Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sủng Phi Của Pharaoh

Chương 43: Tấn công, phòng thủ (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Xin hãy nói cho ta biết.” Mentus nắm chặt dây cương, giữ chặt lấy Ivy để đảm bảo sự an toàn cho nàng.

“Bây giờ, chúng biết đang ở Thebes, thượng Ai Cập. Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ đi thuyền theo sông Nile xuống Minier ở hạ Ai Cập. Tiếp đó, chúng ta sẽ từ Minier đi qua Hồng Hải, người Hittite đang ở bán đảo Sinai.”

“Vậy bây giờ, Bubka ước chừng đến đâu rồi?”

“Tốc độ của Bubka đại khái nhanh hơn chúng ta gấp đôi, lại còn hành quân trước chúng ta một ngày cho nên có thể hắn đã tới hạ Ai Cập.” Mentus một bên đáp, một bên không khỏi thúc ngựa, “Tuy rằng giữa Hittite và Ai Cập còn có Syria nhưng bởi vì thế lực những năm gần đây thập phần cường đại, Syria bây giờ chẳng khác nào con rối của Hittite.”

“Khó trách…” Trong lòng Ivy thầm tính toán. Nếu như cùng với Syria giao chiến thì chiến thắng chắc chắn sẽ nghiêng về phía Ai Cập. Nhưng nếu Syria cùng hợp tác với Hittite thì sẽ gây bất lợi đối với Ai Cập. Hittite sẽ không bỏ qua cho Syria, càng sẽ không bỏ qua cho Ai Cập...

“Hittite là một đất nước rất hiếu chiến.” Mentus dừng một chút, sau đó tiếp tục nói, “Thân là một đế quốc cường đại nhất phương bắc, quốc vương Muwatalli của Hittite đã cho xây dựng vô số công trình xung quanh Hattusa. Điều này làm cho thành phố nằm trên cao nguyên Anatolia này trở thành một pháo đài quân sự không thể phá vỡ. Tuy là quốc gia cường đại, đất đai rộng lớn, nhưng lại cằn cỗi, không phì nhiêu như Ai Cập của chúng ta.”

“Vài năm gần đây, Hittite luôn dùng các thủ đoạn tàn nhẫn để cướp đoạt tiền tài, sức lao động, tài nguyên, hơn nữa còn luôn muốn tranh giành với Ai Cập. Không cần nói cũng biết, Muwatalli này đã nảy sinh ham muốn đối với mảnh đất màu mỡ này, bắt đầu rục rịch phát động chiến tranh.”

“Vậy nên mới để ngươi chỉ huy quân đoàn Seth, bởi vì trận chiến này tuyệt đối không thể thất bại.”

“Đúng, bằng không sĩ khí, quốc uy đều sẽ giảm xuống.” Mentus gật đầu, “Lần xuất chinh này chính là do Hittite có ý ám sát Pharaoh, không những thế còn hại chết đệ nhất tế ti của Ai Cập. Các nước láng giềng đều như hổ rình mồi, dã tâm bừng bừng.”

Ivy cắn cắn móng tay, “Ta đoán, lần chiến tranh này quan trọng như vậy thì chắc chắn bên Hittite sẽ do Muwatalli tự mình chỉ huy, hoặc ít nhất cũng là một vị tướng quân xuất chúng của Hittite.”

Sắc mặt Mentus dần đen lại, “Ngài nói rất đúng, người chỉ huy lần này chỉ có thể là hắn… Kẻ làm cho mọi người cố kỵ Hittite nhất không phải là Muwatalli mà “kẻ đứng sau quân chủ”.”

*

Ở Hattusa- thủ đô của Hittite đã mưa liên tục suốt mười mấy ngày nay, cộng thêm đây là một thành thị ở phía bắc nên cái lạnh càng thêm thấu xương. Chuyện Ramesses gặp chuyện lạnh như băng mà truyền đến tai mọi người , tuy rằng hai nước cách xa nhau nhưng đây là một quốc gia rất cường đại nên không thể không chú ý.

Và quốc vương của Hittite cũng không phải ngoại lệ.

Quốc vương của Hittite- Muwatalli thân hình không tính là cao lớn, còn có chút mập mạp, nhưng đôi mắt màu rám nắng vẫn rất sáng. Lúc này, bởi vì thời tiết rét lạnh nên hắn đang ngồi trước một chậu than, khoác áo choàng lông thú, đầu đội mũ lông, đưa tay về phía chậu than, bắt đầu lẩm bẩm, “Nên làm như thế nào mới tốt đây…. chẳng lẽ thật sự sẽ bắt đầu hay sao? Thật sự là rất phiền toái.”

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến âm thanh của người hầu, “Bệ hạ, Jarry đại nhân đã trở lại.”

Trong nháy mắt, Muwatalli biểu tình hơi cứng ngắc một chút, ngay sau đó lại có vài phần nhảy nhót lên, “Mau đưa hắn đến gặp ta, nhanh một chút. Ta có chuyện quan trọng cần…”

“Bệ hạ, ta trực tiếp vào.” Theo ngữ khí ngả ngớn, một nam tử trẻ tuổi đi vào, hắn không quỳ xuống hành lễ như những thần tử bình thường khác. Muwatalli vội vàng đứng lên, nhiệt tình chào đón hắn.

“Jarry, hoan nghênh ái khanh trở về.”

Jarry hơi gật đầu một cái, xem như đáp lễ, tiếp theo còn nói, “Bệ hạ, Mumucha mà bệ hạ chọn quả là một nhân vật đáng ngạc nhiên nha.”

Muwatalli hơi mất tự nhiên run rẩy một chút, ngay sau đó lại tươi cười, “Đúng là rất ngạc nhiên, ta cũng không ngờ hắn lại làm như vậy. May mà ái khanh đã bình an trở về, không bằng tối nay mở tiệc chúc mừng ái khanh.”

Jarry nở nụ cười, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tay ghế, thản nhiên nói ra một câu, “Không cần, ta còn phải đến Syria. E rằng vài ngày nữa là quân đội Ai Cập sẽ đến bán đảo Sinai. Ta không đến đó, như vậy được sao?”

“Đương nhiên không thể…” Muwatalli không nghĩ ngợi mà thốt lên, nhưng ngay sau đó lại cảm giác được mình lời nói của mình có chút thiếu ổn trọng, “Jarry, ngươi mau dẫn binh tới trợ giúp bán đảo Sinai đi. Trận chiến này rất quan trọng, chúng ta không thể thua được.”

Đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Muwatalli, khiến cho hắn nhất thời không nói được gì nữa, “Bệ hạ, tất cả những điều này ta đều biết. Ngài chỉ cần hạ lệnh cho ta xuất binh, còn chuyện về sau, ngài không cần lo lắng gì nữa.”

Khuôn mặt Muwatalli thả lỏng một chút, hắn nản lòng, “Vậy ái khanh hãy mang theo hai nghìn binh mã…”

“Hai nghìn? Lần này Ai Cập quyết tâm dành chiến thắng, cho nên e rằng cái tên Pharaoh kia sẽ điều động một trong năm đại quân đoàn đến. Vậy mà ngài chỉ cho ta hai nghìn binh mã?”

“Vậy… bao nhiêu mới là thích hợp?”

“Năm nghìn. Ít nhất phải bằng số lượng của một quân đoàn.” Jarry nhẹ nhàng nói, không đợi Muwatalli phản hồi, hắn nhẹ nhàng đứng lên, “Nếu không có chuyện gì, ta xin cáo từ trước.”

Khi đến gần cánh cửa, Jarry đột nhiên dừng lại một chút, “Đúng rồi bệ hạ, ta sẽ không truy cứu chuyện của Mumucha, nhưng lần sau…”

Nói đến đây, hắn cố ý dừng lại, Muwatalli vội vàng nói, “Đừng lo lắng, ngươi là thần tử ta trọng dụng nhất, lần này chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Ta sẽ đảm bảo an toàn cho ngươi trong các nhiệm vụ lần sau.”

Jarry cười hai tiếng, “Đa tạ bệ hạ. Độc dược đã được đưa tận tay cho Mathao Nijiru, nhưng xem ra cũng không có tác dụng gì. Ngài thân là biểu ca của nàng ta vậy mà...Ha ha ha. Thuộc hạ xin cáo lui.”

Khi thấy Jarry đã đi xa, trên mặt của Muwatalli xuất hiện biểu tình dữ tợn, “Nếu như không phải bây giờ còn cần đến ngươi…” hắn than thở một câu, sau đó liền nuốt vào trong bụng, chậm rãi đi về phía chậu than để sưởi ấm.
« Chương TrướcChương Tiếp »