Chương 19

Editor: Mít

Beta: Anh Đào

Nghê Yến Quy có cảm giác hoang đường, câu hỏi hôm nay giống như chuyện bé xé ra to.

Đổi một cách nghĩ khác, cô và Lâm Tu bình thường cũng hay trò chuyện vui vẻ. Trần Nhung và Lý Quân gặp nhau cũng có thể bởi vì học tập gương tốt của đàn chị.

Vui vẻ leo núi xong.

Nghê Yến Quy đi tắm rửa sạch sẽ, thay một chiếc váy lụa mỏng trắng như tuyết, xuống núi đi tới phòng ăn.

Hầu như các học viên đều đến, có vài người đang vây quanh trước mặt Mao Thành Đồng trò chuyện: "Huấn luyện viên Mao, thời tiết hôm nay rất tốt."

Mao Thành Hồng còn đang cắn bánh bao, nặng nề phát ra tiếng: "Ừm."

Nghê Yến Quy nhìn thấy, chiếc bánh bao anh ta cắn qua vẫn còn lưu lại dấu răng.

Mao Thành Hồng ăn mấy cái bánh bao, lại cầm thêm một cái, mạnh mẽ cắn. Huấn luyện viên chính thức không có bao nhiêu người, vừa đến giờ nghỉ giải lao, tất cả đều qua đây.

Nghê Yến Quy và Trần Nhung cùng ngồi xuống, bàn tám người, ngay bên cạnh là Mao Thành Hồng.

Mao Thành Hồng ăn xong ba cái bánh thịt heo, vẫn còn đang nhai thịt trong miệng nói: “Huấn luyện ngày hôm nay đã kết thúc, mọi người tự chơi đi.”

"YEAH!" Các nam sinh hoan hô nhảy nhót.

Triệu Khâm Thư nói muốn tới hồ ở lưng chừng núi: “Suối nước nóng rất giàu canxi, natri, vân vân...”

Mao Thành Hồng nghe xong thì cau mày: "Bệnh viện vẫn đang mở cửa, thiếu canxi thì tới đó ngâm mình đi.”

Triệu Khâm Thư cau mày theo: "Huấn luyện viên Mao, đừng cứng nhắc như vậy mà."

Ôn Văn đang uống sữa đậu nành: "Huấn luyện viên Mao, bọn họ thích chơi cái gì thì kệ họ đi, đoàn chúng ta đã mua phiếu rồi, không chơi thì lãng phí."

"Mánh lới thương nhân." Mao Thành Hồng muốn ăn thêm bánh bao, lại phát hiện ra trong đĩa đã không còn gì.

Đôi mắt Nghê Yến Quy sáng như sao, tiến đến trước mặt Trần Nhung: "Cậu muốn đi ngâm mình ở đâu?"

Trần Nhung nghiêng đầu: "Mình không đi."

Nghê Yến Quy hỏi: "Tại sao vậy?"

Triệu Khâm Thư cầm khăn tay, lau miệng nói: "Cậu ta ý mà, thẹn thùng. Xưa nay chưa cởϊ qυầи áo trước mặt con gái bao giờ."

Trần Nhung rất phối hợp, không lên tiếng, cúi đầu, đỏ mặt. Hoàn thành đúng tiêu chuẩn bộ dạng ngượng ngùng.

"Ừ..." Nghê Yến Quy thoáng thất vọng. Nhưng lúc này mới phù hợp với tính cách của Trần Nhung.

"Nghê Yến Quy, cậu tới suối nào?" Trong mắt Triệu Khâm Thư có sự chờ mong về Nghê Yến Quy. Thưởng thức vóc dáng của cô là thật, nhưng anh ấy còn muốn nghiệm chứng một chuyện, Trần Nhung nói: “Cô ấy sẽ không để lộ phần trên.” có đúng hay không.

Nghê Yến Quy cũng lắc đầu: "Mình không đi."

Triệu Khâm Thư bật cười, nhanh miệng hỏi một câu: "Tại sao?" Vừa dứt lời, anh ấy đã nghĩ ra lý do.

Nghê Yến Quy cúi đầu, hớt một muỗng cháo đưa lên miệng. Tuy không trả lời, nhưng sự im lặng của cô chính là đáp án.

Triệu Khâm Thư che miệng, không truy hỏi nữa.

Mao Thành Hồng nhíu mày: "Nếu em nói sớm, hôm nay tôi đã không cho em leo núi rồi.”

"Là huấn luyện viên Mao nói phải dậy sớm leo núi, sáng sớm đã nghe thấy tiếng điện thoại ‘reng reng’ gọi tới rồi." Nghê Yến Quy làm một động tác miêu tả gọi điện thoại.

Mao Thành Hồng nghẹn lời.

Ôn Văn nói tiếp: "Sau này có tình huống đặc biệt thì phải nói ra, chúng tôi sẽ điều chỉnh cường độ huấn luyện. Trước đây câu lạc bộ không có nữ giới, là sơ xuất của chúng tôi.”

Triệu Khâm Thư nói lưng chừng núi có hồ nước thuốc, hỏi: "Huấn luyện viên Mao, thầy có đi hay không? Thanh nhiệt giải độc."

Mao Thành Hồng vung tay: "Không phải tắm nước nóng à, suối nào mà chả giống nhau. Trong hồ bơi có có thảo dược, ngâm một hai lần cũng như muối bỏ biển."

Cơm nước xong, mọi người cũng tản ra.

*

Nghê Yến Quy và Trần Nhung đi dạo ở trong núi

"Đúng rồi." Trần Nhung lấy ra một viên kẹo: "Sáng sớm hôm nay chạy bộ quên không đưa cho cậu."

Nghê Yến Quy vui vẻ không thôi. Nhãn hiệu kẹo khác lần trước, vị không giống nhau, màu sắc giấy gói kẹo cũng ngọt ngào: “Cảm ơn.”

Đi dọc theo cánh rừng, phía trước đã nhìn thấy Mao Thành Đồng và Ôn Văn, hai người bọn họ quả nhiên chọn một hồ bơi phổ thông.

Nhìn thấy một cô bé đang cầm cây kem hai màu trên tay.

Nghê Yến Quy không nhịn được nhìn mấy lần.

Trần Nhung chú ý tới, nói: "Đã lâu không ăn kem, mình muốn ăn."

"Cậu cũng thích ăn?" Nghê Yến Quy cười.

"Đúng đấy. Có muốn ăn không? Vừa đi dạo vừa ăn."

"Được."

Trần Nhung đi tới cửa hàng, Nghê Yến Quy đứng ở đó đợi. Bên tai truyền đến tiếng cười của bé gái, cô vô thức nhìn sang.

Bé gái rất đáng yêu, hai bên má phúng phính như bánh bao, dây buộc tóc màu xanh dương, ruy băng rất dài, cuốn vài vòng tới cuối rồi buông thõng xuống, rũ xuống bờ vai của bé. Bé mặc một chiếc áo màu xanh lam, phối cùng với một chiếc váy cũng màu xanh lam. Trên tay đeo chiếc vòng màu hồng nhạt.

Bé cắn một que kem, miệng hoen đầy kem ra ngoài.

Mẹ bé muốn ôm bé lên.

Nhưng bé gái không cho.

Mẹ bé nói: "Chúng ta đi, thay quần áo xong là có thể đi tắm rồi."

"Không tắm, không tăm. Con muốn chơi." Bé gái tránh né sự ôm ấp của mẹ, tay nhỏ của bé nắm lấy cái kem to, chạy ra phía ngoài.

Mẹ bé chạy đuổi theo.

Bé chạy trốn càng nhanh hơn.

Nghê Yến Quy nhìn thấy bé.

Bé cũng nhìn thấy Nghê Yến Quy, định né ra, nhưng quên mất kem của bé đã ngay phía trước làn váy của Nghê Yến Quy.

Nghê Yến Quy lui về phía sau một bước, để tránh đυ.ng tới kem.

Bên cạnh là đá cuội ở bờ hồ, trơn trượt, dẫm lên thì sẽ trượt.

Cô duỗi hai tay ra, hai cánh tay vung lên nhưng không trụ vững được, “Rầm” một tiếng rớt vào trong hồ bơi.

Nước nóng bên trong cao khoảng 1m50, nước không sâu, nếu cô đứng thẳng người lên thì sẽ không ngập.

Nhưng Nghê Yến Quy bỏ qua cái ý niệm đầu tiên trong đầu, gay go rồi, hỏng bét. Hôm nay cô mặc váy trắng lụa mỏng, gặp nước thì lộ hết. Bên trong cô mặc một cái áo dây nhỏ màu hồng. Áo dây không giấu được hình xăm của cô, chỉ cần cô nổi lên mặt nước, hình xăm hồ ly chín đuôi trên vai cô sẽ lộ ra. Cô ngừng thở, dùng sức nhấn mình vào trong nước, sau đó dùng tay kéo xõa búi tóc trên đầu xuống. Bung ra như tảo biển, chậm rãi lượn lờ.

Cô không chắc chắn khi cô ra khỏi nước, tóc dài có thể che hết hình xăm hay không. Chung quy cảm thấy rất mạo hiểm. Hơn nữa, Trần Nhung ở đây. Anh đi mua hai que kem, có thể mất bao nhiêu thời gian chứ? Hơi thở của cô ngày càng ngắn, l*иg ngực đè nén không thở nổi.

Đột nhiên, một người gạt bọt nước đi về phía cô: “Không sao chứ? Nước ở đây không cao, nhanh đứng lên đi, bạn học Tiểu Nghê.”

Không biết Ôn Văn đã đến đây từ lúc nào.

Chắc là lúc nãy gọi cô mấy lần nhưng cô không nghe thấy.

Anh ấy đưa tay về phía cô.

Nhưng cô không nhúc nhích.

Anh ấy nhanh chóng nắm lấy cánh tay của cô.

Miệng của cô đã bụm lớn rồi. Nếu cô vẫn còn nín, đừng nói đến tình yêu, mạng cô cũng chẳng còn. Bong bóng trong mũi “bụp bụp” nổi lên, cô không chịu được nữa.

Cùng lúc đó, Ôn Văn dùng sức, kéo cô ra khỏi mặt nước.

Nghê Yến Quy chỉ muốn nhô đầu lên, còn từ cổ trở xuống phải chìm trong nước.

Nhưng mà, sức kéo của Ôn Văn quá lớn, giống như muốn lôi cả người cô lên.

Một giây sau, có một bóng đen lao đến.

Lúc Nghê Yến Quy vừa ra khỏi nước, một người khác nhảy xuống, cầm thứ gì đó che lên người cô.

"Nghê Yến Quy, không sao chứ?" Là Trần Nhung.

Ôn Văn lập tức buông Nghê Yến Quy ra, nói: "Nước rất cạn, khả năng cô ấy bị dọa sợ, vừa rồi ở dưới nước không phản ứng gì."

"Có lạnh không?" Trần Nhung không biết kiếm đâu được cái khăn choàng, bọc lên người cô.

Nghê Yến Quy nghĩ, thứ dọa cô sợ nhất chính là anh, nước nóng làm sao mà lạnh được.

Cảm ơn khăn choàng của anh. Tóc chỉ có thể che được một phần hình xăm, nhưng hình xăm hồ ly chín đuôi quá lớn.

"Xin lỗi, mình đến muộn." Trần Nhung nhẹ nhàng nói: "Mình dìu cậu đi."

Nghê Yến Quy dùng tay phải cầm chặt hai đầu khăn, hận không thể có thêm một cái cúc để cố định, cô lấy khăn quấn chặt lên người.

Trần Nhung chống đá cuội, dìu ra khỏi nước: "Chủ nhiệm Ôn, mượn khăn lông của anh một lát."

Ôn Văn hiểu rõ, con gái rơi xuống nước chắc chắn không thoải mái. Anh ấy vừa định đi lấy, Mao Thành Hồng bước đến nói: “Dùng của tôi này, khăn tắm của tôi dài, để em ấy quấn thành váy.”

Xung quanh hồ bơi rải đá cuội, sóng trên mặt nước lấp lánh, mọi người không nhìn thấy tình huống dưới hồ.

Nghê Yến Quy cũng không dám buông tay phải ra.

Trần Nhung nhận lấy khăn tắm dài, hai tay chìm vào trong nước, quấn khăn tắm xung quanh hông cô, tiện thể thắt nút lại rồi nói: “Yên tâm, mọi người đều không nhìn thấy.”

Nghê Yến Quy biết, lời này chỉ cái váy ướt đẫm của cô.

Tuy rằng quây trên váy, nhưng tay phải của cô vẫn không buông ra.

Trần Nhung cúi đầu hỏi: "Nếu không thì mình ôm cậu lên nhé?"

"Ừm." Nước trên đầu trên mặt Nghê Yến Quy liên tục chảy xuống. Vì nước chảy xuống mắt làm cho tầm nhìn của cô cũng mơ hồ, cô không ngừng chớp mắt, hơi thở hơi dồn dập. Vừa nãy nín thở bây giờ cũng dần khôi phục.

Tay trái của Trần Nhung khoác qua vai phải của cô, đồng thời đè lên khăn, bốn ngón tay đặt lên vai trái của cô.

Cô dùng tay trái mượn lực.

Một tay khác của anh chìm vào trong nước, ôm chân của cô lên.

Lúc này, cô giữ khăn càng chặt hơn, tựa vào l*иg ngực anh, tim cô đập rất nhanh.

Nghê Yến Quy không thể trùm khăn choàng và khăn tắm lên núi.

Trần Nhung gọi điện thoại cho Triệu Khâm Thư, bảo Triệu Khâm Thư báo với Hoàng Tĩnh Thần tìm quần áo sạch của Nghê Yến Quy trong vali tới đây.

Trần Nhung xuống nước, nửa người của anh cũng ướt. Có điều, quần áo sẫm màu nên không nhìn thấy gì.

Nghê Yến Quy băn khoăn, nói: "Mình chờ Hoàng Tĩnh Thần ở đây. Cậu đi về trước thay quần áo đi."

"Không sao, mình ở đây với cậu."

Nghê Yến Quy cúi đầu nhìn quần và giày ướt của anh, đau lòng cực kỳ: "Cảm ơn cậu."

*

Hoàng Tĩnh Thần mang quần áo sạch tới.

Nghê Yến Quy đi vào phòng thay quần áo, đóng chặt cửa phòng riêng rồi mới buông tay phải còn nắm chặt khăn ra.

Cầm quá chặt, lúc thả ra ngón tay còn hơi tê.

Khăn vất trên giường bị nắm đến nhăn nheo.

Cô nhìn sau lưng qua gương.

Đầu hồ ly vẫn lộ ra khỏi viền áo.

Cô thở ra một hơi. Hữu kinh vô hiểm*. May mà không để lộ hình xăm hồ ly chín đuôi.

*Hữu kinh vô hiểm: Gặp chuyện hoảng sợ nhưng không nguy hiểm.

Nghê Yến Quy thay xong quần áo thì đã nhìn thấy Hoàng Tĩnh Thần đang ngồi bên ngoài chòi đình mát. Cô đi tới: “Cảm ơn cậu.”

"Không sao." Hoàng Tĩnh Thần ngồi một hồi lâu, không hề rời đi.

Nghê Yến Quy hỏi: "Không đi ngâm mình à?"

"Không đi." Hoàng Tĩnh Thần chậm rãi xoay người: "Huấn luyện viên Mao nói có đúng. Mình ngâm ở đây cả ngày cũng không được gì, không bằng uống một cốc sữa bò còn nhiều canxi hơn."

"Trần Nhung đâu?"

"Hả, cậu ấy vừa nói kem bị rơi mất nên đi mua lại.” Hoàng Tĩnh Thần chỉ vào mình: “Mình cũng có phần nha.”

Đứng ở đình, vừa lúc có thể nhìn thấy Mao Thành Đồng và Ôn Văn.

Ôn Văn tựa nửa người bên thành bể.

Mao Thành Hồng đột nhiên dùng tay hất nước qua.

Ôn Văn nhanh chóng chặn lại.

Sau đó, hai người bàn luận võ nghệ ở hồ nước nóng.

Hoàng Tĩnh Thần thở dài: "Hình như mình bị Triệu Khâm Thư dao động."

"Không sao, tán đả đúng là có thể giảm béo."

"Vốn dĩ mình muốn tới câu lạc bộ boxing."

"Boxing?" Nghê Yến Quy hỏi: "Cậu rất ham mê các môn đối kháng à?"

"Không phải. Cậu đã nhìn thấy poster của câu lạc bộ boxing chưa?” Hoàng Tĩnh Thần cười: "Có một nam sinh rất đặc biệt."

"Không phải cậu mê Triệu Khâm Thư sao?"

"Triệu Khâm Thư cũng không tồi, nhưng mà công tử nhà giàu không dựa dẫm được." Hoàng Tĩnh Thần ngẩng đầu nhìn về phía rừng rậm trong núi: “Mình thích kiểu lưu manh đẹp trai như thế, câu lạc bộ tán đả của chúng ta thiếu loại nam sinh như vậy.”

"Cậu đang nói tới... Kim Mao Sư Vương?"

"Kim Mao Sư Vương là ai?"

Nghê Yến Quy nhớ tới đến, lúc Chu Phong Vũ chụp poster thì còn chưa nhuộm tóc: “Poster của câu lạc bộ boxing đó.”

"A, cậu biết à? Có bốn cái poster, chính là tấm có người nhìn lạnh lùng nhất đó." Hoàng Tĩnh Thần giống như tìm được người hợp gu: “Mình cực kỳ mê cậu ấy. Mặt không hề cảm xúc hút thuốc, thật là lãnh khốc vô tình.”

"Ừ..." Không phải "phong cách HKT" sao? Nghê Yến Quy đã chơi mấy trào lưu này từ tám trăm năm trước rồi, không thấy gì ngạc nhiên.

Hoàng Tĩnh Thần nắm lấy vai Nghê Yến Quy: "Cậu cảm thấy có đẹp trai không?"

"Cậu thích là được."

"Cậu thích kiểu nào?"

Đúng lúc Trần Nhung mua kem về, chậm rãi đi tới.

Nghê Yến Quy liếc nhìn thấy bóng dáng anh, nâng giọng lên, cố ý nói cho tên ngốc mọt sách này biết: “Mình không thích lưu manh đẹp trai. Chủ yếu là hồi cấp ba mình gặp không ít rồi, thích giả làm đại ca, cực kỳ ấu trĩ. Mình thích nam sinh ngoan ngoãn nghe lời cơ.”

Nói xong câu đó, ánh mắt cô vừa vặn va vào mắt Trần Nhung.

Bước chân của anh dừng ở ngoài chòi, im lặng một hồi lâu.

Sự thưởng thức của cô quá trắng trợn à? Cô ngồi trong bóng tối, đếm khoảng bảy, tám giây.

Anh nhẹ nhàng nở nụ cười.

- -----oOo------