Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Sửa Đổi Vô Hạn, Độc Đoán Vạn Cổ

Chương 29: Chém Chết Đại Đương Gia

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mắt thấy Đại đương gia khí thế hùng hổ xông tới.

Động tác của Cố Dương hơi dừng lại một chút.

Hắn thu nắm đấm lại.

"Tu vi có chút chênh lệch, dựa vào quyền ý có vẻ không đủ."

Cố Dương lắc đầu cảm khái.

Chợt chậm rãi rút bội kiếm bên hông ra.

Nhìn thấy động tác của Cố Dương, khóe miệng Đại đương gia lập tức nhếch lên.

"Chết đến nơi rồi mới nghĩ tới việc rút kiếm? Đã muộn!"

Khí tức trên người đại đương gia lập tức bộc phát càng thêm cường hãn.

Ngay sau đó, nắm đấm khổng lồ hung hăng đập về hướng mặt Cố Dương.

Nếu quyền này trúng.

Cố Dương hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Nhưng thần sắc Cố Dương lại lạnh nhạt vô cùng.

Trường kiếm trong tay nhẹ nhàng vung lên.

Lập tức, một luồng kiếm khí sắc bén vô song chém tới!

Phong Vân kiếm pháp!

Cùng lúc đó, một cỗ lực lượng huyền diệu lặng lẽ hiện lên trong kiếm khí.

Rẹt!

Phốc xuy!

Đại đương gia thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, Cố Dương đã ra tay.

Hắn chỉ cảm thấy hai chân của mình trở nên vô cùng mát lạnh.

Chợt, một cơn đau như xé rách tim phổi từ nửa người dưới của mình truyền đến.

Hắn hoảng sợ cúi đầu xuống, phát hiện hai chân mình đã trực tiếp bị chặt đứt.

"Bùm" một tiếng.

Cả người hắn ta ngã xuống đất.

Phát ra tiếng gào thét đau đớn cùng tiếng rêи ɾỉ.

Nhìn thấy vậy, tất cả sơn tặc lập tức sợ tới mức sắc mặt tái nhợt.

Ai nấy đều lộ vẻ hoảng sợ, sợ hãi muốn chạy trốn.

Mà đối với những sơn phỉ muốn chạy trốn này, Cố Dương lại không lưu thủ chút nào, trực tiếp chém ra một kiếm.

Cố Dương vừa ra tay, lập tức những sơn phỉ này không dám trốn nữa, nhao nhao quỳ rạp xuống đất, một câu cũng không dám nói.

Thấy vậy, Cố Dương lúc này mới quay đầu nhìn về phía Đại đương gia đang không ngừng gào rú.

"Cầu... cầu xin ngươi, đừng gϊếŧ ta!"

"Tiền bối! Đại ca! Đại gia gia! Con sai rồi! Con không nên ra tay với người! Cầu xin người tha cho con một mạng! Người muốn cái gì con đều cho người!"



Trên đầu Đại đương gia giờ phút này tràn đầy mồ hôi.

Đau đớn khiến khuôn mặt hắn ta vặn vẹo.

Nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn muốn sống tiếp.

Thế nên cần mặt mũi để làm gì?

Hắn ta một tay vuốt nước mắt lưng tròng bắt đầu cầu xin tha thứ.

Nghe đến đây, Cố Dương trái lại là không có gấp gáp ra tay.

Mà nhàn nhạt nói ra: "Lấy tất cả những thứ đáng giá trong Hắc Phong sơn trại của ngươi ra."

Nghe đến đó, nhất thời đại đương gia vô cùng mừng rỡ.

Không phải chỉ là tài nguyên thôi sao?

Hắn cho là được!

Chỉ cần giữ được tính mạng, lưu lại núi xanh, không sợ không có củi đốt!

Nghĩ đến đây, hắn vội vàng lấy từ trong ngực mình ra một viên Huyền Giới kỳ dị.

"Đại...Đại hiệp! Đây là một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong cất giữ tất cả tài nguyên của Hắc Phong sơn trại chúng ta!"

"Tất cả đều ở bên trong!"

Đại đương gia vội vàng nói.

Xem ra vẻ mặt của hắn quả thật không có giấu giếm bất cứ điều gì.

"Không có giấu những thứ khác đúng không?"

Cố Dương nhàn nhạt hỏi.

"Không có! Tuyệt đối không có."

Đại đương gia vội vàng cúi đầu, nắm đấm không khỏi nắm chặt.

Chờ đấy!

Hắn nhất định phải báo thù!

Tài nguyên này là y tích lũy qua bao nhiêu năm.

Hiện tại toàn bộ bị cướp đi, sao hắn có thể chấp nhận?

Chỉ là bây giờ ăn nhờ ở đậu, không thể không làm như vậy.

Hắn cắn răng, nhưng trên mặt vẫn cười theo.

Đại trượng phu co được dãn được!

"Nếu không còn, vậy không tra tấn ngươi nữa."

Cố Dương chậm rãi nâng trường kiếm trong tay lên.

Nghe được lời này của Cố Dương, đại đương gia lập tức kinh hãi khó hiểu, gắt gao nhìn chằm chằm Cố Dương.

"Ngươi... Ngươi muốn làm cái gì!?"

"Không phải nói cho ngươi tài nguyên ngươi liền tha cho ta một mạng sao?!"



Hắn ta rống lớn.

"Ừm? Ta chưa bao giờ nói sẽ tha cho ngươi, chỉ tự ngươi cho là vậy mà thôi."

Cố Dương có chút bình tĩnh.

Từ đầu tới đuôi hắn cũng chưa từng nói là muốn buông tha Đại đương gia.

Dù sao mục đích của nhiệm vụ là tiêu diệt Hắc Phong sơn trại.

Thân là đại đương gia của sơn trại.

Sao hắn có thể bỏ qua cơ chứ?

"Không! Ngươi không thể gϊếŧ ta!"

"Ta thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi!"

Mắt thấy trường kiếm trong tay Cố Dương càng thêm tiếp cận.

Lập tức trên mặt Đại đương gia lộ vẻ oán độc, nguyền rủa Cố Dương.

Đối với điều này Cố Dương chỉ cười lạnh một tiếng.

"Khi ngươi còn sống ta còn không sợ, biến thành quỷ ta còn sợ sao?"

Lắc đầu, Cố Dương không nói thêm nữa.

Một kiếm trực tiếp chém đầu đại đương gia.

Phốc xuy!

Máu tươi tung hoành!

Đại đương gia, cứ như vậy mà mất mạng!

Nhìn thấy cảnh này, đám sơn tặc xung quanh sợ tới mức toàn thân run rẩy.

Quỳ trên mặt đất không ngừng cầu xin tha thứ.

Nhưng Cố Dương cũng không có ý tứ lưu thủ.

Đám sơn tặc này làm nhiều việc ác, bản thân bọn chúng đáng chết!

Chỉ mấy phút ngắn ngủi qua đi.

Trong toàn bộ mảnh đất đóng quân của sơn trại, khắp nơi xác chết rải rác.

Tràn ngập mùi máu tươi.

Có điều Cố Dương còn lưu lại ba tên sơn phỉ Luyện Thể cảnh.

Lúc này bọn họ đang quỳ trên mặt đất run cầm cập.

"Đại... Đại nhân, chúng ta cũng là bị bức bách, van xin ngài thả chúng ta một mạng đi!"

"Đúng vậy đó đại nhân, van xin ngài tha mạng cho chúng ta!"

Ba người này cuống quýt cầu xin tha thứ liên tục.

Nghe vậy, Cố Dương vẫy tay một cái, trực tiếp đánh bọn họ ngất đi.

Đương nhiên, hắn giữ một mạng của bọn họ lại cũng không phải là muốn buông tha bọn họ.

Mà là có thứ gì đó cần thí nghiệm một phen.
« Chương TrướcChương Tiếp »