Chương 18: Nói Xấu

Muốn, cũng chỉ dựa vào chính mình giành lấy.

Châu chấu ở trong bụi cỏ hết đợt này đến đợt khác mà kêu, có một con không sợ chết nhảy đến chiếc ghế bên cạnh, đôi mắt đen sì “nhìn nhìn” cô, lại nhanh chóng nhảy đi.

Liễu Dư chậm rãi vuốt phẳng nếp nhăn làn váy, một lần nữa đứng lên.

Xuyên qua đường mòn, lên sân thượng, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, cửa kính nhiều màu sắc tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh đèn.

Cửa lớn tầng một rộng mở, bên trong không có một bóng người.

Lò sưởi trong tường phát ra tiếng bíp đang cháy đến sáng rực, vừa vào cửa, tựa như bị không khí ấm áp vây quanh, trên bàn để một nửa bánh mì ăn dở.

Bụng Liễu Dư lộc cộc kêu lên.

Thần kinh lo âu buông lỏng, mới cảm giác thấy đói, cô cầm lấy bánh mì trên bàn cắn một ngụm, suýt nữa đem răng đều rớt —— không thể ăn.

Liễu Dư tiếc nuối mà ném qua một bên, cô vòng đến chỗ cầu thang, nếu nhớ không lầm, phía sau hẳn chính là phòng bếp nhà Fergus: Natasi thường xuyên mang tạp dề ở phòng bếp làm việc.

Còn chưa đi tới cửa, liền nghe thấy hai thanh âm nhỏ giọng oán giận.

“Gặp quỷ! Belia tiểu thư đi ra ngoài lêu lổng đến bây giờ cũng chưa trở về.”



“Maggie, các quý tộc thường xuyên suốt đêm tiệc tùng, đây rất bình thường.”

“Natasi tiểu thư cũng sẽ không như vậy! Đáng thương Natasi tiểu thư, sau khi Leonard tiên sinh mất, cô ấy liền thành tiểu đáng thương không ai quan tâm ……”

“Suỵt, ta nghe nói…… Leonard tiên sinh là bị phu nhân cùng tình nhân của bà ta liên hợp gϊếŧ chết, vì kế thừa di sản của ông ấy.”

“…… a, đáng thương Leonard tiên sinh, đáng thương Natasi tiểu thư, cô ấy thật quá bất hạnh……”

“Meow——”

Đêm khuya, một tiếng mèo kêu sắc nhọn đột nhiên vang lên.

Người hầu đang nói nhỏ khϊếp sợ, chờ quay đầu, mới phát hiện ngoài phòng bếp có một bóng đen:

“Ai?! Ai ở đàng kia?!”

Khi mái tóc dài so với vàng càng sáng hơn kia lộ ra, bọn người hầu rõ ràng thở phào, nhưng rất nhanh lại sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, giống như thấy quỷ:

“A, Belia tiểu thư?! Cô, cô như thế nào tới đây?”