Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Làm Cẩm Lý Ở Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 47: Thành Phố Hải Ly 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Trâm Rừng

Phù An An bị dọa sợ hãi, cầm cái dao phay dùng làm mái chèo liều mạng bơi về phía trước. Những người phía sau đuổi theo cô mấy con phố, cho đến khi bản thân Phù An An cũng không biết rẽ qua bao nhiêu con phố, sau đó mới thoát khỏi những người đuổi theo phía sau.

Cô không ngờ nơi trú ẩn còn đáng sợ hơn tình hình trong cộng đồng, nhưng sau khi suy nghĩ lại, việc nơi trú ẩn trở nên như thế này cũng là điều dễ hiểu. Không có thức ăn bổ sung, mà lại có rất nhiều người cần giúp đỡ cho nên không thể kia trì vượt qua được mấy ngày.

Nạn dân không đủ ăn, nhân viên cũng không đủ ăn, chính phủ không quản lý, trật tự dần dần sụp đổ, nơi trú ẩn không phải là nơi tồi tệ nhất sao?

Phù An An ngồi trong chậu hít một hơi thật sâu. Sau khi thoát nạn, cơ thể thả lỏng xuống, bị gió thổi vừa lạnh vừa đói khát.

Phù An An lấy ra một chai nước khoáng, uống hai ngụm rồi tiếp tục chèo thuyền về phía trước, điều quan trọng nhất đối với cô bây giờ là tìm một nơi để ở. Mưa thực sự quá lớn.

Nếu cô không thay quần áo khô, hạ thân nhiệt cũng sẽ gϊếŧ chết cô.

Cô không dám đến những tòa nhà cao tầng bình thường. Cho đến khi cô nhìn thấy một tòa nhà chỉ còn hai tầng, với tấm biển "CẢNH SÁT" trên đó. Đôi mắt của Phù An An sáng lên, cô cố gắng chèo thuyền về phía ngôi nhà. Trèo vào theo cửa sổ, những tầng dưới đã ngập rồi.

Cô đi vòng quanh bên trong, xem xét đồn cảnh sát trống rỗng, không có ai ở đó.

Phù An An kéo cái thao nhựa lớn vào và đặt nó lên trên tầng hai, trong văn phòng lớn nhất ở đây có một chiếc ghế sô pha nhỏ, bên cạnh treo một bộ đồng phục cảnh sát. Trên bàn có một bức ảnh, trong ảnh là một gia đình ba người với nụ cười rạng rỡ.

Phù An An xem sau đó che bức ảnh lại , cởϊ qυầи áo ướt và thay một bộ quần áo khô. Phía trước rời đi quá gấp gáp, Phù An An chỉ đem theo được một bộ quần áo để thay đổi.

Nhìn bộ đồng phục cảnh sát được treo ở bên, Phù An An liền thuận tay nhét vào trong không gian của mình.



Ngày thứ mười sáu ở Thành Phố Hải Ly

Phù An An liếc nhìn đồng hồ vẫn đang chuyển động trong văn phòng, đã mười một giờ trưa, sự căng thẳng và lạnh lẽo trước đó đã biến mất, cơn đói trong bụng đặc biệt rõ ràng.

Cô lấy một túi sữa và bánh mì, khoanh chân ngồi trên sô pha gặm nhấm đồ ăn khô, không có gì làm nhân tiện lục tung ngăn tủ trong phòng làm việc, chợt thấy một chiếc bật lửa.

Phù An An: (⊙o⊙)!

Một phút đồng hồ sau, trong văn phòng làm việc liền dâng lên một ngọn lửa nhỏ.

Phù An An thu thập một chồng sách và giấy tờ từ văn phòng, còn có một hộp cơm trưa nhỏ được đặt trên ngọn lửa.

Trong hộp cơm đổ đầy nước, qua một chút thời gian nữa đã sôi,

Phù An An ngoài miệng ngâm nga bài hát, đem mì tôm bỏ vào, lại thêm dăm bông cùng trứng muối...... Đây là món ăn nóng đầu tiên cô được ăn sau khi bị cắt gas và điện. Ngay tại thời điểm hiện tại, lửa cũng được xem là một món hàng xa xỉ. Sau khi ăn uống no nê, Phù An An cho chiếc bật lửa vào túi và tìm kiếm kho báu còn sót lại trong tòa nhà hai tầng không bị ngập nước này.

Đến được sở cảnh sát, điều cô hi vọng nhất là có thể tìm được một cây súng. Bất quá cái đồ chơi này không dễ tìm cho lắm, cô cũng không nhìn thấy cái phòng nào nhìn giống như kho chứa vũ khí. Thẳng cho đến khi cô đi tìm hết tất cả phòng trong hai tầng lầu, cuối cùng cô cũng tìm được một khẩu súng nhỏ tại căn phòng cuối cùng của tầng ngập nước phía dưới. Còn có một băng đạn.

Phù An An cười hắc hắc, đem đạn lắp vào súng sau đó thu nó vào không gian. Bây giờ cô đã có một con dao làm bếp cùng một khẩu súng thần công. Ngoài trừ việc tìm súng, Phù An An còn ôm rất nhiều băng ghế gỗ nhỏ trở về. Đem căn phòng dọn cho trống trải, đốt ngọn lửa lớn hơn một chút so với trước đây và đặt các giá xung quanh để làm khô bộ đồ ướt.

Ngọn lửa đỏ rực và cơn mưa nặng hạt bên ngoài cửa sổ tạo thành một sự tương phản rõ rệt.

Phù An An ngồi ở trên ghế sa lon có chút cảm thán, quả nhiên chạy đi ra vẫn tốt hơn.
« Chương TrướcChương Tiếp »