Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sủng Thê Thành Nghiện

Chương 24: Bánh mì

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lãnh Nhiễm Tịch cùng Tô Thiển trở về biệt thự, trời đã bắt đầu tối.

Tô Thiển ôm Bao Quanh ngồi trên sô pha, “Bao Quanh, ngày mai chị đi ra ngoài đóng phim, em ở nhà có nhớ chị không?”

Bao Quanh run run lỗ tai, đem đầu nhỏ chôn trong lòng ngực nàng, nhìn giống như đang luyến tiếc nàng.

Tô Thiển đem nó đặt ở trên đùi, dùng ngón tay gãi cằm nó, “Ở nhà phải ăn ngoan, có nghe hay không, nếu là buổi tối không ngủ được, kêu Lãnh Nhiễm Tịch ôm em ngủ.”

“Miêu ô ~” cùng tiểu nhân nhi ngồi ở một chổ, màu mắt xanh thẳm tựa như lóe quang, Tô Thiển cười nhẹ nhàng sờ đầu nó.

“Em ở nhà muốn ngoan ngoãn nghe lời, nếu không chị ấy sẽ ném em đi, em sẽ không nhìn thấy chị nữa đâu.”

“Miêu ô ~” Bao Quanh nhắm hai mắt nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay của Tô Thiển.

“Bao Quanh của chúng ta thật ngoan, chị cùng em chơi trò chơi, tới....” Tô Thiển ánh mắt mang theo vài phần sủng nịch, ôm Bao Quanh đong đưa, nhìn cục bông màu trắng lần lượt nhảy lên.

“Em không chuẩn bị hành lý sao?” Lãnh Nhiễm Tịch thay đổi áo ngủ từ trên lầu xuống, liền nhìn thấy Tô Thiển đang chơi cùng Bao Quanh.

“Cũng không có đồ gì quan trọng, tí nữa chuẩn bị cũng được.” Tô Thiển tay không dừng lại.

“Ngày mai là xe công ty tới đón em hay tự mình đi?” Lãnh Nhiễm Tịch ngồi ở trên sô pha, làm bộ thuận miệng hỏi.

“Tự đi.”

“Vậy ngày mai tôi đưa em đi.”

“Hảo.” Tô Thiển trả lời xong lúc sau, mới ý thức được chính mình đang nói cái gì, kinh ngạc mà ngẩng đầu nhìn về phía Lãnh Nhiễm Tịch, “Cái kia... Kỳ thật không cần, tôi có thể tự mình đi.”

Lãnh Nhiễm Tịch nhướng mày nhìn nàng.

“Chị ...... xe của chị quá chói mắt.” Tô Thiển tưởng tượng đến việc nàng ngồi lên chiếc xe kia và bước qua thì quá nổi bật nhiều người chú ý.

“Mai đổi xe, mấy giờ đi?”

“9 giờ đến sân bay.”

“Ân, 8 giờ xuất phát, mệt mỏi cả một buổi trưa, nghỉ ngơi một chút đi. Buổi tối em muốn ăn gì? Tôi đi nấu cơm.”

“Đều được.”

Bao Quanh thấy Tô Thiển không chú ý đến mình, đột nhiên lấy móng vuốt cào vào tay nàng một cái, nóng vuốt sắc nhọn làm tay nàng có một vết xước nhỏ, “Tê —”

“Có sao không?” Lãnh Nhiễm Tịch lập tức nói.

“Không có việc gì.” Tô Thiển nhìn Lãnh Nhiễm Tịch lắc đầu, sau đó dùng ngón tay chọt lên trán Bao Quanh, “Em càng ngày càng nghịch ngợm.”

“Tôi đi nấu cơm.”

“Hảo.” Tô Thiển ngồi trên sô pha, một tay vuốt ve Bao Quanh, một tay lấy di động mở Weibo, liền thấy ba cái hot search đầu tiên:

# Chủ tịch tập đoàn Lãnh thị #

# Chủ tịch Lãnh thị đã kết hôn #

# Lâm thị thành phố H #

Tô Thiển mở cái hot search đầu tiên, thấy mọi người đều khen diện mạo Lãnh Nhiễm Tịch, thậm chí còn có người kêu cô là lão công, chỉ có một ít truyền thông nói về hướng phát triễn của tập đoàn Lãnh thị, Tô Thiển bĩu môi, mở cái hot search thứ hai.

—— này không phải lãnh mỹ nhân sao? Phía trước đưa tin kết hôn thế mà là thật sự!! Tôi không thể tiếp thu!!!

—— tôi có thê tử, nội tâm mừng như điên đến quả thực vô pháp nói nên lời!

—— lão công, tôi thực sự hoài nghi chính mình có phải hay không quá có mị lực!

—— vì cái gì kết hôn? Một vạn từ cũng không miêu tả nội ta của tôi hiện tại! Quá đau lòng!

—— tôi cũng muốn có một lão công vừa có tiền vừa có nhan sắc như vậy.

—— thật hâm mộ nữ nhi của Lâm thị, không biết xứng với Lãnh đổng của chúng ta không.

—— tôi đoán chắc là liên hôn thương nghiệp, cảm tình không tốt, nếu không tại sao không thông báo ra ngoài!

—— trên lầu cái này tôi không tán đồng với ý kiến của ngươi, không thấy video lúc phỏng vấn sao? Lãnh đổng nói đến cô ấy rõ ràng ôn nhu rất nhiều, còn cười một chút, Lãnh đổng trước giờ có ôn nhu hay cười với ai bao giờ đâu!

—— trên lầu như thế nào biết lại biết trước nay Lãnh đổng không có cười qua!!!!

—— tôi đã chú ý cô ấy hai năm qua, @ Lãnh Nhiễm Tịch, Lãnh đổng Lãnh đổng, yêu ngươi!!!!

—— các ngươi mau dừng việc mơ lại đi, chiều nay chị ấy vừa mới bồi tôi xong!

——(ˉ▽ ̄~) thiết ~~ chị ấy mới từ trên giường bước xuống .....

—— tại sao là thật sự, nhịn đau chúc phúc lão công.......

Tô Thiển trong lòng có điểm chua xót, nhưng lại không biết là vì cái gì? Trộm nhìn thoáng qua đang ở người nghiêm túc đang nấu ăn ở phòng bếp, tâm nói, các ngươi cũng đâu được ăn đồ ăn chị ấy nấu qua đâu!

Lúc ăn cơm chiều, Tô Thiển một bên ăn cơm một bên trộm nhìn cô, Lãnh Nhiễm Tịch mỗi động tác đều ưu nhã, giơ tay nhấc chân đều là cảnh đẹp ý vui, đẹp đến mức làm người khác muốn phạm quy.

“Em......”

“Tôi hôm nay mới biết được, chị còn có Weibo.” Nàng thanh âm nghiêm túc, ánh mắt kiên định.

Lãnh Nhiễm Tịch đưa tay lên trán Tô Thiển sờ.

“Không phát sốt.” Lãnh Nhiễm Tịch thanh âm tự nhiên.

“……”

“Uống thuốc sao?”

“……”

“Chờ lát nữa nhớ uống thuốc, nhanh chóng chuẩn bị hành lý. Nghỉ ngơi sớm, mỗi ngày nhớ rõ đều phải báo cho tôi bình an.” Lãnh Nhiễm Tịch lạnh giọng phân phó.

Dứt lời, Lãnh Nhiễm Tịch đứng lên, xoay người liền đi.

Tô Thiển đứng lên, thanh âm sốt ruột, “Vì cái gì muốn mỗi ngày? Tôi ở đoàn phim đều an toàn!”

Lãnh Nhiễm Tịch bước chân dừng một chút, quay đầu xem nàng, trên mặt không có gì biểu tình, chỉ là mắt đen chỗ sâu trong, khiến nàng xem không hiểu cảm xúc.

“Bởi vì em là Lãnh thái thái.” Lãnh Nhiễm Tịch như cũ xụ mặt, lỗ tai hơi hồng hiện rõ sự khẩn trương.

Bị Tô Thiển trộm ngắm cả đêm, cô lại không biết phải làm sao, cô không biết tại sao Tô Thiển lại như vậy, cô đứng ở chổ rẽ cầu thang, xoa lỗ tai.

Lãnh Nhiễm Tịch sửa sang tâm tình, vào thư phòng, nơi đó còn có một đống sự tình chờ côxử lý, Tô Thiển dọn dẹp chén đũa, nhận được tin nhắn của Lộ Dao và Ngô Đồng, hàn huyên vài câu lúc sau, tâm tình trở nên hạ xuống lên.

Nàng ghé vào trên giường, bực bội nằm xuống, thu thập tâm tình, kiên nhẫn sửa sang lại hành lý.

Lãnh Nhiễm Tịch đi vào phòng ngủ, thấy Tô Thiển đang ngồi xổm bên cạnh hành lý.

“Hai tháng chỉ mang nhiêu đây đồ vật? Cần tôi hỗ trợ không?”

arrow_forward_iTô Thiển cười , tiếp tục thu thập quần áo của mình, “Tôi không phải tiểu hài tử ba tuổi, những việc này trước kia đã từng làm qua rồi!”

“Nghe nói khách sạn đoàn phim đều rất loạn, em chú ý chút!”

“Ân, chị đây là không yên tâm tôi sao?” Tô Thiển kéo hảo rương hành lý, liền đứng lên.

“Em hiện tại là người có gia đình.”

“Chị đang hoài nghi tôi sao? Chị có thể nhờ nhị tẩu canh tôi!” Tô Thiển nheo đôi mắt lại nhìn cô.

“Tôi chỉ đang nhắc em chú ý an toàn! Biết đâu em gặp người xấu thì làm sao bây giờ?”

“Có khó khăn thì tìm cảnh sát!”

Lãnh Nhiễm Tịch tức khắc á khẩu không trả lời được, một câu cũng không nói ra được.

Tô Thiển thấy cô không nói gì, nghĩ nói: “Ngô tỷ cừa mới nhắn cho tôi, nói Trương đạo thuê một cái khách sạn, bên trong đều là nhân viên công tác, hẳn là sẽ không có vấn đề.”

“Ân. Trải qua việc lần trước, hẳn là sẽ có paparazzi ngồi canh tin tức của em.”

“Tôi sẽ chú ý.”

“Ân, ngủ sớm một chút.”

Hai người thu dọn đồ xong liền tắt đèn.

Một đêm vô mộng, Lãnh Nhiễm Tịch dậy sớm đi tắm rửa, giống bình thường mỗi sáng đều đi đến phòng bếp chuẩn bị làm bữa sáng.

“Em làm?” Lãnh Nhiễm Tịch kinh ngạc hỏi.

“Ân, tôi chỉ biết làm bữa sáng thôi.”

“Nhìn có vẻ không tồi.” Lãnh Nhiễm Tịch nhìn bánh mì nướng cùng trứng ốp là và thịt xông khói, cảm giác rất muốn ăn.

“Mau tới ăn cơm đi.”

Ngồi vào bàn ăn, Lãnh Nhiễm Tịch nhẹ nhàng cắn một miệng nhỏ bánh mì, chậm rãi nhấm nuốt. Bánh mì này ăn ngon thật, là chính mình thích hương vị.

Lãnh Nhiễm Tịch than nhẹ một tiếng.

Ngón tay thon dài của Tô Thiển cầm một lý sữa bò định đưa cho Lãnh Nhiễm Tịch, đột nhiên nghe được một tiếng thở dài, tay phải nhẹ nhàng dừng một chút, trong mắt hiện lên một chút cảm xúc phức tạp.

Nàng đem sữa bò đưa tới Lãnh Nhiễm Tịch trong tay, trên mặt mang theo nhàn nhạt ý cười, tùy ý quét mắt Lãnh Nhiễm Tịch, “Không ngon sao?”

Lãnh Nhiễm Tịch khẽ nhíu mày, như suy tư gì, thoạt nhìn bộ dạng có vẻ khó nuốt, cô chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía Tô Thiển kia đối hắc như mực con ngươi, “Khó..... có thể ăn ngon như vậy.”

Tô Thiển nhịn không được mà cúi đầu, khóe miệng không khống chế được mà cong.

Lãnh Nhiễm chậm rãi nâng bánh mì trong tay cắn một miếng, ngay sau đó không nhanh không chậm lại cầm lấy sữa bò, uống một ngụm, mới nói tiếp: “Em làm bánh mì ít quá lần sau làm nhiều thêm một chút!”

Tô Thiển khẽ gật đầu, cười tươi như hoa, xán tựa nắng gắt.

Làm Lãnh Nhiễm Tịch một trận hoảng loạn.

Lúc sắp ra khỏi nhà, Tô Thiển không tha mà xoa đầu Bao Quanh, “Ngoan ngoãn nghe lời, chờ chị trở lại.”

“Miêu ô ~” Bao Quanh nhắm mắt lại mềm mại hừ một tiếng.

Tô Thiển đóng cửa lại, liền nhìn thấy Lãnh Nhiễm Tịch đã đem hành lý để lên trên xe, ngay sau đó mở cửa xe đi vào, nàng đi theo ngồi trên ghế phụ, vì phòng ngừa cô hỗ trợ cài đai an toàn cho mình, Tô Thiển nhanh chóng cài vào.

Lãnh Nhiễm Tịch nhìn thấy, khóe môi không khỏi nhếch lên.

Tô Thiển biết cô đang cười nhạo chuyện hiểu lầm lần trước, làm bộ như không thấy được, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dọc theo đường đi, Lãnh Nhiễm Tịch chạy xe thực ổn định, 8 giờ 40 tới sây bay quốc tế thành phố S quốc nội xuất phát khẩu.

Lúc này xe tương đối nhiều, Lãnh Nhiễm Tịch vừa lúc nhìn thấy không có gì, mới đem xe đậu một chổ.

Mắt nhìn đồng hồ lại quay sang nhìn Tô Thiển, hỏi: “Trợ lý của em tới chưa?”

“Để tôi hỏi đã.” Tô Thiển nói liền móc di động ra, đánh chữ, “Dao Dao, em tới rồi sao?”

“Tô tỷ, em đã tới, mọi người đều đang ở cửa số 12.”

Tô Thiển nhìn thoáng qua vị trí xung quanh, “Chị đang ở ngoài em ra đón chị đi.”

“Tốt, chị đừng nhúc nhích, ở yên một chổ chờ em!”

Tô Thiển quay đầu tới nhìn phía Lãnh Nhiễm Tịch, “Em ấy lập tức tới, chị đừng xuống xe, người biết chị quá nhiều, tôi xuống xe lấy hành lý.”

Lãnh Nhiễm Tịch bắt lấy cổ tay nàng, đáy mắt rất nhiều cảm xúc nhanh chóng hiện lên, “Nhớ báo bình an.”

“Hảo, chị nhanh chóng trở về đi.” Làm bộ tùy ý vỗ tay Lãnh Nhiễm Tịch, sau đó mở cửa xe đi xuống.

Lãnh Nhiễm Tịch thấy nàng từ cốp xe lấy hành lý ra, từ xa có một nữ hài vẫy tay chạy tới, Tô Thiển đi về phía trước vẫy tay với Lộ Dao.

Lộ Dao vẻ mặt tò mò mà nhìn về phía bên trong xe, nhưng lại không thấy rõ, không cấm hỏi: “Tô tỷ, ai đưa chị tới vậy?”

“Một bằng hữu.”

Lãnh Nhiễm Tịch miệng gắt gao nhấp thành một đường thẳng tắp, tầm mắt cô xuyên thấu qua cửa sổ xe vẫn luôn gắt gao mà nhìn theo Tô Thiển.

Đi ra không xa, Tô Thiển phảng phất biết được có một tầm mắt vẫn luôn gắt gao mà nhìn theo nàng.

Không cấm ngoái đầu nhìn lại tìm kiếm một ánh mắt mãnh liệt đó.

Xuyên thấu qua kính chắn gió, tầm mắt tương đối, nàng vọng vào một hồ thâm thúy hồ nước trung.

“Tô tỷ, làm sao vậy? Rớt cái gì sao?” Lộ Dao thấy Tô Thiển đột nhiên dừng lại, cảm thấy kỳ quái hỏi.

“Ân, không có gì, vừa rồi nghe được có người kêu chị.” Tô Thiển quay đầu cười nói.

“Phải không? Em không có nghe được a!” Lộ Dao không nghi ngờ nàng.

“Khả năng chị nghe lầm, đi thôi.” Tô Thiển thúc giục nói.

“Hảo.” Lộ Dao sờ đầu, hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề, “Tô tỷ, hôm nay tâm tình chị khá tốt sao?”

“Ân, cũng không tệ lắm!”

Hai người nhỏ giọng nói chuyện, đi đến chổ mọi người tụ họp.

Lãnh Nhiễm Tịch tầm mắt gắt gao mà nhìn theo Tô Thiển, nhìn thấy nhất cử nhất động Tô Thiển, thẳng đến khi Tô Thiển biến mất ở cô vẫn như cũ đem ánh mắt nhìn về hướng Tô Thiển rời đi, tựa như tầm mắt ái mộ chưa bao giờ được che giấu qua.

Phảng phất chỉ có như vậy, mới có thể đủ đem nội tâm cô áp chế đi xuống.
« Chương TrướcChương Tiếp »