Chương 11: Nghênh Phong sơn (2)

Trên núi Nghênh Phong

"Này Mặc Hiên cũng thật là, nói phong sơn liền phong sơn, sợ người khác không biết hay gì."

"Hừ, cẩn thận lời nói của ngươi, không sợ Mặc Hiên nghe được sao."

"Nghe được thì thế nào, cũng chỉ là chi thứ, ai biết thiên phú lại cao như vậy."

"Được rồi, đừng nói nữa."

Bên dòng suối nhỏ, một nam một nữ đang âm thầm nói chuyện với nhau, hai người đều là hậu bối Mặc gia, nguyên bản đều là con cháu dòng chính, trong lúc nhất thời phong quang vô hạn, ai biết được năm trước chi thứ đột nhiên nhảy ra một cái Mặc Hiên, còn được thái gia gia nhận lấy tự mình dạy dỗ.

Dẫn tới rất nhiều hậu bối Mặc gia đều đối với Mặc Hiên phá lệ khó chịu, có người ghen ghét thiên thú, cũng có người là do hâm mộ.

Nam tu sĩ kia tu vi bất quá mới tới Trúc Cơ, tu vi vị nữ tu sĩ mơ hồ còn cao hơn nam tu sĩ kia.

"Tỷ, chẳng lẽ cả đời chúng ta sẽ bị Mặc Hiên đè đầu sao?" Nam tu sĩ hỏi.

Nữ tu sĩ hơi hơi ngưng mi, nàng lớn lên xinh đẹp, đặc biệt đôi mày lá liễu trông rất nhập thần, là Mặc gia con vợ cả, Mặc Mi.

"Thái gia gia hiện tại nhìn trúng Mặc Hiên, hơn nữa tương lai nếu Mặc Hiên muốn, gia chủ Mặc gia đời kế tiếp, chỉ sợ cũng đã định rồi."

Nam tu sĩ kia kêu Mặc Lý, trong miệng trên mặt đều là bất mãn, "Nhưng ta chính là muốn hắn khó chịu, tỷ, nếu không chúng ta, cái kia..."

Mặc Lý đưa mắt ra hiệu, ý tứ thực rõ ràng, không bằng bọn họ, đi trước thu phục linh thú kia?

Mặc Mi sắc mặt lạnh lùng, "Phàm là linh thú, há có đơn giản, ngươi muốn đi chịu chết, ta sao có thể chấp nhận."

"Tỷ, chẳng lẽ ngươi thật muốn cả đời bị Mặc Hiên đè nặng, ngươi chính là con vợ cả nha."

Mặc Mi rũ mắt, trên mặt có vài phần không cam lòng.

Mặc Lý thấy vậy, lấy bản đồ trong lòng ngực ra, " Mặc Hiên đã sớm tìm người đi dò xét tốt địa hình, ta chiếu vẽ một bức, linh thú nhất định ở nơi này, chúng ta chỉ cần đến trước một bước..."

Mặc Lý chỉ chỉ bản đồ, câu còn lại mặc dù không nói ra, lại phá lệ rõ ràng.

Mặc Mi do dự, nhìn bản đồ, lại do dự gật đầu, "Chúng ta tạm thời đi trước nhìn một cái, không cần hành động thiếu suy nghĩ."

"Được, chúng ta hiện tại liền đi."

Mặc Lý hưng phấn, nhịn không được xoa xoa tay, nếu bọn họ đến trước một bước đem linh thú thu phục, hắn ngược lại muốn nhìn thấy, Mặc Hiên còn có cái tư cách gì mà dám không đặt ai vào mắt.

Hai người thu bản đồ, không nhịn được tiến đến xem xét một chút.

Mà liền ở lúc bọn họ đi rồi, lùm cây bên cạnh đột nhiên giật giật, sau đó lộ ra một cái đầu, nhân tiện còn dùng lá cây làm mặt nạ, khó khăn treo ở trên mặt, thoạt nhìn cực kỳ buồn cười, còn lộ ra một đôi mắt màu đen ở bên trong.

Mà vật thể này, chính là Thẩm Bạch.

Hắn vẫn là không yên tâm, cho nên cũng ẩn mình tiến vào xem, vốn dĩ là muốn tìm Phong Thiên, muốn cùng tiến cùng lùi, cùng tồn vong.

Kết quả chẳng biết Phong Thiên che giấu kiểu gì, hắn tìm ban ngày, người không tìm được, nhưng lại nghe được vô số người bàn luận.

Trong đó nhiều nhất, chính là về Mặc Hiên kia.

Mặc Hiên là cái nam xứng, điểm này Thẩm Bạch rõ ràng, nhưng trước mắt cái nam xứng này, thật đúng là khó mà nói.

Đồ vật để khó mà nói thì có rất nhiều, trong đó bao gồm cả vị này, một cái đoạn tụ nguyên chất, không sai, lúc trước thiếu chút nữa đã đem vai chính kéo vào bên trong vòng tròn đoạn tụ, là một mãnh tướng.

Cho nên, đây là nguyên nhân Thẩm Bạch không yên tâm!

Hắn tuyệt đối không thể để vai chính cùng Mặc Hiên tiếp xúc, tuyệt đối không thể để Mặc Hiên, đem vai chính thu vào tay áo, không, chạm một chút cũng không thể!

"Hệ thống, ngươi có thể nói cho ta biết Phong Thiên đang ở đâu hay không."

【Không thể】

"Hệ thống ngươi thật đáng ghét, có phải muốn nhân gia dùng loại ngữ khí này nói chuyện hay không, nhân gia sẽ ngượng ngùng đó. '

【Nôn ——!!】

"..."

Ầy, Thẩm Bạch không tin hắn tìm không thấy.

Bất quá hiện giờ, Thẩm Bạch nhìn đôi nam nữ kia rời đi, sờ sờ cằm, nhịn không được đuổi theo.

Nếu mục đích của Phong Thiên là hỏa phượng, khẳng định sẽ làm mọi cách để tìm được nơi làm tổ của hỏa phượng kia, nếu vận khí tốt, nói không chừng còn có thể gặp gỡ.

Một nam một nữ kia thân thủ thật nhanh, hình như là có công pháp chuyên môn, Thẩm Bạch có điểm lao lực, gần, sợ bị người biết, xa, lại sợ mất dấu.

Vì thế một cái cũng không giữ được, bị bỏ xa.

Thẩm Bạch:...

Phắc, Nghênh Phong sơn lớn như vậy để làm cái gì, biết thế lúc trước thiết kế nhỏ đi một chút cho rồi!

Ai ngờ một giây sau, một cổ uy áp cường đại truyền đến.

"Phanh phanh phanh ——!!"

Xung quanh, chim chóc vội vàng bay lên, vỗ vỗ cánh sợ chính mình bay chậm thì xương cốt cũng không còn.

Thẩm Bạch hướng tới phương hướng phát ra thanh âm, uy áp kia mạnh mẽ lại mang theo thú tính, giống như, như là uy áp của yêu thú cường đại?

"Nhân loại, ngươi dám!"

Theo đó truyền đến là một trận rống giận, chấn động đến nỗi một mảnh rừng rậm đều phải lắc lư, rơi xuống một mảng lá khô.

Thẩm Bạch che lỗ tai, thanh âm này mang theo uy áp yêu thú, nghe không hề thoải mái.

Chẳng lẽ, Nghênh Phong sơn còn có yêu thú mạnh mẽ khác?

Thẩm Bạch đối với cốt truyện quá mức mơ hồ, đại cốt truyện đều rõ ràng, tiểu cốt truyện gì đó, rất là mơ hồ.

Nghĩ đến đây, Thẩm Bạch lập tức bước nhanh vài bước, hướng tới tiếng rống giận kia đi qua, hắn đứng ở trên cây cao, nương lá cây che đậy thân hình, lại bị một trận ánh lửa hấp dẫn đôi mắt.

Chỉ thấy mười dặm trong tầm mắt, đều bị một mảnh lửa lớn đốt cháy sạch sẽ, ngay trung tâm có một yêu thú, yêu thú kia đầu voi đuôi chuột, thân cao số trường, lông tóc sắc hồng phảng phất liệt hỏa.

Thẩm Bạch nhéo cằm suy nghĩ thật lâu, vẫn là không nhớ tới yêu thú này gọi là cái gì, chủ yếu lúc trước giả thiết đã nhiều lại còn phức tạp, hắn cũng liệt kê ra một cái bảng xếp hạng yêu thú, đáng tiếc lại phụ trợ ra được tọa kỵ của mỗi vị vai ác ngưu bức cỡ nào, còn lại, à, chẳng ra gì.

Mà đối diện yêu thú là một người đứng giữa không trung, trên người người nọ khoác một bộ áo choàng màu đen, tóc dài phiêu đãng, vậy mà lại có vài phần hơi thở thư hương ôn hòa, đáng tiếc giờ phút này trông có chút chật vật, phía sau một đống người la liệt, còn có người đã bị liệt hỏa đem quần áo thiêu đến không sai biệt lắm, Mặc Ly cùng Mặc Mi.

Thẩm Bạch xem một cái đều cảm thấy đôi mắt đau, hai người này bị thiêu đến không còn gì.

"Vô tình mạo phạm, cần gì phải hùng hổ doạ người." Người nọ đúng là Mặc Hiên, giờ phút này tu vi đã đến Kim Đan, nhưng so với yêu thú này, lại chẳng tính là gì.

"Nhân loại, linh thú là của ta, lăn!"

Yêu thú kia rống giận, đối với Mặc Hiên há mồm phun vài cái cầu lửa.

Mặc Hiên cầm kiếm che chắn, mấy người phía sau dựng thẳng lên một lá chắn, hỏa cầu hừng hực tiến tới, cái lá chắn kia là do chân khí biến thành thế nhưng lại có chút không chịu nổi.

Thẩm Bạch xê dịch chân, sau đó tìm địa phương thích hợp tiếp tục quan sát.

Nhưng mà vô tình nhìn qua, Thẩm Bạch đột nhiên phát hiện, ở ngay bên cạnh, thế nhưng cũng có người đang nằm bò, chỉ là bóng người kia ép hơi thở tới cùng cực, lại còn phá lệ quen mắt.

Phong Thiên!

Đúng rồi, Thẩm Bạch đột nhiên nhớ tới vài phần cốt truyện, trước lúc người Mặc gia phong sơn, Phong Thiên lẻn vào bên trong, sau đó thừa dịp người Mặc gia bị yêu thú ràng buộc trong núi, trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, lẻn vào sơn môn, sau đó trộm mang linh thú đi.

Sở dĩ hắn đối với đoạn cốt truyện này mơ hồ là bởi vì Thẩm Bạch mẹ nó căn bản là không viết nguyên nhân người Mặc gia bị liên lụy, hắn sở hữu cốt truyện, toàn mẹ nó ném ở trên người vai chính.

Thẩm Bạch không dám ra mặt, chỉ có thể giống Phong Thiên, ghé vào bên cạnh xem kịch vui.

Mặc Hiên tựa hồ có chút chống đỡ không được, ngẩng đầu, ống tay áo to rộng bị thổi bay, áo choàng màu đen như đang run rẩy.

"Súc sinh, chặn đường ta, ta sẽ không lưu tình."

Yêu thú kia ngửa đầu cười to, đáy mắt khinh miệt, "Nhân loại, chết đi!"

Mặc Hiên khóe miệng một mạt cười nhạo, sau đó biến ra pháp khí, pháp khí kia chính là một phương cờ xí*, khi vung lên, như có vô số oán khí gào thét mà đến.

Cờ xí: cờ dùng để đón rước, trang trí trong các dịp lễ lớn

Nhϊếp Hồn Phiên!

Nguyên lai, lúc này Mặc Hiên đã tu ma đạo sao.

Không đúng, dựa theo tính tình vị này, phỏng chừng là ở chỗ này gặp qua người sở hữu Nhϊếp Hồn Phiên, hắn đều sẽ không bỏ qua.

Thẩm Bạch mạc danh, rụt rụt thân mình, sợ một khi không cẩn thận sẽ bị phát hiện, nghĩ đến đây, Thẩm Bạch theo bản năng nhìn Phong Thiên.

Đối phương như nhận thức được, đột nhiên ngẩng đầu nhìn qua, mắt chạm mắt.

Thẩm Bạch đối với Phong Thiên chớp chớp mắt, đáng ghét quá, ngươi nhìn nhân gia như vậy, nhân gia sẽ thẹn thùng!

Phong Thiên:...

Đúng lúc này, Mặc Hiên đánh mấy chưởng tới yêu thú kia, yêu thú bị Nhϊếp Hồn Phiên làm cho chật vật, sống sờ sờ ăn phải mấy chưởng, trực tiếp nôn ra một mảng máu lớn.

"Nhân loại, thù này tất báo!"

Yêu thú kia hiểu rõ chính mình đang rơi xuống thế hạ phong, biết rõ nhân loại sẽ không thủ hạ lưu tình, khó chịu phun ra vài hỏa cầu, sau đó xoay người cất cánh, nhấc lên cự phong lập tức bay vυ"t lên trời cao, chạy trốn tới nơi xa.

Khóe miệng Mặc Hiên cũng chảy xuống máu tươi, hắn lấy khăn thong thả lau sạch sẽ.

Quay đầu lại, phía dưới tất cả đều là ánh mắt hoảng sợ.

Người Mặc gia tới không ít, giờ phút này đều mở to hai mắt nhìn Mặc Hiên, cũng không biết là ai, run rẩy hô một câu.

"Mặc Hiên, ngươi thế nhưng tu ma!"

Mặc Hiên lại như nghe được chuyện gì buồn cười, trong tầm mắt là một mảnh lạnh băng.

"Tu ma thì sao, ta làm việc đều do bản tâm."

Nói xong, Mặc Hiên sửa sửa tay áo, sắc mặt quỷ dị, "Nếu các ngươi biết được, ta đây cũng lưu không được các ngươi."

Đột nhiên, Mặc Hiên bạo khởi chân khí, duỗi tay vung lên, Nhϊếp Hồn Phiên vung tới chỗ bọn họ, đạo đạo oán khí lêu lổng chạy ra, thế nhưng có thể gặm thịt người đang sống sờ sờ.

Sau một lát, những người Mặc gia đó toàn bộ chết dưới Nhϊếp Hồn Phiên, Nhϊếp Hồn Phiên nhiễm một mảnh oán khí.

Chờ giải quyết xong người Mặc gia, Mặc Hiên mới quay đầu lại.

"Xem náo nhiệt xong rồi, hai vị còn muốn trốn đến khi nào, hửm?" Mặc Hiên quay đầu lại, nhắm ngay phương hướng Thẩm Bạch cùng Phong Thiên.

"Phanhh ——!"

Thẩm Bạch chạy nhanh nhảy xuống, nơi vừa nãy, trực tiếp bị bạo liệt mở ra, đại thụ che trời gãy ngang thân, rơi xuống một đống lá.

Sau khi hiện thân, Thẩm Bạch theo bản năng nhìn Phong Thiên.

Không được, tuyệt đối không thể để Mặc Hiên cùng Phong Thiên gặp nhau, mẹ nó đây là đoạn tụ aa!!

Nghĩ đến đây, Thẩm Bạch bay thẳng đến chỗ Phong Thiên, dũng mãnh nhào qua, ôm lấy đùi Phong Thiên hô to: "Thiếu hiệp! Ngươi còn nhớ rõ Thẩm Thiên Thiên bên hồ Đại Minh sao!"

Phong Thiên:...

Mặc Hiên:...

- ---------------------------------------------------------------------

@Macba: Tuôi đau đớn, tuôi gục ngã (;'༎ຶД༎ຶ')

Điều quan trọng là tuôi còn chưa tìm được sức mạnh của nội tạng _(:з)∠)_