Chương 32: Một bữa gia yến, thế nào.

"Uyển tiểu thư, các ngươi thế nhưng còn chưa xử tử Quân Cửu. Chẳng qua chỉ là một phế vật! Hiệu suất của phân gia các ngươi, cũng quá làm ta thất vọng rồi." Biết được mục đích Quân Uyển Nhi tiến đến, khuôn mặt Quân Lôi châm chọc khắc nghiệt.

Hắn dùng xử tử. Thật giống như Quân Cửu là một tội phạm dơ bẩn. Ở đáy mắt bọn họ, Quân Cửu chính là sỉ nhục Quân gia! Nàng đáng chết!

Quân Uyển Nhi đang muốn giải thích: "Quân Lôi đại nhân ngài không biết, Quân Cửu kia là ngụy trang. Nó không phải phế vật! Nó.."

"Đủ rồi." Quân Lôi không kiên nhẫn chặn họng Quân Uyển Nhi: "Đừng tìm lấy cớ cho phân gia các ngươi vô dụng. Trước nói một chút, các ngươi tính toán gϊếŧ chết Quân Cửu như thế nào."

Quân Lôi cũng không tin tưởng Quân Uyển Nhi nói. Không phải phế vật?

Hừ, chỉ với Quân Cửu yếu đuối vô dụng kia. Ở bổn gia, hắn muốn đánh thì đánh, tra tấn như thế nào đều đã thử qua. Nàng ta không phải phế vật, vậy là ai? Bởi vậy Quân Lôi nghe được, chỉ cho rằng phân gia Phong La Thành là đang giảo biện vì chính mình vô dụng.

Quân Uyển Nhi: "Quân Lôi đại nhân ngài yên tâm, lần này nhất định xử tử Quân Cửu!"

Vì lấy lòng Quân Lôi, Quân Uyển Nhi cũng dùng cái này từ.

Nàng ta lại đảo tròng mắt, đề nghị: "Một bữa gia yến, thế nào? Chúng ta gọi Quân Cửu tới, sau đó gϊếŧ ả ngay tại chỗ!"

Quân Uyển Nhi dùng ngón tay thành đao, một đao chém xuống đằng đằng sát khí! Nghe được kế hoạch của Quân Uyển Nhi, Quân Lôi rốt cuộc vừa lòng. Hắn gật gật đầu, cười dữ tợn nói: "Được. Lúc này đây, ta muốn đích thân mang theo đầu Quân Cửu trở về phục mệnh."

"Dạ! Lần này tuyệt đối sẽ không làm Quân Lôi đại nhân thất vọng." Quân Uyển Nhi ngẩng đầu, trong mắt ác độc vô cùng.

Quân Cửu, chính là hòn đá kê chân của phân gia bọn họ. Ả nhất định phải chết!

Muốn trách, thì trách ả không cha không mẹ, bản thân còn là một phế vật.

* * *

Một đầu khác: "Gia yến?" Quân Cửu nghe Bích La nói xong, ánh mắt lóe lóe.

Tiểu Ngũ ngồi ở trên bàn, lắc lắc cái đuôi trào phúng: "Chủ nhân, muội thấy là Hồng Môn Yến mới đúng."

Mặc kệ là gia yến hay là Hồng Môn Yến, Quân Cửu đều sẽ đi. Nhưng mà nàng cũng phải có điều chuẩn bị mới được. Hội Thưởng Thạch một chiêu đắc thủ, là nàng ra tay quá nhanh, cũng là Quân Uyển Nhi không hề phòng bị. Nhưng lúc này đây, Quân Uyển Nhi bọn họ đã có sự chuẩn bị đầy đủ.

Quân Uyển Nhi là Linh Sư cấp hai. Mạnh hơn nhiều hai Linh Sư bậc một nàng gϊếŧ lúc vừa mới tới Quân gia. Huống chi, còn có một Quân Lôi.

Đầu ngón tay của Quân Cửu kẹp một bình sứ nhỏ đặt lên bàn: "Bích La, đi thả cái này tới tất cả địa phương có nước trong Quân phủ."

"Dạ!" Bích La tiếp nhận bình sứ nhỏ, hành lễ lui ra.

Tiểu Ngũ mở to một đôi mắt mèo, đồng tử màu đen tròn tròn, chỉ chừa bên cạnh một vòng màu vàng. Nó kích động nhìn Quân Cửu: "Chủ nhân đây là muốn động thủ?"

"Có đi mà không có lại thì quá thất lễ. Ta đã cho bọn họ một lần cơ hội được sống, bọn họ không quý trọng thì có biện pháp nào?" Quân Cửu bế Tiểu Ngũ lên. Tư thái lười biếng ngã vào trên giường mỹ nhân, bắt đầu vuốt mèo.

Nghe tiếng khò khè của Tiểu Ngũ, Quân Cửu hơi hơi híp mắt. Thánh thủ Quân Cửu nàng chưa bao giờ là người nhân từ nương tay.

Một khi ra tay, hẳn là một kích lôi đình!

Bỗng nhiên, Quân Cửu nghiêng đầu ánh mắt sắc bén lạnh băng nhìn về phía ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ chỉ có một cây đại thụ rung động đong đưa ở trong gió. Trong tầm mắt, không phát hiện bất luận cái gì khác thường.

Quân Cửu nhéo nhéo lỗ tai Tiểu Ngũ. Ảo giác sao? Hay là Quân Hải Thiên không yên tâm, trừ bỏ Bích La, lại phái người giám thị nàng?

Trên nóc nhà, nam nhân mặc một bộ áo choàng màu lam vỗ vỗ ngực: "Phù~thiếu chút nữa đã bị phát hiện!"

Chẳng qua là một tiểu nha đầu không có tu vi, lại có thể phát hiện hắn? Ngẫm lại một chút, nam nhân liền cảm thấy không thể tưởng tượng. Nhưng càng không thể tin nổi vẫn là sau khi chủ nhân trở về, chuyện đầu tiên giao cho hắn, thế nhưng là kêu hắn tới bảo hộ tiểu nha đầu này!

--- Follow và donate cho Hủ Ngốc để truyện được ra nhanh hơn nha-----

Link: https://truyenhdt.com/author/httpswww-facebook-comphamthi-thuha-9003/