Chương 47

Editor: MyYen050296

"Cười đủ rồi sao?"

Ý cười bên khóe miệng của Bạc Kha Nhiễm nháy mắt cứng đờ, giây tiếp theo, cô đổi thành lấy lòng cười nghiêng đầu quay lại nhìn Thẩm Dữ.

"Lạch cạch."

Là thanh âm đai an toàn được cởi bỏ.

Cô mới vừa nghiêng đầu đi, liền bị người nắm chặt đầu mà kéo đi qua, theo phản xạ có điều kiện mà nhào vô trong ngực Thẩm Dữ.

Thẩm Dữ một tay nắm chặt cổ tay của cô, một tay đè lại sau cổ.

"Thẩm Dữ.. Ngô.."

Cô còn chưa kịp nói mấy lời lấy lòng anh, thì đã bị anh đè ra hôn rồi.

Đôi môi ấm ấp của anh phủ lên trên cánh môi mềm ại của cô, dùng sức trằn trọc, đầu lưỡi cường ngạnh mà cạy mở tiến quân thần tốc vào trong khoang miệng của Bạc Kha Nhiễm.

Anh hôn tới cường thế bá đạo, cô cơ hồ sắp không hô hấp được, ngay cả nướt nước miếng cũng khó khăn.

"Thẩm.. Thẩm.. Dữ.." Cô đứt quãng gọi tên của anh.

Nhưng mà người này dường như căn bản không nghe thấy tiếng gọi của cô.

Đầu lưỡi mềm dẻo của anh câu lấy lưỡi của cô như cuồng phong vũ bão mà tàn sát bữa bãi trong khoang miệng, vội vàng nghiền áp mυ"ŧ vào.

Cái mũi cao thẳng của anh chống đỡ trên má cô, cô không có nhắm mắt, dựa vào cực gần, đều cảm nhận được lông mi của anh chạm vào trên mặt mình.

Thân là một người đàn ông mà lông mi so với phụ nữ còn dài hơn, khó trách fans nói anh xinh đẹp.

Bạc Kha Nhiễm đang nhìn, lại không nghĩ nam nhân vẫn luôn nhắm mắt sẽ đột nhiên mà mở mắt ra.

Cô chìm vào đôi mắt giống như u đàm của anh.

Đôi mắt này ngày thường thoạt nhìn lạnh lùng xa cách, mà lúc này trong mắt lại tràn đầy tình ý triền miên.

Trái tim Bạc Kha Nhiễm bỗng nhiên rung động một trận.

Cô khó tránh mà nhích lại gần anh hơn, không biết khi nào thì tránh thoát khỏi bàn tay anh, tay cô xuyên qua vòng eo gầy gò nhưng săn chắc, bàn tay dán sát vào bờ vai của anh.

Bạc Kha Nhiễm bị anh hôn đến trăm xoay ngàn chuyển, tứ chi vô lực, cả người vô lực dựa vào trên người anh, đem gương mặt nóng bỏng đặt trên đầu vai rắn chắc của anh.

"Thẩm Dữ." Cô một bên gọi tên anh, một bên thì vuốt ve ngón tay của anh.

"Ừ?"

"Kỳ thật anh vừa rồi chính là muốn tìm cớ hôn em đúng hay không?"

Thẩm Dữ, "..."

"Lần trước em nói anh xinh đẹp, anh cũng không tức giận, còn vừa rồi, anh khẳng định là muốn tìm cớ hôn em." Ngữ khí Bạc Kha Nhiễm nhẹ nhàng, mơ hồ nghe ra một tia khoe khoang đắc ý.

Thẩm Dữ có chút bất đắc dĩ, anh nghĩ về sau có nên để Nhiễm Nhiễm nhà mình cách xa Lục Hi Hòa một chút hay không, có nên tìm Kỉ Uẩn Chi tâm sự tâm sự một chút không.

Nhưng là nghĩ lại, trung khuyển Kỉ Uẩn Chi này cái gì cũng tốt, chính là đặc biệt bao che khuyết điểm, Lục Hi Hòa có thể diễn tinh vô pháp vô thiên, chỉ sợ cũng là được trung khuyển này chiều, anh nếu đi tìm y, nói không chừng sẽ bị trung khuyển này giận dỗi một hồi.

Đối với vợ chồng diễn tinh nhà này, anh thật sự không thể trêu vào.

Đang tính toán trong lòng.

"Anh sáo lại không nói lời nào, không nói lời nào liền đại biểu anh cam chịu, không nghĩ tới anh lại tâm cơ như vậy."

Thẩm Dữ, "..."

"Có còn muốn ăn cơm hay không?"

"Muốn."

Bạc Kha Nhiễm đem đầu tránh ra khỏi vai Thẩm Dữ, hai mắt sáng lấp lánh nhìn anh.

Thẩm Dữ nhìn đôi mắt trong suốt của cô, con ngươi đen nhánh hơi lóe lên, nhịn xuống du͙© vọиɠ muốn đè cô ra hôn một lần nữa.

Thẩm Dữ, "Vậy còn không mau ngồi xuống."

"Đến đây." Bạc Kha Nhiễm trong một giây ngồi thẳng thân thể.

"Thắt dây an toàn vào." Anh dặn dò cô.

"Đã biết." Bạc Kha Nhiễm kéo dây an toàn ở một bên thắt vào.

*

Sau khi vào cửa, Bạc Kha Nhiễm liền duỗi tay chuẩn bị lấy dép lê đang đặt trên kệ.

Lại không nghĩ đến, một cánh tay khác còn nhanh hơn so với cô.

Bạc Kha Nhiễm khó hiểu nhìn đôi dép lê đang ở trong tay Thẩm Dữ.

Tiếp theo, cô liền nhìn thấy Thẩm Dữ ngồi xổm xuống dưới, một tay nắm cổ chân cô, hơi hơi nâng lên, đem giày cao gót cởi ra, cũng đem dép lê mang vào cho cô.

Bạc Kha Nhiễm nhìn đầu tóc đen nhánh của anh, không biết như thế nào, đột nhiên liền duỗi tay xoa nhẹ hai cái trên đỉnh đầu anh.

Sau khi làm xong động tác này, Bạc Kha Nhiễm có chút sửng sốt.

Cái loại cảm giác này sao giống như đang nựng cún con quá vậy?

Tiếp đó, cô cảm giác được động tác mang dép cho cô của Thẩm Dữ cũng dừng một chút, nhưng vẫn mang xong dép cho cô.

Đem giày cao gót của cô đặt hoàn chỉnh lên kệ, lúc này anh mới đứng dậy.

Bạc Kha Nhiễm so với anh lùn hơn một cái đầu, hơn nữa lúc này lại cởi giày cao gót, thấy thế nào cũng không có một chút khí thế.

"Động tác vừa rồi của em là cái gì vậy?" Thẩm Dữ hỏi.

Bạc Kha Nhiễm tiểu tâm mà nuốt nuốt giọng nói, "Chính là sờ sờ đầu anh nha."

"Bởi vì thích anh."

Sau đó cô lại nhỏ giọng bổ sung một câu.

Thẩm Dữ nhìn vẻ mặt lấy lòng của Bạc Kha Nhiễm, không khỏi mà có chút bất đắc dĩ.

Nha đầu này đối với yếu điểm của anh thật là biết đến rõ ràng.

Anh nâng tay lên, ở trên đầu cô lung tung mà xoa nhẹ vài cái.

"Huề nhau."

Kiểu tóc của Bạc Kha Nhiễm đều bị hanh xoa lộn xộn cả lên, vì thế cô đưa mắt liếc anh một cái.

Thẩm Dữ cười cười, duỗi tay cầm lấy rương hành lý đi vào phòng ngủ.

Bạc Kha Nhiễm nhìn Thẩm Dữ, đưa tay sửa sang lại đầu tóc bị anh xoa loạn.

Huề nhau?

Lời này nghe như thế nào có chút không thích hợp nhỉ?

Lúc trước cô hình như chưa bao giờ xoa qua đầu của Thẩm dữ, nhưng là người này giống như không phải lần đầu tiên xoa đầu của cô mà.

Cái này như thế nào có thể huề nhau?

Cái này không phải là không công bằng hay sao!

Cô xách theo gói đồ ăn vặt đang đặt trên mặt đất đuổi theo Thẩm Dữ

"Thẩm Dữ."

"Sao vậy?"

"Vừa rồi rõ ràng không có huề nhau, em xoa đầu anh bất quá chỉ có một lần, nhưng anh thì xoa đầu em rất là nhiều lần rồi a."

Thẩm Dữ đem rương hành lý đặt ở phòng ngủ, anh xoay người lại đối diện với Bạc Kha Nhiễm.

"Phải không, không nhớ rõ."

Bạc Kha Nhiễm, "..."

Không biết xấu hổ!

Ngay lúc Bạc Kha Nhiễm xách theo đồ ăn vặt chuẩn bị bước vào phòng, Thẩm Dữ liền nói một câu như vậy.

"Đồ ăn vặt không thể mang vào phòng ngủ."

Bạc Kha Nhiễm bàn chân đang chuẩn bị bước vào khựng lại giữa không trung.

Cô như thế nào thiếu chút nữa đã quên.

Người này là có thói quen sạch sẽ lại thêm hội chứng bắt buộc.

Cô nhìn anh bĩu môi, sau đó xách theo đồ ăn vặt đi thẳng đến sô pha trong phòng khách, vừa đi một bên nhắc mãi.

"Không đi vào thì không đi vào, em cũng không hiếm lạ."

Thẩm Dữ nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô, nghe được cô nhỏ giọng nói thầm, khóe miệng ẩn ẩn lộ ra ý cười.

Thật đáng yêu.

*

Bạc Kha Nhiễm ngồi ở trên sô pha, ôm đồ ăn vặt, nhìn chương trình tổng nghệ, thập phần thích ý.

Thẩm Dữ ở trong phong ngủ còn chưa đi ra, vì thế cô ngẩng đầu hướng phòng ngủ gọi Thẩm Dữ.

"Thẩm Dữ."

"Ơi?"

"Em đói bụng."

"Em không phải ăn đồ ăn vặt sao?"

Bạc Kha Nhiễm, "Chính là vẫn là đói a."

Cô ôm gói đồ ăn vặt mang dép lê vào, hướng phòng ngủ mà đi đến.

Cô mới vừa đi đến cửa phòng ngủ, đã thấy Thẩm Dữ từ bên trong đi ra, anh thay đổi một bộ đồ hưu nhàn mặc ở nhà, thoạt nhìn trông ôn nhuận không ít.

Cô theo bản năng mà đem đồ ăn vặt trong tay đưa qua cho anh.

"Anh ăn không?"

Thứ tốt nên cùng nhau chia sẻ.

Thẩm Dữ không nói chuyện, chỉ là nhìn cánh tay đang cầm khoai tây chiên đang đưa qua của cô.

Mới vừa đưa qua, Bạc Kha Nhiễm lúc này chợt nhớ tới một sự kiện.

Thẩm Dữ không ăn đồ ăn vặt!

Trước kia cô cùng Thẩm Tư Gia ăn không ít đồ ăn vặt, Thẩm Tư Gia đã từng nghĩ tới rất nhiều phương thức muốn đem Thẩm Dữ kéo xuống nước, nhưng là một lần cũng không thành công, cho dù mặc kệ Thẩm Tư Gia nói như thế nào, anh đều nói không ăn chính là sẽ không ăn.

"Em đã quên, anh không ăn đồ ăn vặt." Nói xong, cô chuẩn bị thu tay về.

Nhưng mới vừa động, tay cô đã bị bàn tay to lớn của Thẩm Dữ nắm lấy.

Anh mang theo tay cô để sát vào miệng mình.

Đầu ngón tay truyền đến một trận ấm áp ướŧ áŧ.

Bạc Kha Nhiễm khϊếp sợ nhìn anh.

Anh không chỉ ăn khoai tây chiên, mà còn có liếʍ tay ngón tay cô nữa.

Bất quá, trọng điểm vẫn là đặt ở việc Thẩm Dữ ăn khoai tây chiên này.

"Anh, anh không phải.. Chưa bao giờ ăn đồ ăn vặt sao?" Cô chất phác hỏi anh.

Thẩm Dữ còn chưa buông tay cô ra, môi vẫn như cũ ghé vào trên ngón tay của cô.

"Em cho." Anh vuốt ve bàn tay mềm mại không xương của cô.

Thời điểm anh nói chuyện, hơi thở ấm áp phun trên đầu ngón tay.

Bạc Kha Nhiễm trong đầu phát ngốc một trận.

Anh nói là cô cho.

Cho nên chính là nói, bởi vì là đồ ăn vặt cô cho, cho nên anh mới ăn?

"Vậy.. Ăn ngon không?" Nàng trố mắt hỏi.

"Ăn ngon."

Thẩm Dữ kéo tay cô, ở trên mu bàn tay ấn xuống một cái hôn.

"Bất quá, ăn ít một chút, một hồi còn phải ăn cơm."

".. Vâng" Bạc Kha Nhiễm gật đầu.

Thẩm Dữ buông tay cô ra, đi thẳng vào phong bếp.

Anh lây tom he đông lạnh bỏ vào trong nước, ngâm vào trong nước đá bắt đầu an ra.

"Tôm he này, em muốn ăn như thế nào?" Anh lột một con tôm he, xoay người lại hỏi Bạc Kha Nhiễm.

Bạc Kha Nhiễm nhìn anh đang lột tôm he, nói.

"Sốt chua ngọt."