Chương 380: Âm mưu à âm mưu

Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Lúc này, Dạ Thất Thất nhanh chóng rời đi, toàn lực thi triển gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt tiến về phía Tử phủ.

Tử gia, các ngươi tốt nhất cầu nguyện tin tức trong ngọc thạch ký ức của Đường Nhu là giả, nếu không - - Dạ Thất Thất ta và Tử gia các ngươi không chết không thôi!

...

Tử phủ.

Hôm nay là ngày tốt lành Tử gia xử lý hỉ sự, mọi người đều biết, thế hệ này của Tử gia nhân khẩu mỏng manh, gia chủ đương thời Tử Tiếu Lãnh trước kia tang thê, Tử gia chủ trọng tình trọng nghĩa lẻ loi nuôi dưỡng ái nữ trưởng thành, cho dù không ít thiên kim thế gia vừa ý hắn muốn cùng kết liền cành, đều bị Tử gia chủ nghĩa chính ngôn từ cự tuyệt.

Cứ như thế mà cự tuyệt liên tiếp, những thiên kim thế gia kia cũng từ từ chặt đứt tâm tư này, tám chín phần mười người trong Cự Tượng Thành đều cho rằng Tử gia chủ nhất định là quyết định cô độc sống quãng đời còn lại. Nhưng ai biết, Tử gia này lại đột nhiên truyền ra tin tức Tử gia chủ muốn nạp thϊếp.

Nạp thϊếp thì nạp thϊếp, cũng không có gì đáng ngại.

Thật sự làm cho người ta cảm giác kỳ quái là, Tử gia chủ thế nhưng vì nạp thϊếp mà phát rộng thiệp cưới, mở tiệc chiêu đãi các đại gia tộc trong thành tiến đến xem lễ, thanh thế thật lớn dị thường, hôn lễ kiêu căng xa hoa, hoàn toàn ngược lại với phương thức an phận làm việc xưa nay của Tử gia chủ.

Thậm chí, có người mơ hồ cảm giác được, cái này hình như là một hồi âm mưu?

...

Trước tiệc mừng, Tử Tiếu Lãnh đặc biệt sai người gia tăng nhân thủ gấp ba lần so với dĩ vãng không ngừng tuần tra bốn phía, để ngừa có người nhân cơ hội quấy rối.

Dạ Thất Thất nổi giận đùng đùng đến ngoài cửa Tử phủ, nhìn xem Tử phủ chiêng trống rung trời, giăng đèn kết hoa, vui sướиɠ, nàng bị lửa giận làm cho hôn mê đầu óc kịp khôi phục lý trí một chút.

Nếu như Tử Tiếu Lãnh thực sự làm ra chuyện ác kia, nàng gϊếŧ đi vào như vậy cũng là có thể thông cảm được, nếu như Đường Nhu cấp tin tức cho mình có sai thì sao? Bản thân Đường Nhu cũng nói, chỉ là hoài nghi Tiểu Ái mất tích có quan hệ với Tử gia, cũng không chứng cớ xác thực, nếu như mình lỗ mãng xông vào đòi người như vậy, đả thảo kinh xà ngược lại thương hại tới Tiểu Ái thì làm sao xử lý? Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Hơn nữa, hôm nay Tử gia cao giọng khoa trương đường hoàng mời mọc nhiều người đến dự tiệc như thế, còn có Thiên Toàn thần bí kia, và Tuyết Vô Cấu quỷ dị, nàng lại muốn nâng cao mười hai phần tinh thần, tất cả cẩn thận, tuyệt đối không thể như người khác nói, thành quân cờ trong tay người khác đi uy hϊếp Viêm Minh.

Mặc dù chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, Dạ Thất Thất lại có thể rõ ràng cảm giác được, tình cảm đôi sư huynh đệ Viêm Minh và Thiên Toàn này tuyệt đối không phải là đơn giản như nhìn thấy ở mặt ngoài, Thiên Toàn người này tuyệt không thể khinh thường.

Dạ Thất Thất đang rầu rĩ nên đi vào Tử phủ như thế nào, trong lòng cũng có chút hối hận hôm nay ném văng thϊếp mời quản gia Tử phủ đưa đi tới. Sớm biết giờ phút này, thì nàng nên nhận lấy, hiện tại cũng không cần phức tạp như vậy.

"Cô nương, làm phiền cô dời bước, cô đang chắn đường của kẻ hèn này rồi." Đột nhiên, một giọng nói của nam tử thoáng có chút quen tai vang lên sau lưng Dạ Thất Thất.

"Dời em gái ngươi chứ dời... Ồ, là ngươi à, ngươi ở đây làm cái gì? Ngươi theo dõi ta?" Dạ Thất Thất xoay người, trông thấy đứng phía sau chính là nam tử trước đó gặp ở Vạn Bảo Các, đi cùng với Đường Nhu được nàng gọi là Tần thiếu, hắn mang theo ba gã sai vặt hai gã thuộc hạ đứng ở nơi đó.

Nhìn bộ dáng Dạ Thất Thất trông gà hoá cuốc, Tần thiếu có loại cảm giác dở khóc dở cười, kiên nhẫn giải thích: "Cô nương hiểu lầm, tại hạ Tần Lãng, hôm nay vì dự tiệc mà đến. Trước đó ở Vạn Bảo Các là ngẫu nhiên gặp, chính là hiểu lầm, giờ phút này gặp lại, chính là duyên phận. Trên trời ban cho cô và ta kỳ duyên như thế, cô nương đừng có hiểu lầm, dơ bẩn phần duyên phận hiếm có này."

"Tần thiếu thực hài hước." Dạ Thất Thất kéo khóe mắt ra, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười trả về câu.

Duyên phận? Còn kỳ duyên, hừ! Nghiệt duyên thì đúng hơn