Chương 15

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Buổi chiều gần giờ tan tầm, Lệ Thâm gọi điện thoại tới, mở miệng chính là, “Cha tôi sinh bệnh, Lệ Vanh vừa rồi gọi điện thoại tới, tôi phải trở về một chuyến.”

Cù Đông Trần nới lỏng ca-ra-vat, hỏi, “Nghiêm trọng không?”

“Đột nhiên huyết áp tăng, tôi hiện tại đã trên đường trở về rồi, hôm nay cậu không cần chờ tôi.”

Cù Đông Trần liếc mắt nhìn thời gian, dừng lại tiếp đó nói, “Vậy tối nay tôi qua đó chờ cậu.”

“Cậu thẳng thắn trực tiếp tới ăn cơm là được, dù sao bác gái cũng nấu cơm đủ.” Lệ Thâm tiếp tục lời nói của hắn, “Tôi đứng trước cổng chờ cậu, cậu bây giờ lái xe qua đây.”

“Không cần, tôi một lát nữa sẽ qua đón cậu, ” Cù Đông Trần cự tuyệt đề nghị của hắn, nói, “Lát nữa liên lạc, cúp trước.”

Cúp điện thoại, Cù Đông Trần nhấp một hớp cà phê thư ký mới vừa pha cho hắn, mây đen giăng kín bên ngoài cao ốc, trời như là muốn mưa rồi.

Hắn biết Lệ Thâm chỉ là thuận miệng nói, nhưng bối cảnh gia đình hắn như vậy, Cù Đông Trần biết đúng mực, hắn và Lệ Thâm nên như thế nào thì tốt, mà gia đình Lệ Thâm, hắn biết mình không thể mảy may đặt chân vào đó.

Lệ Thâm về đến nhà liền đi lên lầu gặp Lệ Minh, bác sĩ vừa mới ở đây truyền dịch cho ông, ông uống chút cháo, đang nhắm hai mắt nghỉ ngơi, căn phòng mờ tối, bởi vì kéo rèm cửa sổ, sắc mặt lão nhân có vẻ không quá tốt, vàng vọt như nghệ.

Lệ Vanh ra ngoài tỉ mỉ đóng cửa lại, vỗ vỗ bờ vai hắn, “Mới vừa ngủ, chúng ta trước tiên đi ăn cơm, để cho lão nhân nghỉ ngơi một lát.”

Lệ Vanh nói như vậy, Lệ Thâm liền gật đầu nói, “Được.”

“Hai ngày nay trời chuyển mùa, có phải là mặc quá ít nên cảm lạnh rồi?” Hai người một mặt đi xuống lầu, Lệ Thâm một mặt hỏi Lệ Vanh.

Lệ Vanh gật đầu một cái, nói, “Đoán chừng là vậy, buổi trưa gọi điện thoại cho anh nói không thoải mái, bác sĩ Hoàng qua xem sau đó nói là bị cảm, không có chuyện gì, hiện tại huyết áp đã hạ xuống.”

Hai người một đường đi tới nhà bếp, bởi vì lão gia tử bị bệnh, bác gái vội vàng chăm sóc ông lão, cho nên chỉ đơn giản xào vài món thức ăn, Lệ Vanh cùng Lệ Thâm cũng không kén ăn, làm cái gì thì ăn cái nấy, hai người mỗi người xới một chén cơm, cúi đầu ăn.

Hai anh em ở trên bàn cơm cũng không có gì để trò chuyện, di động của Lệ Thâm chấn động, là Cù Đông Trần phát tin nhắn tới, hỏi lão gia tử nhà hắn sinh bệnh có nghiêm trọng không.

Lệ Thâm vội ăn cơm, trực tiếp bật giọng nói ghi âm qua, nói, “Không có chuyện gì, chỉ là cảm mạo bình thường.”

Lệ Vanh nghe vậy liếc mắt nhìn hắn một cái, cúi đầu ăn vài miếng cơm, chậm rãi nuốt xuống sau đó mới nói, “Bạn gái?”

Lệ Thâm không nghĩ tới Lệ Vanh sẽ hỏi cái này, sửng sốt một chút mới nói, “Không phải.”

Hắn ném di động để qua một bên, tiếp tục ăn cơm.

Lệ Vanh đôi mắt âm trầm, quan sát mà nhìn hắn, “Đó là Cù Đông Trần?”

Lệ Thâm chợt ngước mắt lên nhìn hắn.

Lệ Vanh cười đến thâm trầm, cũng không chờ Lệ Thâm trả lời, tự mình cúi đầu dùng bữa.

Hai người cơm nước xong để lại chén đũa cho bác gái thu dọn, Lệ Thâm đuổi theo Lệ Vanh đến thư phòng, mở miệng câu thứ nhất chính là, “Anh đừng động đến cậu ấy.”

Lệ Vanh không biểu tình gì, quay đầu nhìn hắn, “Chú biết hắn có bối cảnh gì sao?”

Lệ Thâm giữ cửa từ bên trong đóng lại, lúc này mới thấp giọng trả lời, “Em biết, xã hội đen, nội tình không sạch, nghiệp quan cấu kết…”

Lệ Vanh giương giương cằm, như là có chút bội phục người em trai này, “Đã bao lâu?”

“Cái gì?” Lệ Thâm nhất thời không phản ứng lại.

“Hai người như vậy, đã bao lâu?” Lệ Vanh nhìn hắn, trong mắt mang theo chất vấn.

Lệ Thâm bấy giờ mới hiểu được thì ra Lệ Vanh nắm giữ cũng không phải là toàn bộ, hẳn là từ lần tai nạn xe cộ kia, mới khiến cho Lệ Vanh biết được sự tồn tại của Cù Đông Trần, nếu không Lệ Vanh cũng sẽ không khởi binh vấn tội như thế.

Lệ Thâm đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào, Lệ Vanh đã lần thứ hai mở miệng nói, “Lập tức chia tay, anh cho chú ba ngày.”

Lệ Thâm không nghĩ tới Lệ Vanh thẳng thắn như vậy, ngay cả đáp án cũng không muốn, chỉ cho hắn sự lựa chọn này.

“Em sẽ không chia tay, ít nhất hiện tại sẽ không, ” Lệ Thâm nghĩ nếu đã thẳng thắn như vậy rồi, chi bằng nói thật, “Đây là chuyện giữa em và cậu ấy, anh đừng can thiệp vào, cũng không cho phép anh động vào cậu ấy.”

Lệ Vanh hiển nhiên sửng sốt một chút, ánh mắt khi nhìn về phía Lệ Thâm càng nhiều hơn mấy phần ý vị không rõ cười cười, hắn nói, “Lệ Thâm, trưởng thành rồi a, lại ở đây chơi trò tình cảm với anh?”

Dừng chốc lát, hắn mới tiếp tục nói, “Chú cho rằng anh nguyện ý đi quản những việc này của chú sao? Chú có tin không, coi như anh không động hắn, Cù gia cũng nhảy nhót không được bao lâu nữa, sẽ còn nhiều người động đến hắn.”

“Anh có ý gì?” Lệ Thâm nheo mắt lại, ngữ khí nhiều thêm mấy phần lạnh lẽo.

Lệ Vanh nói, “Chú biết Cù gia nhiều năm như vậy là dựa vào người nào không?”

“Ai?” Lệ Thâm bình tĩnh hỏi.

“Vậy anh nói cho chú biết, ” Lệ Vanh nhìn hắn, “Tháng này, chú có nhìn thấy vị thường vụ tỉnh ủy kia không?”

Sắc mặt Lệ Thâm bỗng nhiên biến đổi.

“Mấy ngày nay, các chú mỗi ngày tăng ca, bên dưới đang điều tra người nào chú hẳn là biết rất rõ, ” Âm thanh Lệ Vanh không mang theo một chút tình cảm, hôm nay hắn đóng cửa nói những chuyện này với Lệ Thâm, hắn biết hắn phạm vào nguy hiểm gì, nhưng bởi vì là Lệ Thâm, hắn chỉ có một người em trai này, hắn không thể không nói, “Phúc sào chi hạ an hữu hoàn noãn[1], Cù gia hắn còn có thể dựa vào ai.”

[1]

(tổ chim bị phá thì trứng có còn nguyên vẹn được không?, ý nói Cù gia gặp nạn, những thế lực từ trước vẫn nhúng tay vào cùng với Cù gia cũng khó thể tránh khỏi).


Lệ Thâm tựa hồ bị tin tức này làm cho khϊếp sợ, một hồi lâu sau, hắn mới hỏi một câu, “Anh là nói…” Câu nói kế tiếp hắn không tiếp tục nói, chỉ là nhìn chằm chằm Lệ Vanh, Lệ Vanh trầm mặc gật đầu một cái.

“Lệ Thâm, hôm nay anh nói cho chú biết những chuyện này chính là muốn nói cho chú, bên nào nặng bên nào nhẹ, tự chú ước lượng đi.”

“Vậy nếu như, ” Lệ Thâm giật giật hầu kết, nhìn Lệ Vanh nói, “Hắn hiện tại thu tay, còn kịp sao?”

Lệ Vanh nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, ánh mắt có chút nghiêm nghị khiến Lệ Thâm có chút luống cuống, hắn không trả lời, mà là trực tiếp kéo cửa đi lên lầu.

Lệ Thâm một người đứng trong thư phòng yên tĩnh trong chốc lát, nhưng không nghĩ điện thoại của Dung Cẩm Giác theo sát liền đánh tới.

“Chuyện của Cù Lăng Ba tôi đã có manh mối, cậu bây giờ đang ở đâu, có thời gian thì gặp mặt đi.” Dung Cẩm Giác nói với hắn như vậy.

Lệ Thâm ừ một tiếng, đi tới một bên cửa sổ nhìn bóng đêm bên ngoài ô cửa nói, “Tôi đang ở nhà, vừa nãy Lệ Vanh nói với tôi chút chuyện.”

Bên kia dừng lại ngắn ngủi, Dung Cẩm Giác hỏi, “Liên quan đến Cù gia?”

“Ừm.”

“Vậy được rồi, nếu hắn đã nói với cậu, hắn lại đi theo bên người vị kia, những thứ biết được khẳng định rõ ràng hơn so với chúng ta.”

Tuy rằng Lệ Thâm đã sớm biết sau lưng Cù Đông Trần làm những chuyện kia sẽ không sạch sẽ đến chỗ nào, nhưng khi biết được tin tức này, Lệ Thâm cũng là nhất thời luống cuống, hắn so với ai khác rõ ràng, ở xã hội này, không có gì càng tối tăm hơn so với việc dính dáng đến hai chữ chính trị.

Nán lại nhà trong chốc lát Lệ Thâm mới rời khỏi, Lệ Vanh bảo hắn về nhà nghỉ ngơi, chính mình sẽ ở nhà chăm sóc lão nhân, Lệ Thâm cũng không khách khí với hắn, sau khi chờ lão gia tử tỉnh ngủ nói với hắn vài lời liền rời đi.

Cù Đông Trần đã ở trước cửa đại viện chờ hắn.

“Cấp bậc an ninh ở chỗ này của cậu cũng thật là, ” Cù Đông Trần nhìn từng hàng cảnh vệ tùy thời đi tuần tra bên trong đại viện, sách một tiếng hút thuốc đối Lệ Thâm nói, “Phỏng chừng ngay cả con ruồi cũng không lọt vào được.”

Lệ Thâm lại không biết làm sao tiếp lời hắn, chỉ hỏi, “Chờ lâu rồi đi.”

“Vẫn được, ” Cù Đông Trần phát động xe, cắn khói thuốc lá bĩ khí mà liếc mắt nhìn hắn một cái, “Trước cũng không phải không chờ lâu.”

Bên trong xe mở một bài ca tiếng Anh, Cù Đông Trần đóng cửa sổ mở máy điều hòa không khí, nhiệt độ trong xe vừa vặn ấm áp.

Hắn nghiêng đầu nhìn Lệ Thâm liếc mắt một cái, chờ thuốc hút xong mới hỏi, “Làm sao, tâm sự nặng nề?”

Lệ Thâm quay đầu nhìn thẳng hắn, lại dời ánh mắt, sau đó nhàn nhạt hỏi một câu, “Tổn hại xe của cậu xử lý thế nào rồi?”

Cù Đông Trần híp mắt nhìn hắn một cái, bóng đêm thâm trầm, trong mắt của hắn lộ ra một tia ánh sáng không dễ phát hiện, hắn hỏi, “Làm sao chợt nhớ tới hỏi cái này?”

“Chỉ tùy tiện hỏi một chút, ” Lệ Thâm nhìn hắn nói, ngữ khí có chút ép hỏi, “Chú của cậu nửa đêm gọi cậu ra ngoài, ngày thứ hai đã có người lái xe tới đυ.ng cậu, cậu đừng nói với tôi đây chỉ là tai nạn xe cộ đơn giản.”

Xe chạy đến một ngã tư đường, vừa lúc là đèn đỏ, Cù Đông Trần cùng đoàn xe thật dài dừng ở kia chờ, bài ca tiếng Anh thập phần sống động truyền tới bên tai, Lệ Thâm đưa tay đi giảm âm lượng.

Trong xe nhất thời yên tĩnh. Cù Đông Trần ngoắc ngoắc khóe miệng, có chút ý vị thâm trường trả lời, “Không phải đã nói rồi sao, tôi làm cái gì cậu biết rất rõ, người ta trả thù cũng là chuyện bình thường.”

“Thời gian ba năm còn chưa đủ sao?” Lệ Thâm đột nhiên hỏi.

“Cái gì?”

“Tôi nói, cậu đã tiếp nhận việc làm ăn của ba cậu gần ba năm, vẫn chưa rửa sạch sao?” Lệ Thâm đốt một điếu thuốc, mở kính xe xuống, đặt bên môi hút vài hơi.

Có gió phần phật thổi vào.

Lúc xế chiều trời đã bắt đầu mây đen giăng kín, mà mưa vẫn chậm chạp chưa rơi xuống, không khí so với dĩ vãng còn muốn nặng nề hơn, giống như là muốn ấp ủ một hồi mưa rào.

“Làm sao dễ dàng như vậy chứ, Lệ Thâm, ” Cù Đông Trần trầm mặc một hồi, mới đánh trống lảng tiếp tục nói, “Vượt biển mà qua cùng việc trông ngóng nơi bờ sông, hoàn toàn là hai thế giới.”

Lệ Thâm nhíu mày lại, cũng không để Cù Đông Trần nhìn thấy, hắn dừng một chút, mới nói, “Nhưng cậu cũng không thể luôn luôn ở trong nước, nên lên bờ thì vẫn phải lên bờ.”

Cù Đông Trần như có điều suy nghĩ nhìn hắn, hắn không biết Lệ Thâm tại sao lại chợt nhớ tới cùng mình nói mấy cái này, hắn hỏi, “Cậu làm sao vậy, hôm nay lại đột nhiên nói với tôi mấy chuyện này, thường ngày tôi cậu làm cái gì thế nhưng ngay cả hỏi cũng không hỏi.”

“Chính là trước đây tôi vẫn luôn nhẫn nhịn không hỏi hiện tại mới có thể…” Lệ Thâm bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Cù Đông Trần vài lần, ánh mắt Cù Đông Trần mang theo tìm tòi cùng nghi hoặc, Lệ Thâm dưới đáy lòng thở ra một hơi, nửa ngày mới nói, “Đông Trần, đừng đi về phía trước nữa, không có đường.”

Cù Đông Trần không trả lời, hai người một đường im lặng, mãi đến tận khi xe dừng trước cửa tiểu khu, Cù Đông Trần mới nói, “Xuống xe đi.”

“Cậu không lên?” Lệ Thâm nhìn hắn hỏi.

“Tôi còn có chút việc, cần phải xử lý, lập tức phải qua.” Cù Đông Trần giải thích.

Lệ Thâm có chút phiền, nhìn hắn hỏi, “Lại là chuyện của chú cậu?”

Cù Đông Trần cởi dây an toàn cho hắn, bình tĩnh nói, “Cậu đừng xía vào những thứ này, lên đi.”

Lệ Thâm có chút nổi giận mà nhìn hắn chằm chằm, di động của hắn ở trong túi vang lên vài tiếng, Lệ Thâm nhìn thấy hai chữ Hứa Dĩnh, không tự chủ ngước mắt nhìn Cù Đông Trần một cái, do dự cắt đứt điện báo.

Cù Đông Trần không nói gì, nhìn hắn ở trước mặt mình cắt đứt điện thoại trong lòng có chút gợn sóng, “Đi lên trước đi, tôi lập tức trở về.”

Lệ Thâm không nhìn hắn nữa, có chút thất vọng đóng sầm cửa xe bước xuống.

Cù Đông Trần đương nhiên biết Lệ Thâm tức giận, nhưng cũng không có cách nào, nhìn Lệ Thâm lên lầu, hắn quay đầu xe phóng đi.

Cù Lăng Ba chờ hắn đã lâu.

Nhìn thấy Cù Đông Trần từ trong bóng đêm vội vã chạy tới rồi lại không khỏi nhíu mày, bất mãn nói, “Sao lại lâu như vậy?

Hắn đương nhiên không thể nói là đưa Lệ Thâm về nhà nên mới trì hoãn, “Lâm thời có chút việc.” Cù Đông Trần ngồi xuống bên người Cù Lăng Ba, chỉ qua loa giải thích một câu như vậy.

Cù Lăng Ba thâm trầm liếc mắt nhìn hắn, không tiếp tục hỏi tiếp.

Nơi chú cháu hai người gặp mặt là một nhà phòng trà tư nhân, Cù Đông Trần biết Cù Lăng Ba thích uống trà, cố ý để lão bản chuẩn bị trà xuân mới vừa đưa lên thành phố, là loại phổ nhĩ[2] sản xuất cao cấp tại Vân Nam, Cù Đông Trần ngồi trước khay trà châm nước nóng, pha trà cho Cù Lăng Ba. Trong phòng mở một nhạc khúc đàn tranh du dương nhẹ nhàng.

[2] Trà phổ nhĩ Vân NamTa Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo - Chương 15

“Chuyện tai nạn xe cộ, tra rõ là ai làm rồi?” Cù Lăng Ba hỏi hắn.

Cù Đông Trần ừ một tiếng, đun sôi nước tráng ly, hắn đáp lời, “Giống như người dự liệu.”

Cù Lăng Ba nghe xong lời này không khỏi phát ra một tiếng hừ lạnh lùng chế giễu từ hai bên cánh mũi, hắn chắp hai tay, chọn một tư thế thoải mái, mới nói, “Nhất tướng công thành vạn cốt khô[3], Cù gia chúng ta vì bọn họ làm bao nhiêu, hiện tại trái lại muốn chúng ta ngậm miệng vĩnh viễn.”

[3] (Nghĩa đen) Mỗi một ông tướng khi thành công đều phải trả giá bằng cả vạn bộ xương binh lính chết khô.

(Nghĩa bóng) Vinh quang của bậc vua chúa cũng đều phải trả giá bằng sinh mạng của hàng vạn dân thường.

Ở đây trong đoạn này ý muốn nói để đạt được lợi ích thì phải hy sinh con tốt, con tốt này chính là Cù gia.

“Hiện tại phía trên tựa hồ có động tĩnh, ” Lúc nói những lời này chẳng biết vì sao Cù Đông Trần lại nhớ tới những lời vừa nãy Lệ Thâm nói với hắn, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, hắn nói, “Phúc sào chi hạ an hữu hoàn noãn, chú, chúng ta đã sớm có tính toán.”

Hắn phao xong trà ngon đưa cho Cù Lăng Ba, Cù Lăng Ba tay nắm chén trà nho nhỏ nhắm mắt lại ngửi hương trà lượn lờ quanh quẩn trên chóp mũi, hắn nói, “Trà ngon.”

Đợi hắn uống xong vài hớp, sau khi trà đi vào tâm tỳ, mới mở mắt ra từ từ nói, “Cùng đường mạt lộ, Đông Trần, cùng lắm thì cá chết lưới rách

(đồng nghĩa với câu không ăn được thì đạp đổ).


Lúc này ngoài cửa sổ mưa rốt cục ào ào ào mà trút xuống, nổi lên trầm mặc quá lâu, rốt cục phá vỡ màn đêm yên tĩnh, tối nay tại thời khắc cuối cùng mưa tầm tã rơi xuống, Cù Đông Trần ngồi ở đó yên lặng mà đáp một tiếng, khuôn mặt lạnh lùng trong khoảnh khắc sinh ra nhiều hơn vài tia hàn ý.

Lúc Lệ Thâm bận cảnh phục đi vào cao ốc công ty Cù Đông Trần, em gái tiếp tân đôi mắt đều nhìn thẳng.

“Xin hỏi, ” Lệ Thâm đi thẳng tới trước mặt cô nàng, lễ phép mỉm cười, “Phòng làm việc của Cù Đông Trần ở tầng mấy?”

Chẳng qua cũng chỉ là tiểu nữ sinh mới vừa tốt nghiệp, chưa va chạm nhiều, nhìn thấy nam nhân trong mắt chứa hoa đào như vậy khuôn mặt nhất thời đỏ rần, không dám nhìn thẳng hắn chỉ cúi đầu nói, “Phòng làm việc của Cù tổng ở tầng mười sáu.”

“Cảm ơn.” Ngón tay trỏ Lệ Thâm gõ nhẹ lên mặt bàn mấy lần, mỉm cười đi đến phía thang máy.

Cù Đông Trần đang ngồi trên ghế gọi điện thoại, đôi mắt nhìn sang chậu trúc lưng rùa[4] đặt ở trên bàn, là cây cảnh thư ký hôm nay mới đổi, làm nổi bật một màu xanh biếc mới mẻ toàn bộ văn phòng.

[4] Chậu trúc lưng rùa được dùng trong phong thủy nhé

♡^▽^♡
Ta Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo - Chương 15Có người ở bên ngoài gõ cửa phòng làm việc.

Cù Đông Trần đối điện thoại di động nói một câu chờ, mới dời điện thoại hỏi, “Người nào?”

Thư ký đẩy cửa ra, nhìn Cù Đông Trần nói, “Cù tổng, có một vị họ Lệ, Lệ tiên sinh tìm ngài.”

Cù Đông Trần sửng sốt một chút, Lệ Thâm dĩ nhiên xuất hiện ở cửa, trong mắt chứa đầy ý cười mà nhìn hắn.

Trong mắt Cù Đông Trần nhất thời tràn ra ý cười, chỉ chỉ ghế sô pha bảo hắn ngồi xuống trước, rồi hướng điện thoại di động nói vài câu liền vội vã cúp máy.

Lệ Thâm đã ngồi ở đó tiện tay lật một quyển tạp chí.

“Sao cậu lại tới đây, ” Trong mắt Cù Đông Trần rõ ràng có kinh ngạc cùng mừng rỡ, đi tới trước mặt Lệ Thâm bắt tay khoát lên trên bả vai của hắn, cười hỏi, “Bận một thân này đến chỗ này của tôi, làm sao, muốn làm một pháo?”

Tay hắn tùy ý khoát lên trên vai Lệ Thâm, ngón tay lại nhẹ nhàng ma sát trên y phục hắn, mang theo một loại tuyên quyền thân cận, lại khiến lòng người sinh ra sự phục tùng, Lệ Thâm khép lại tạp chí ngẩng đầu cười trả lời, “Tôi ra ngoài làm việc, vừa vặn ở ngay chỗ phụ cận công ty các cậu, nghĩ cũng sắp đến thời gian tan tầm, liền tới hẹn cậu cùng nhau dùng cơm trưa.”

“Đương nhiên, ” Tay Lệ Thâm không biết từ lúc nào đã đưa đến phía sau Cù Đông Trần bấm một cái vào mông của hắn, “Trước khi ăn cơm làm một pháo, tôi cũng rất vui lòng, quyền lợi là Trần ca thêm món ăn cho tôi,”

Cù Đông Trần cười kéo hắn lên từ chỗ ngồi, một giây sau liền bá đạo mà lấp kín môi của hắn.

Lệ Thâm đè Cù Đông Trần lên trên vách tường, tiến lên phía trước đi cắn hầu kết hắn, “Đông Trần, cậu nói xem tôi ở chỗ này làm cậu có được hay không, để tất cả bọn thủ hạ của cậu xem một chút, Trần ca của bọn họ là làm thế nào mà tách chân ra để tôi làm…”

Cù Đông Trần chỉ cảm thấy da đầu từng trận ngứa ngáy, Lệ Thâm nói như vậy khiến hắn không tự chủ cứng rồi, hắn biết Lệ Thâm sắc dục công tâm, ngày thường nhìn thì áo mũ chỉnh tề, kỳ thực sau lưng có bao nhiêu lãng, hắn lấp lấy miệng Lệ Thâm không để cho hắn tiếp tục nói chuyện, Lệ Thâm thoải mái hừ một tiếng, lè lưỡi cùng hắn vong tình phun ra nuốt vào.

Tùng tùng tùng. Cửa đột nhiên bị gõ vang lên.

Lệ Thâm bị dọa sợ đẩy hắn một chút, Cù Đông Trần dùng ngón tay trỏ ma sát mặt của hắn, thấp giọng dụ dỗ, “Không có chuyện gì, bọn họ không dám tiến vào.”

Thùng thùng đùng, thùng thùng thùng.

“Cù tổng, Lý quản lý tìm ngài.” Âm thanh thư ký từ ngoài cửa truyền đến.

Lệ Thâm cười đẩy đẩy hắn, “Được rồi, nhanh đi mở cửa.”

Cù Đông Trần cuối cùng vẫn là không chống đỡ được thế tiến công gõ cửa ở bên ngoài, sắc mặt bất thiện mắng một câu TMD, mới thả Lệ Thâm ra đi mở cửa.

Lệ Thâm dựa vào trên tường lấy ra một điếu thuốc châm lên, nhìn Cù Đông Trần cười.

Hai người nguyên bản không có ý định làm, dù sao Lệ Thâm còn vận cảnh phục, hắn cũng không muốn khi ra cửa để người phát hiện đồ vật dính trên quần hắn.

Chờ Cù Đông Trần xử lý xong chuyện của công ty, Lệ Thâm mới cùng hắn đi xuống thang máy, “Tôi nhìn thấy một quán ăn kiểu nhật đối diện công ty các cậu vị trí cũng không tệ, chọn chỗ kia đi.”

Cù Đông Trần xưa nay thiên về Lệ Thâm, gật đầu nói, “Được.”

Hai người một trước một sau ra khỏi thang máy, có người trên đầu đội mũ lưỡi trai đâm đầu đi tới, nhìn thấy Cù Đông Trần liền cung kính mà gọi một tiếng, Trần ca.

Cù Đông Trần gật đầu một cái.

Lệ Thâm lại quay đầu nhìn bóng lưng người kia, vùng trán hơi nhíu xuống.

Người kia, là nam nhân cùng Cù Đông Trần đi ra từ Hilton.

Tuy rằng lúc đó Lệ Thâm thấy không rõ khuôn mặt, nhưng này người mang mũ cùng đỉnh đầu ngày đó Lệ Thâm nhìn thấy chính là một, lại nhìn vóc người cùng bóng lưng, Lệ Thâm biết mình không nhận sai.

“Hắn là người của công ty cậu?” Lệ Thâm nhìn Cù Đông Trần hỏi.

Cù Đông Trần bất động thanh sắc ừ một tiếng, nói, “Đúng vậy.” Hắn ôm lấy eo Lệ Thâm, né đề tài nói, “Đi thôi, đói bụng rồi.”

Lệ Thâm cùng hắn ra ngoài, trong lòng lại nổi lên nghi ngờ.

Ngày ấy, hắn cho là Cù Đông Trần cùng người mướn phòng mới đi Hilton, nhưng bây giờ nghĩ lại rõ ràng là không phải, người kia là người trong công ty hắn, hai người đại phí chu chương[5] đi đến một khách sạn cách công ty rất xa, trừ phi là việc tư.

[5] Đại phí chu chương 大费周章: Chỉ việc hoang phí, khổ tâm vào những việc không đâu.

Lệ Thâm đột nhiên cảm giác có chút không hiểu rõ Cù Đông Trần,

Lệ Thâm chọn quán này mặt tiền cửa hàng tuy nhỏ, nhưng bên ngoài cũng có tiếng tăm, lúc trước hắn có nghe đồng sự nhắc tới nguyên liệu nấu ăn của nhà hàng này phi thường mới mẻ, đều là vận chuyển bằng máy bay từ Hokkaido tới đây, hôm nay thế nhưng lại có cơ hội nếm thử.

Hai người chọn một vị trí sát bên ngồi xuống, Cù Đông Trần vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đem rượu mình cất ở đây lấy tới, Lệ Thâm nhếch nhếch mày, nhìn hắn hỏi, “Trần ca thường xuyên đến?”

Cù Đông Trần gật đầu một cái, “Gần.”

Hai người ngồi ở đó thiên nam địa bắc mà hàn huyên một lát, Cù Đông Trần hỏi hắn, “Hôm nay làm án gì, chạy xa như vậy qua đây.”

Lệ Thâm lại nói, “Công sự, không thể trả lời.”

Cù Đông Trần liếc mắt nhìn hắn, Lệ Thâm lại nói tiếp, “Ngược lại tôi tới tìm cậu, cũng thật là có việc.”

“Ah, thật không, ” Cù Đông Trần hỏi, “Chuyện gì?”

“Hôm qua tôi và Lương Viễn có gặp gỡ hàn huyên vài câu, vừa vặn hắn nói cho tôi trên tay hắn có một công trình chính phủ, chính là không tìm được đối tác, tôi liền tiến cử cậu cho hắn, hôm nay hoặc là ngày mai hắn sẽ tới tìm cậu.”

“Cái gì? Lương Viễn?” Cù Đông Trần nghi hoặc mà nhìn hắn, nhất thời không rõ tình hình, ” Các cậu sao lại hàn huyên tới cái này?”

“Ngày hôm qua không phải Dung Cẩm Giác hẹn ăn cơm sao, thuận tiện nhắc tới.” Lệ Thâm tránh nặng tìm nhẹ mà nói, “Hắn vẫn luôn làm khối công trình này, rất có lợi nhuận, rất nhiều người phải xé rách cả da đầu cũng không lấy được hạng mục này vào tay, cậu buông hết mấy chuyện trong tay mình xuống đi, cùng hắn làm cái này.”

Cù Đông Trần ngồi ở đó, thần sắc khó phân biệt, một hồi lâu, hắn mới giương mắt nhìn Lệ Thâm, trong mắt nhiều hơn mấy phần dò xét, hắn hỏi, “Lệ Thâm, cậu khi nào thì lại quan tâm đến việc này của tôi rồi, ngay cả tôi làm gì cũng phải quản?”

Trong lời nói của hắn dẫn theo sát khí, ánh mắt nhìn Lệ Thâm cũng mất đi ý cười vừa nãy, Lệ Thâm lại không tránh né, chỉ là nói, “Cù Đông Trần, tôi không muốn xen vào việc tư của cậu, chỉ là hi vọng cậu có thể làm chút chuyện đứng đắn, kiếm chút tiền chính đáng.”

Cù Đông Trần nghe lời này không khỏi liếʍ môi một cái, sắc mặt có chút khó coi, hắn nói, “Lệ Thâm, tôi làm chuyện gì, kiếm tiền gì đó là chuyện của tôi, Cù Đông Trần tôi còn chưa chán nản đến mức để cậu thưởng cơm cho mình a.”

Cho dù biết Cù Đông Trần nói chuyện khó nghe, cũng không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy, Lệ Thâm ngước mắt nhìn hắn, nhẫn nhịn nóng nảy nói, “Đông Trần, cậu đang nói cái gì!”

Cù Đông Trần nổi giận mà tránh né tầm mắt.

Hắn biết mình nói nặng, cũng biết Lệ Thâm là có ý gì, nhưng hắn xưa nay sĩ diện, lời đã nói ra nào có đạo lý thu hồi lại.

Lệ Thâm hiểu hắn rất rõ, chịu nhịn tức giận tiếp tục nói, “Lời vừa rồi là tôi nói nặng trước, xin lỗi, ” hắn nhìn Cù Đông Trần nói, “Tôi chỉ hi vọng cậu có thể cân nhắc tới đề nghị của tôi, ít nhất không cần lập tức từ chối, hạng mục này của Lương Viễn rất thích hợp với cậu.”

Hai người nhất thời im lặng, nhân viên phục vụ vừa vặn tiến vào mang thức ăn lên, chờ họ đi rồi, Cù Đông Trần mới từ trong mâm gắp một con tôm bóc vỏ đặt vào trong bát Lệ Thâm, hắn trầm giọng nói, “Tôi suy nghĩ một chút.”

Lệ Thâm biết đây là phương thức Cù Đông Trần xin lỗi, ừ một tiếng, không tiếp tục nói nữa.