Chương 19: Quyển 1 - Dừng Tay, Ta Muốn!

Phải biết trong thế giới võ đạo, căn cốt và thiên phú là cơ sở, mà khí vận lại rất là quan trọng.

Bao gồm cả quan trường Đại Càn, không có cơ duyên ai có thể từng bước thăng tiến?

Loại quỷ xui xẻo này, đời này chú định tầm thường vô vi.

Chỉ vừa nghe đến vấn đề này.

Liễu Đông Phương đã lập tức cách xa ra mấy bước, giữ một khoảng cách, sợ dính vào vận rủi.

...

Hai người yên lặng đi vào Nam thị.

Nam thị có hai khu vực.

Một nơi chính là khu bán thức ăn, hương liệu, tạp hóa, y phục, vân vân.

Một nơi khác nhỏ hơn một chút, chính là chuyên cung cấp giao dịch cho võ giả.

Nơi này có dược liệu, đan dược trân quý, binh khí thượng phẩm luyện chế tốt, thậm chí là công pháp Hoàng giai.

Liễu Đông Phương nhanh chân đi về phía một sạp hàng, xem ra đã sớm chọn trúng một món đồ nào đó, nhưng hôm nay mới có đủ tiền tới mua.

Từ Bắc Vọng nhắm mắt đi theo sau lưng.

Chưởng quỹ sạp hàng vỉa hè kia là một nam nhân trung niên gầy trơ xương.

- Nghiên mực kia, ta mua!

Liễu Đông Phương chỉ vào một cái nghiên mực bằng đá tinh tế tỉ mỉ, hoa văn như tơ thao.

Chưởng quỹ nhận ra hắn, cười tủm tỉm nói:

- Vẫn giá đó, ba trăm lượng.

Liễu Đông Phương khẽ cắn môi, móc ra ba tờ ngân phiếu từ trong tay áo, ném qua:

- Cho ngươi!

Ân sư thích sưu tầm nghiên mực, vậy hắn sẽ tặng quà hợp ý, nếu không thì sao có thể được coi trọng đây?

Cho dù bỏ ra một khoản tiền lớn thì cũng đáng giá.

Từ Bắc Vọng đứng ở xa, ánh mắt hắn kinh ngạc, khi thư sinh kia vừa chạm vào nghiên mực, Tháp Khí Vận trên đầu giống như uống thuốc kí©h thí©ɧ.

Thắp sáng đến chín mươi hai tầng!

Ánh sáng bắn ra bốn phía!

Lúc đầu, khí vận của thư sinh này chỉ có ba mươi hai tầng, bây giờ lại có biến hóa rõ ràng.

Nghiên mực là bảo vật!

Không nghĩ tới thông qua quan sát Tháp Khí Vận, còn có thể tìm được bảo vật.



- Dừng tay, ta muốn!

Một tiếng quát chói tai dọa đến chưởng quỹ co tay lại.

Sắc mặt Liễu Đông Phương có chút khó coi, không ngờ người này lại chặn ngang một tay.

Đây chính là lễ vật hắn đã sớm chọn trúng, quyết sẽ không tuỳ tiện cắt nhường.

Nhưng hắn cũng rõ ràng, nam tử mặc áo bào trắng trước mắt này, tuyệt đối không phải hắn có thể đắc tội.

- Quân tử không cướp chỗ tốt của người khác.

Liễu Đông Phương lớn tiếng nghi ngờ nói.

Ngụ ý chính là, hành vi này của ngươi sẽ phải gánh chịu phỉ nhổ.

Ánh mắt Từ Bắc Vọng hờ hững:

- Thật có lỗi, ta không phải quân tử.

Liễu Đông Phương ngạc nhiên.

Chưởng quỹ cũng ngu ngơ nửa ngày, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng:

- Đây là nghiên mực cực phẩm, mài mực ra có thể mịn như da thịt phụ nhân, mềm mại mà không trượt, làm cho trong lòng ta bình tĩnh, còn có tác dụng ôn dưỡng tinh thần...

- Công tử nguyện ý ra bao nhiêu tiền?

Cố tình nâng giá lẫn nhau, hắn mới kiếm được nhiều!

- Chúng ta không phải đã thành giao rồi sao?

Ánh mắt Liễu Đông Phương phẫn nộ, ném túi tiền vừa nhặt được qua:

- Lại thêm hai mươi lượng, hi vọng chưởng quỹ không nên nói không giữ lời.

Chưởng quỹ xoay tròn con mắt, liếc về phía Từ Bắc Vọng:

- Công tử, ngươi xem thế này...

Khí chất và tướng mạo của hai người này khác biết giống như ngày và đêm, vị công tử mặc áo bào trắng này làm gì cũng phải hô một ngàn lượng? Nếu không sẽ không xứng với thân phận.

Từ Bắc Vọng mặt không biểu tình, âm thanh lạnh lùng nói:

- Phụng mệnh của quý phi nương nương, đến đây tuần sát!

Sưu!

Một khối lệnh bài màu đỏ lắc lư trước quầy hàng.

Chưởng quỹ chỉ nhìn một chút, xương sống lưng phát lạnh.

Trên lệnh bài có khắc hình Phượng Hoàng sinh động như thật, không giả được.

Chó săn của nữ nhân kia!



- Mời công tử vui vẻ nhận cho!

Âm thanh của chưởng quỹ đều đang run rẩy, chạy chậm qua, dùng hai tay dâng nghiên mực lên.

Ánh mắt của Từ Bắc Vọng không có một tia gợn sóng, nhận lấy nghiên mực, sau đó trong tay chưởng quỹ xuất hiện ba trăm lượng ngân phiếu.

Lúc gần đi, Từ Bắc Vọng nhìn về phía Tháp Khí Vận của Liễu thư sinh đang rất không cam lòng và phẫn nộ.

Giá trị khí vận đã sớm bình thường trở lại, ba mươi hai tầng.

Thu hồi ánh mắt, tay hắn cầm nghiên mực, chậm rãi rời khỏi.

Liễu Đông Phương siết chặt hai tay, sau khi nghiên mực bị người khác giành mua, trong lòng của hắn không hiểu sinh ra một cảm giác thất vọng mất mát.

Thật giống như đã mất đi thứ gì đó đủ để thay đổi mệnh vận của hắn.

Thư sinh lắc đầu, ức chế cảm giác nhục nhã trong lòng.

Bị khinh thường thì đã sao? Hèn mọn như hắn còn dám cạnh tranh với loại nhân vật này hay sao?

..............

Từ Bắc Vọng ngăn cản một chiếc xe ngựa, nhanh chóng chạy tới Lục Phiến Môn.

Hắn ngược lại muốn xem thử đây là bảo bối gì.

Nếu có thể đào móc ra chức năng ẩn tàng của hệ thống, đó chính là kiếm lời lớn.

Một khi giá trị khí vận của người nào đó đột nhiên thăng mạnh, vậy cũng mang ý nghĩa hắn sẽ thu hoạch được cơ duyên?

Không tệ, không tệ.

……….

Canh tổ.

Gió mát nhè nhẹ thổi đến một mùi thơm nồng đậm.

- Cung nghênh Nhan tổ trưởng.

Bộ khoái mới nhậm chức xếp hai hàng, cúi đầu ánh mắt rời rạc, biểu cảm quái dị không nói được.

Một “Nữ nhân” mặc váy ngắn màu hồng phấn thêu hoa chậm rãi đi đến, tư thái uyển chuyển, phong tình vản chủng.

Tóc đuôi ngựa đung đưa hai bên, cực kỳ mê người.

Đáng tiếc, ở đây không có hán tử nào có cảm giác tim đập thình thịch.

Nữ tử trên mặt thoa son phấn thật dày, tuy nói không đến nổi xinh đẹp động lòng người, nhưng cũng như minh châu sáng rực.

- Ẩm Nguyệt muội muội, ta đã tới.

Nàng khẽ mở môi đỏ, tiếu yếp như hoa.

Ở đây bọn bộ khoái rùng mình, tiếng nói có lực này để cho người ta đều nổi da gà.