Chương 28

CHƯƠNG 29: HOÀNG ĐẾ ĐẠI MINH

Khi Trần Viễn mua chiếc xe này mang về làng, tất cả mọi người đều giật mình.

“Trần Viễn, anh đang làm cái gì đấy?”

“Rất nhiều xe, tôi đã nhìn thấy chiếc xe này trong thành phố, chiếc xe này phải hơn mấy chục vạn đấy.”

“Nói bậy bạ, loại xe này tối thiểu phải trên 1 triệu năm, chiếc xe bán tải này đã phải mấy chục vạn rồi.”

Mắt mọi người sáng lên ngay lập tức, Trần Viễn cười rất hào phóng và nói:”Còn những chiếc này nữa, đều là xe tôi vừa mới mua, sau này chở đồ cũng thuận tiện 1 chút.”

“Trời ạ, nhiều xe thế này phải hai ba trăm vạn phải không?”

“Đứa bé Trần Viễn , con bây giờ phát tài rồi à?”

“Tất cả việc này vậy mà lại là sự thật.”

“Chúa ạ, đây có thật sự là anh.”

Rất nhiều người lại một lần nữa kinh hô, trên gương mặt mỗi người không thể không tỏ ra ngưỡng mộ.

Bỗng nhiên bỏ ra hai ba trăm vạn đi mua xe, điều này đối với người nông dân mà nói thật là một việc không dám nghĩ tới.

“Được rồi, sau này Trần Viễn càng có tiền, mọi người vẫn là làm việc giúp đỡ chân thật nhé,cả làng đều được nhờ theo rồi.”

“Bận rộn cả ngày rồi, mọi người vẫn là tranh thủ trở về đi.”

Trần Đại Thiết lớn tiếng nói, mọi người cùng lưu luyến không nỡ quay trở về.

Cuối cùng Trần Đại Thiết ở lại, cầm 1 cuốn vở nhỏ và nói: “Trần Viễn anh xem, đây là chi tiêu của hôm nay, tiền anh đưa cho tôi, tôi đều đã nhận được rồi, đồng thời chi tiêu là hơn 3 vạn.

Trần Viễn cười nói: “Chú, chú không cần đưa sổ sách cho tôi, trong lòng tôi đã có liệt kê rồi, cũng có thể tin tưởng chú.”

“Sau này chú giúp tôi quản lí nhé,không có tiền thì nói với tôi là được, tôi sẽ chuyển khoản cho chú bất cứ lúc nào”

Trần Đại Thiết gật đầu rất sảng khoái: “Được rồi, tôi có 1 chuyện muốn tìm anh thương lượng 1 chút”

“Chuyện gì, chú nói thẳng đi.”

Trần Đại Thiết lúng túng nói: “Là như thế này, ban ngày có 3 nhóm khách đến, mặc dù là tự kéo đến, nhưng cũng phải có người tiếp đãi có phải không, còn có buổi trưa lúc mọi người ăn cơm, cũng phải có người nấu cơm, tôi nghĩ đến đứa con gái của nhà tôi, bình thường ở trong nhà không có việc gì làm, nên muốn để cho nó giúp 1 chút.”



Sắc mặt của Trần Đại Thiết có chút đỏ, giống như sợ Trần Viễn không đồng ý.

Trần Viễn không quan tâm và nói: “ tôi nói chú nè, chú không phải khách khí với tôi như thế, chú nói là không có sai, Nông gia lạc(农家乐) này thực sự là cần người giúp, còn có người giúp mọi người nấu cơm.

“Như thế nhé, chú cứ để em Đình Đình đến, tìm trong làng hai cô tay chân nhanh nhẹn,để họ đến cùng nhau giúp đỡ.”

“Tiền công vẫn là 300 đông một ngày,chút tiền này tôi không thiếu.”

Sau khi Trần Viễn nói xong, Trần Đại Thiết lập tức vui mừng hớn hở.

Con gái của ông ta Trần Đình Đình, là em họ của Trần Viễn, quan hệ giữa 2 người họ vẫn là rất tốt, nhưng gần đây công việc bên ngoài không mấy hài lòng, đúng lúc có thể đến giúp.

“Được được, tôi sẽ nói với con gái, Trần Viễn anh yên tâm,tôi sẽ làm tốt nông trại của anh, ngày mai sẽ đưa Đình Đình đến.”

Trần Đại Thiết cười hì hì rồi rời khỏi.

Sau khi tiễn ông ấy, Trần Viễn bắt đầu chuyển đồ đạt, lúc này anh muốn nhờ Tương Quân cùng giúp đỡ, nhưng phát hiện anh chàng này đang mất tích.

“Cái tên Tương Quân chết tiệt này đi chết ở đâu mất rồi,không biết có chạy vào trong núi không nữa.”

Trần Viễn nói thầm, tìm nữa ngày vẫn không thấy tung tích Tương Quân,nhưng Trần Viễn cũng không lo lắng nhiều, thanh niên này đã lớn như thế rồi, căn bản không có người nào có thể đối phó được tên này.

Nhưng mà trời sắp tối rồi, tên này lại không quay về.

Đợi đến khi trời tối, lân cận nông trường chắc chắn đều là sương mù, nếu như Tương Quân vẫn không về nhà, đến lúc đó chỉ có thể ở trong núi.

Trần Viễn cũng đành chịu, chỉ có thể tự mình chuyển đồ đi.

Đợi sau khi đồ được chuyển lên xe xong, cũng hơn 7 giờ tối rồi.

Lúc này trời đã tối đi rồi,nhưng Tương Quân vẫn không có quay về.

“Điều này không hợp lí, làm sao vẫn không về chứ?”

Trần Viễn càng nghĩ càng cảm thấy không hợp lí, cái tên Tương Quân này sẽ không gặp phiền phức chứ?”

Cuối cùng Trần Viễn vẫn là quyết định đi tìm hắn, rốt cuộc phí them hai viên thuốc Royal Beast, nếu như mất rồi, thế thì tôi sẽ thấy đau long.

“Nhưng mà bây giờ đã khuya rồi, làm sao tìm Tương Quân?”



Nếu như Tương Quân ở trong núi, càng là chim lạc trong bóng tối.

“May là tôi có nuôi 1 đàn ông mật.”

“Bây giờ đã là bật thầy kiểm soát ong mật.”

Trần Viễn ở bên cạnh công trường nuôi 1 đàn ong mật,bình thường chúng có thể giúp lấy hoa, thỉnh thoảng có thể làm 1 số mật ong để ăn, dưới sự điều hành của đại sư, Trần Viễn thuận buồm xuôi gió kiểm soát chúng.

Những con ông trong số những con ông, liên tục bay xung quanh anh ta,nhưng chúng sẽ không làm anh ta bị thương.

“Đi, đi tìm Tương Quân.”

Trần Viễn ra lệnh, đàn ong bay loạn khắp nơi, trong một giây tiếp theo , dồn dập đi vào trong rừng.

Những bật thầy huấn luyện thú, họ có thể tạo ra những hình ảnh thông thường cùng với động vật, những hình ảnh mà ong nhìn thấy sẽ được ghi vào tâm trí của Trần Viễn.

Nói cách khác, anh ta có hàng vạn đôi mắt. Bức ảnh ảo diệu này khiến Trần Viễn không thể không líu lưỡi.

Đây là điều ngoài sức tưởng tượng của con người. Quả thực là thứ do hệ thống gửi đến., Vậy sau này tôi sẽ sợ ai đây?

" rồi phát tán hết đàn ong ra, và cuối cùng phát hiện ra rằng chúng chỉ có thể phát tán trong phạm vi mười dặm, nếu vượt quá phạm vi này thì anh ta sẽ không thể nhận được tín hiệu của ong.”

Nhưng phạm vi này quá lớn, cuối cùng Trần Viễn cũng tìm được vị tướng sau khi tìm kiếm qua hàng vạn con ong.

Anh chàng này bước ra khỏi khu rừng với vết máu trên người và trông rất cáo sói.

Tương Quân, các người đang làm gì vậy? Làm thế nào mà nó trở nên như thế này? "Trần Viễn có chút sửng sốt chào hỏi.Tương Quân nhìn thấy hắn, lập tức nuốt hận.

Uông Uông!" Hắn vừa đưa tay ra hiệu vừa than thở. Cuối cùng Trần Viễn cũng biết ý tứ sau một hồi lâu theo dõi .”

Thì ra có mấy con lợn rừng chạy lên núi gây rối, vị tướng quân không chịu nổi tính khí hung hãn, trực tiếp lao vào đánh nhau với những con khác.

Ai có thể nghĩ rằng trong số những con lợn rừng này thực sự có một vua lợn rừng?

Cuối cùng, cả chục con lợn rừng cùng nhau tấn công vị tướng và suýt chút nữa không gϊếŧ được ông.

“Hahaha, ngươi phải cười đến chết, con chó của ngươi xứng đáng với điều đó.”

"Ai kêu ngươi khıêυ khí©h lũ lợn rừng này?" ngươi chưa nghe nói về một con lợn, hai con hổ và ba con gấu?

"Như chuyên gia vô song của ta bị Tần Thủy Hoàng vạch trần! Mời sưu tầm: Chuyên gia vô song của ta bị Tần Thủy Hoàng vạch trần! Tốc độ cập nhật tiểu thuyết nhanh nhất."