Chương 7

Hoa Ly lúc đầu không chịu đi, nhưng Cố Nhàn Ảnh vẫn tiếp tục bảo y xuống núi, vì vậy y đành đi theo Thích Đồng mà không nói một lời.

Chỉ là lúc đi hơi rũ mắt xuống, mím chặt môi, bộ dáng rõ ràng là chịu ủy khuất.

Đây là lần đầu tiên Cố Nhàn Ảnh nhìn thấy loại cảm xúc hiếm thấy này trên người Hoa Ly, trong lòng nàng run lên, suýt nữa đã lên tiếng bảo y đừng đi, nàng không hiểu, chính mình rõ ràng là lo lắng cho y, muốn y nhìn thấy thế giới này, lại không biết vì sao lại giống như ác bá khi dễ y.

Cố Nhàn Ảnh cứ như vậy đưa hai người xuống núi, một đường đi tới sơn môn, rốt cục cũng dừng lại không đi về phía trước nữa, ở trong hoàng hôn lạnh lẽo đứng nhìn theo bóng hai người kia.

Tầm mắt không nỡ dời đi nửa phần, tựa như bỏ lỡ một ánh mắt là sẽ bở lỡ cả đời.

Nhìn bộ dáng lưu luyến tạm biệt của Cố Nhàn Ảnh, lại nhìn Hoa Ly đáng thương bên cạnh, Thích Đồng không biết vì sao lại cảm thấy mình giống như nhân vật phản diện chia rẽ uyên ương, mắt thấy bộ dáng Hoa Ly đi ba bước lại quay đầu một lần, hận không thể dừng lại nói thật sự luyến tiếc hay không muốn đi thì đừng đi.

Nhưng nhìn tư thế của Cố Nhàn Ảnh, Thích Đồng lại thật sự không dám mở miệng.

Đi như thế hơn nửa ngày, lúc này cuối cùng cũng mang theo Hoa Ly biến mất ở góc đường núi.

Cho đến khi hai bóng dáng kia biến mất một hồi lâu, ánh chiều tà cũng sắp hoàn toàn tan hết, Cố Nhàn Ảnh vẫn như cũ cũng không có rời khỏi sơn môn kia một bước.

Bạch Vũ Kiếm Tông vốn nằm ở nơi xa xôi, chỉ có một trấn nhỏ dưới chân núi coi như náo nhiệt, đệ tử Kiếm Tông phần lớn là thiếu gia công tử của người nhà giàu, không chịu nổi sự vắng vẻ này, phàm là lễ tết đều hướng dưới chân núi tìm kiếm sự náo nhiệt, hiện giờ còn ở lại trên núichỉ còn vài người ít ỏi.

Cố Nhàn Ảnh đã sớm quen, xuân đến thu qua vô số năm qua, tính tình góp vui của nàng đã sớm không còn nữa, hiện giờ bưng một chén trà, cầm một quyển sách liền có thể giống như lão tăng nhập định, ngồi cả một ngày.

Hoang vu cô quạnh, nhưng cũng chỉ là người bên ngoài thuận miệng nói, kỳ thật bản thân nàng lại không lĩnh hội được bao nhiêu.

Nhưng hôm nay không biết là bởi vì mấy ngày qua có Hoa Ly làm bạn đã quen, hay là thời điểm xuống núi hôm nay trùng hợp, nàng đứng ở sơn môn, gió lạnh thổi qua, thật sự cảm giác được khó có thể lấp đầy khoảng trống cô đơn trong l*иg ngực.

Nàng cúi đầu cười khổ một tiếng, cũng không biết mình đến tột cùng là nhẫn tâm nói ra lời kia như thế nào.

Hiện giờ chỉ hối hận muốn tát mình một cái.

Không ai rõ ràng hơn nàng, thế giới dưới chân núi đến tột cùng mê người cỡ nào, nàng đã từng lưu luyến không quên về nơi đó, cho dù hiện tại không cách nào rời khỏi sơn môn này, nhưng tâm tư lại luôn nhớ tới những phong cảnh lúc trước.

Hoa Ly cũng chưa từng rời khỏi biển sâu, những chuyện y biết được, đều là nàng từng câu từng chữ nói cho y biết, ngay cả hiện tại y đã rời khỏi biển sâu, nhưng cũng chưa từng đi ra khỏi sơn môn.

Y còn chưa từng tận mắt nhìn thấy bộ dáng của thế giới này.

Thế gian này ngàn vạn điều tốt, phong cảnh thế giới lại vô số, bất luận là xuân hạ thu đông, mùa nào vạn tử thiên hồng đều có thể bịt mắt người, nàng làm sao có thể không biết đây?

Hoa Ly của nàng rời khỏi chân núi, nhìn thấy những thứ tốt đẹp kia, sẽ lập tức biết được cùng nàng ở lại trên núi này có bao nhiêu không tốt.

Làm sao y có thể quay lại?

Cố Nhàn Ảnh gắt gao bấm ngực, nàng cảm thấy từ sau khi Hoa Ly tỉnh lại, l*иg ngực nàng vẫn chưa được nghỉ ngơi thật tốt, một trái tim luôn nhảy đến loạn xạ, ngay cả thanh tâm kinh văn bình thường cũng không có tác dụng.

Nàng không nhịn được chỉ có thể thở dài một tiếng, sau đó bất đắc dĩ cười khổ.

Nếu Hoa Ly thật sự muốn rời đi, liền để cho y rời đi là được rồi, nàng vốn cũng không muốn đem người vây khốn ở nơi này cả đời.

Cố Nhàn Ảnh cảm thấy tâm tư mình còn không bằng một dứa trẻ, người tu hành không nên thất thường, đây là lời nàng giáo huấn các đệ tử trước kia, hiện giờ lại rơi vào trên người nàng.

...

Rốt cuộc Cố Nhàn Ảnh vẫn phải trở về chỗ ở của mình.

Sắc trời đã tối, Cố Nhàn Ảnh lại đứng trước cửa sổ, quần áo chỉnh tề, không có chút ý định muốn đi ngủ.

Tuy nói trấn nhỏ nằm ngay dưới chân núi Bạch Vũ Sơn, nhưng kỳ thật núi Bạch Vũ địa thế cực cao, dọc theo đường núi phải rẽ qua con đường núi thật dài, cho dù là đứng ở bên vách núi nhìn xuống cũng không nhìn thấy trấn.

Mà ở trong sơn môn này, tự nhiên cũng không thể nghe thấy thế tục ồn ào náo động của bên ngoài.

Nhưng Cố Nhàn Ảnh cứ đứng trước cửa sổ như vậy, vẻ mặt đờ đẫn nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, lại tựa như thật sự có thể từ trong đom đóm bay bay kia tìm được một chút sự náo nhiệt, có thể nghe thấy tiếng chiêng trống truyền đến từ dưới chân núi.

Bóng đêm đã bao phủ mọi thứ, nhưng vẫn chưa có ai trở về.

Không khí lễ hội dưới chân núi đang rất náo nhiệt, hàng năm tất cả mọi người đều chơi đùa đến nửa đêm, tự nhiên không có đạo lý về sớm như vậy, nhưng Cố Nhàn Ảnh hết lần này tới lần khác vẫn cảm thấy bọn họ đi quá lâu, chơi quá muộn.

Nàng muốn chờ Hoa Ly trở về, nhưng nghĩ lại cảm thấy không chừng Hoa Ly căn bản sẽ không trở về, vậy nàng canh giữ ở chỗ này còn có ích lợi gì đây?

Chi bằng đi ngủ sớm, nếu sáng sớm ngày mai tỉnh lại không thể nhìn thấy Hoa Ly, có lẽ cũng sẽ không quá thất vọng.

Nàng cũng không biết mình một đêm này đến tột cùng ngây ngô suy nghĩ cái gì, đợi đến lúc hoàn hồn, mới phát giác bên ngoài tựa hồ đã sáng lên một chút, đom đóm không biết vì sao bay có chút lộn xộn, trong gió tựa hồ mang theo hơi thở thanh ngọt quen thuộc.

Hoa lê trong rừng hoa lê bị gió khuấy đến múa loạn khắp nơi, múa ra chút hương vị tuyết mùa đông, bay tán loạn.

Cố Nhàn Ảnh giật mình, tầm mắt liền dừng lại ở xa xa.

Trong Bạch Vũ Kiếm Tông hiện tại không có mấy người, vốn nên không có ai ở đây, cho nên lúc này Cố Nhàn Ảnh theo bản năng cảm thấy bản thân như thấy được ảo cảnh.

Người trong ảo cảnh bước đi từng bước nhỏ nhặt không được tự nhiên nhưng vẫn vội vàng xuyên qua cây lê, chạy về hướng nàng.

Cả Bạch Vũ Kiếm Tông dùng bước đi cổ quái này, còn có thể thoạt nhìn giống như một tiên nhân, toàn thân đầy phong hoa đại khái cũng chỉ có một người, Cố Nhàn Ảnh không có khả năng nhận sai người.

Nhưng người nọ đã theo Thích Đồng xuống núi, không ở chỗ này mới đúng.

Đại khái là bởi vì mộng cảnh quá mức chân thật, tới mức Cố Nhàn Ảnh quên cả phản ứng, cũng có chút quên hiện giờ đang là ban đêm.

Thẳng đến khi y "phịch" một tiếng, ngã ở trước cửa sổ phòng Cố Nhàn Ảnh.

Cú ngã này khiến Cố Nhàn Ảnh từ trong mộng bừng tỉnh.

Cũng làm cho trái tim cô đau nhói.

Nàng thậm chí bất chấp khoảng cách từ cửa ra vào đến cửa sổ chỉ có vài bước, ngay cả thời gian một giây cũng không muốn chậm trễ, cứ như vậy trượt qua cửa sổ, vọt tới trước mặt người nọ, thật cẩn thận đỡ người dậy.

Hoa Ly xem ra ngã không quá đau, hoặc là căn bản đã quên đau, chỉ còn lại một đôi mắt lấp lánh như ánh sao.

Đến lúc này, Cố Nhàn Ảnh mới phát giác Hoa Ly một đường đi tới, trong ngực dường như là giấu cái gì đó, vừa rồi ngã xuống y cũng không dùng tay đỡ, mà là đem đồ vật ôm vào trong ngực, vô cùng cẩn thận, gắt gao bảo vệ.

Thấy Cố Nhàn Ảnh gần trước mắt, Hoa Ly ngẩng đầu lên, lấy đồ vật trong ngực ra, đưa cho Cố Nhàn Ảnh.

Đó là một khối đồ vật nhỏ được bọc trong một mảnh vải, được Hoa Ly giữ cẩn thận, lúc đưa vào trong tay Cố Nhàn Ảnh, bên trên thậm chí còn mang theo hơi thở và nhiệt độ của y.

Cố Nhàn Ảnh đột nhiên nghĩ đến những âm thanh truyền đến từ ốc trắng nhiều năm trước.

Nàng đột nhiên cảm thấy trong túi vải không phải là thứ phàm tục, mà là trái tim mong manh của Hoa Ly.

Dưới ánh trăng, đường nét của Hoa Ly được chạm khắc rõ ràng mà tinh xảo, bất cứ ai nhìn vào cũng có thể sửng sốt không nỡ dời tầm mắt, nhưng trong mắt Hoa Ly lại chỉ phản chiếu bóng dáng một mình Cố Nhàn Ảnh.

Y chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn túi vải trong tay hai người, như đang lặng lẽ thúc giục Cố Nhàn Ảnh mở nó ra.

Cố Nhàn Ảnh mím môi cười cười, dưới ánh mắt chờ mong của y, cẩn thận mở túi vải ra.

Khăn vải bọc đồ hiển nhiên không quý giá bằng trái tim của Hoa Ly, nhưng vẫn làm cho khóe môi Cố Nhàn Ảnh khẽ nở nụ cười, mặt mày thoáng chốc nhẹ nhàng: "Bánh đậu đỏ?”

Hoa Ly gật gật đầu, tuy rằng không nói gì, nhưng lại khiến Cố Nhàn Ảnh nhìn ra ý tứ trong đó.

Y rõ ràng là chờ mong nàng nếm thử.

Cố Nhàn Ảnh không đành lòng từ chối Hoa Ly, nàng nhấc một khối điểm tâm nhẹ nhàng nếm thử.

Hoa Ly nhìn động tác của nàng, đến lúc này mới thôi xoắn vạt áo, cúi đầu nói: "Nàng không thể xuống núi, ta có thể thay ngươi mang lên. ”

Tựa như Hoa Ly trước kia không có cách nào rời khỏi biển sâu, Cố Nhàn Ảnh liền thay y đi khắp vạn dặm thiên sơn.

Động tác Của Cố Nhàn Ảnh dừng lại, nàng hiểu ý của Hoa Ly.

Y chưa bao giờ nghĩ đến việc rời đi.

Hoa Ly cho tới bây giờ đều không giỏi ăn nói, nhưng y lại không hy vọng lời nói vụng về của y sẽ làm cho Cố Nhàn Ảnh hiểu lầm, tất cả động tác của y đều nói cho nàng biết, y sẽ ở đây cùng nàng.

Cố Nhàn Ảnh vốn định đỡ Hoa Ly đứng dậy, nhưng lại đổi ý ngồi xổm xuống bên cạnh Hoa Ly, tay cầm điểm tâm, mặt nở nụ cười.

Hoa Ly phải lấy hết dũng khí mới nói ra được những lời này, vì vậy dưới ánh mắt chăm chú của Cố Nhàn Ảnh, y không nhịn được mà lộ ra vẻ không tự nhiên, không bao lâu sau liền đỏ mặt hỏi: "Ngon không? ”

Lúc y hỏi những lời này, Cố Nhàn Ảnh đang nhìn chằm chằm vào y, nhìn đôi môi y nhúc nhích, dưới ánh đèn chiếu ra màu sắc phấn nộn, thoạt nhìn vô cùng mềm mại, Cố Nhàn Ảnh theo bản năng liền đem câu hỏi của Hoa Ly nghĩ đến đôi môi kia.

Thân thể nàng hơi nghiêng về phía trước, nhẹ nhàng đỡ lấy vai Hoa Ly.

"Ngon." Cố Nhàn Ảnh nói, hai người dựa vào cực gần, hơi thở của nàng liền rơi vào bên gò má Hoa Ly.

Nàng thật sự muốn nếm thử tư vị cánh môi kia, tất nhiên nàng biết so với bánh đậu đỏ còn thơm ngọt hơn.

Ban đêm thật sự là quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho những suy nghĩ lung tung của người đều bị chặt đứt trong chốc lát.

Trong lòng Cố Nhàn Ảnh có một âm thanh giống như lão tăng gõ mộc ngư, âm thanh lãnh đạm nói không thể gấp gáp, nhưng mỹ nhân dưới ánh trăng đang ở trong ngực, nàng đột nhiên có chút không muốn nghe âm thanh kia.

Nàng giơ tay nâng đôi má ửng đỏ của Hoa Ly lên, áp sát y gần hơn một chút.

Hơi thở riêng thuộc về Hoa Ly vây quanh người nàng, trong lòng tiếng gõ mộc ngư tựa hồ lại lớn hơn một chút, rất vô tình nói cho nàng biết phải nhịn xuống, hiện tại vẫn không được, nhưng mà Cố Nhàn Ảnh vẫn không để ý đến nó, âm thanh kia dần dần biến thành giống như đập chuông, vô cùng đinh tai nhức óc, gõ đến đầu Cố Nhàn Ảnh đau nhức.

Nhưng Cố Nhàn Ảnh hôm nay đã hạ quyết tâm, nhất định phải làm chút gì đó.

Lúc này nàng đã có thể cảm giác được hơi thở của Hoa Ly, bọn họ cách nhau gần như vậy, chỉ cần nhích về phía trước một chút, nàng liền có thể nếm được hương vị ngọt ngào của đôi môi kia.

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài rừng lê hoa có người lạch cạch chạy tới, khiến toàn bộ Bạch Vũ Kiếm Tông kinh hãi, "Không tốt rồi, không tốt rồi, Thái sư thúc tổ, không tốt rồi! ”

Cố Nhàn Ảnh: "..."

...

Thái sư thúc tổ đúng là đang không tốt lắm, người tới là đại sư huynh Hạ Uẩn trong các đệ tử Kiếm Các, nàng vốn không có ý định để ý tới người này, nhưng sau khi hắn tới kêu loạn, thật sự khiến người ta muốn làm bộ không có ở đây cũng khó.

Huống chi ngay sau khi Hạ Uẩn tới không bao lâu, Thích Đồng cũng chạy tới, cũng nháo nhiệt không kém.

Làm cho người ta càng không ngờ tới chính là, Thích Đồng vừa tới không bao lâu, người thứ ba cũng chạy tới nơi, chưởng môn Tô Hành sắc mặt cổ quái, cùng hai người phía trước đứng sóng vai nhau, bắt đầu kể cho Cố Nhàn Ảnh chuyện xảy ra.

Người đến trước nói trước, Hạ Uẩn không chín chắn nhất, liên tục nói: "Thái sư thúc tổ! Nghe nói trên trấn dưới chân núi có thêm một đám yêu vật, hiện giờ đang chạy lên núi, không biết có phải muốn gây bất lợi cho Bạch Vũ Kiếm Tông chúng ta hay không! ”

Sắc mặt Cố Nhàn Ảnh ngưng trọng nửa phần, trong lòng biết đây không phải chuyện nhỏ, vội vàng quay đầu hỏi Thích Đồng chạy tới thứ hai, không biết còn có chuyện nghiêm trọng hơn nữa hay không: "Bên ngươi xảy ra chuyện gì? ”

Thích Đồng trắng mặt nói: "Sư thúc tổ, ta không chú ý kỹ đến Hoa Ly tiền bối, xoay người liền không thấy y nữa.”

Cái này ngược lại không có gì, Cố Nhàn Ảnh nhìn thoáng qua gian phòng phía sau nói: "Không có việc gì, Hoa Ly đã trở về. ”

Nghe Cố Nhàn Ảnh nói, Thích Đồng mới xem như thở phào nhẹ nhõm.

Hai người phía trước đều nói xong, Cố Nhàn Ảnh cuối cùng đem ánh mắt rơi vào trên người Tô Hành, những người khác thấy thế cũng theo đó nhìn chằm chằm Tô Hành.

Tô Hành: "À, bên ta không có chuyện gì lớn. ”

Thấy mọi người thần sắc lưỡng lự, Tô Hành sờ sờ mũi buông tay nói: "Ta đến chính là muốn nói, đám yêu vật dưới chân núi đã có người giải quyết rồi, bọn họ nói có một bạch y tiên nhân từ bên kia đi ngang qua núi, còn chưa kịp ra tay thì đám yêu vật kia đã trực tiếp bị dọa choáng váng. ”

Mọi người: "..."