạ Thất Thất đem lão giả dẫn tới phía sau núi chỗ không người, nàng thừa dịp lão giả cùng Tử Tiêu triền đấu, từ trong không gian lấy ra một đại đỉnh, khóe môi quyến rũ ra thoáng cười tà: “Muốn gϊếŧ ta, liền làm trở thành thức ăn cho linh thú! Tử Tiêu, trở lại.”

Một khắc kia Tử Tiêu kiếm trở về trong tay nàng, khí thế cả người nàng đột biến, hai đầu lông mày đầy một cỗ hơi thở vừa chính vừa tà, cầm Tử Tiêu kiếm trong tay, di chuyển trên không trung như giẫm trên đất bằng, quần áo tung bay, một đầu 3000 sợi tóc bay trong gió, trên người tản mát ra một cổ cường đại uy áp!

“Ngươi... Là Tôn Cảnh tu vi? Không, không thể nào, ngươi đến cùng là ai?” Lão giả mặt mũi tràn đầy khϊếp sợ, lại bị nàng hù dọa từ không trung rơi xuống.

“Muốn gϊếŧ ta sẽ phải làm xong chuẩn bị bị gϊếŧ.” Trong tay nàng Tử Tiêu bay ra ngoài đem lão giả quấn lấy ném vào trong đại đỉnh, Dạ Thất Thất tâm niệm vừa động, đại đỉnh nhanh chóng khép lại, thật nhanh vận chuyển, môi nhếch cười tà nói: “Muốn đả thương ra, lấy mạng của ta, há có thể lưu ngươi?”

“Chúc mừng ngươi trở thành Mai Nhân đan đầu tiên ta luyện chế!” Duỗi tay trắng nõn thon dài, đại đỉnh không ngừng bé lại, bay về phía tay nàng, tiểu đỉnh liền bị nàng thu nhập vào trong không gian, nàng thi triển công pháp rời đi nơi này.