Chương 7: Kết bạn

Cuộc chiến kết thúc, Lucas cũng được thả ra và đến đỡ Ann với tâm trạng lo lắng. Nhưng Ann giờ chỉ nhìn nó với ánh mắt khó hiểu.

"Tử Kỳ, cô muốn tôi hiểu cô như thế nào đây?" Ann thật sự rối khi sự việc càng ngày càng có biến hóa. Từ lúc nó đến học hầu như chẳng ngày nào có điều tốt đẹp đến với nó và cả cô cũng k có ấn tượng tốt với nó, nhưng giờ sao nó lại cứu cô. Dù tính kiêu ngạo nhưng cô biết phân biệt tốt xấu, nó cứu cô một mạng. Cô coi như nợ nó một ân tình.

- An Kỳ, cô biết nói sao? - dựa vào bức tường, Ann hỏi nó Lucas bên cạnh cũng chờ câu trả lời.

- Tôi k phải người thiểu năng. - Nó đáp nhưng thanh âm lạnh nhạt.

- Vậy coi như tôi hiểu sai về cô. Hôm nay cảm ơn cô, ân tình này tôi sẽ trả. - Ann đang nói chưa dứt thì nó đã mang balo đi k đáp trả.

................

- Lucas, có phải là tui đã hiểu sai về An Tử Kỳ hay không?? Tôi cảm thấy cô ấy rất bí ẩn..- Ann nói lên suy nghĩ của mình khi Lucas thoa thuốc cho mình.

- Tui cũng không biết nhưng tui cũng cùng suy nghĩ với bà. Nếu nghĩ lại đúng thật An Kỳ rất bí ẩn. Bình thường đi học k làm gì cả nhưng lại khiến chúng ta bất ngờ, một người mà chúng ta xem như tự kỉ bị nhiều người xua đuổi xa lánh mà đứng đầu trường?? - Lucas suy nghĩ.

- Tui quyết định rồi....Tui sẽ làm bạn với An Kỳ để hiểu về cô ấy nhiều hơn..

- Sao bà k chơi với Tử Anh, mà lại muốn làm bạn với người bà ghét chứ...?

- Tui k ghét An Kỳ mà chỉ thấy cô ấy k xứng, người tui ghét chính là chị của cô ấy Tử Anh. Tử Anh cô ta k như ông nghĩ đâu. Tâm tư của con gái..ông tin tui đi...

...................................................................

Mấy ngày nay nó vẫn đi học bình thường, việc làm ở công ty vẫn tốt mà 1 tuần nó đến công ty k quá 2 lần.

Nhưng hôm nay có điều khác lạ, hiện giờ nó đang đối mặt k phải là bọn người San Chi mà là bọn hắn...Nó lên sân thượng thì đã thấy có 4 người chờ sẵn.

- An Kỳ, chúng tôi đợi cậu nãy giờ rồi. - Ann lên tiếng khi thấy nó lên nhưng nó chỉ im lặng. Ann biết nó ít nói nên nói luôn.

- Bọn này muốn làm bạn với cậu...- Ann nói mà trong lòng thầm nghĩ nó chắc chắn sẽ đồng ý. k nghe được câu trả lời, hắn quay qua nhìn nó.

- Sao cậu k trả lời chúng tôi.? Tôi biết cậu nói được..- Lucas k chịu kiên nhẫn nói trước, Ann cũng đang nhìn nó với ánh mắt hi vọng nhưng nó chỉ hờ hững.

- Tôi không cần. - thanh âm trong trẻo nhưng sắc lạnh, nó làm mọi người đơ ra, và quay người rời đi thì bị Lucas kéo lại thấy vậy Ann chạy đến ngăn cản chẳng may va vào người nó. Nó k nói gì chỉ rời đi.

- Cô ta là ai mà lên mặt với chúng ta chứ... cứu một mạng xong lên mặt sao? - Lucas bực dọc.

- Thôi. Về. "Mình sẽ k bỏ cuộc.."

.....................................................

Hôm nay là ngày thứ 7, ở trường k có lịch học nên hôm nay nó đến công ty đi làm. Trong công ty thấy nó vào thì cũng khá ngạc nhiên vì nó ít ra vào công ty nên cũng rất ít người biết.

"ting...."

- con chào bác..- Ann cười thân thiện.

- Cháu là....- bà Thụy ngập ngừng...

- À...cháu là bạn của An Kỳ, hôm nay được nghĩ nên cháu đến rủ bạn ấy đi chơi.

- Cô chủ...à không, An Kỳ có bạn rồi à...thôi cháu vào nhà đi...nó đi làm rồi...chắc sẽ về nhanh thôi...

Ngồi trò chuyện với bác Thụy, lòng Ann đau xót khi biết được quá khứ của nó. Đúng thực, nó quá mạnh mẽ, nếu là cô cô sẽ k thể vượt qua.. Mười mấy năm k người bạn, nghĩ đến đây lòng Ann bỗng nhói lên..Thì ra cô đã hiểu sai về nó quá rồi và biết được âm mưu của mẹ con Tử Anh..

Chào tạm biệt bca1 Thụy, cô ra về, trong lòng k ngừng nghĩ về nó. "nếu mình bằng một góc của An Kỳ thì hay biết mấy."

.......................................................................

- An Kỳ, nói chuyện với mình chúc đi..- Ann đến trước bàn nó nói, trong khi bọn San Chi vẫn k ngừng theo dõi. Nhưng nó đều biết. Tai nó rất nhạy.

- Tui đã hiểu sai về cậu, cho tui xin lỗi.. - Nó biết có người theo dõi nên đã bỏ đi mà k đáp. Vừa đi một lúc thì y như rằng đã bị Tử Anh chặn ờ nhà vệ sinh. Ann đuổi theo nó nên cũng biết sự tình.

- Mày làm gì mà Hạ tiểu thư phải xin lỗi mày? Thứ bần tiện k cha k mẹ chỉ là một đứa mồ côi mà dám lên mặt với tiểu thư sao? Bạn của cô ta ích ra cũng như tao, Triệu tiểu thư này chứ??? - Nó k trả lời nhưng mắt nó dần đóng lại..Ann đứng đó, sức chịu đựng của nó lớn như vậy sao? Nhưng cô thì không? Ann k nhịn được mà đi đến tát vào mặt của Tử Anh.

- Hạ...Hạ tiểu thư...tôi đang giúp cô mà...em tôi dám lên mặt..

- Câm ngay cho tôi...Cô mới đồ bần tiện...Tôi nhìn thấu cô rồi. Chuyện của tôi k cần cô dạy. Nếu muốn yên ổn thì đừng đυ.ng vào An Kỳ..Nếu k thì cô chuẩn bị cút khỏi đây đi. - Dạy cho Tử Anh một bài học xong, Ann liền nắm lấy tay nó kéo đi. Nó chỉ hờ hững đi theo nhưng trong lòng đã phủ đầy tuyết rồi, bao năm qua câu nói ấy đã chôn vùi vào tim nó, mỗi ngày nó đều nghe, đều cứa vào tim nó một mảng lớn, rất đau. "Ba mẹ....Anh...mọi người đang ở đâu?" Trong lòng nó k ngừng gào thét.. Đi được một lúc nó tự động tách tay mình ra và trở về lớp thu dọn đô và rời khỏi lớp.

"Mày chờ đó...Tao k tha cho mày và cả lão bà đó đâu."

....................................................

Ann vào lớp thì biết được nó đã thu dọn balo về rồi nên khi nghe chuông tan học cô rất mừng, cô bắt taxi và đến ngay nhà nó, nhưng cửa đã khóa, vậy là nó vẫn chưa về nhà...Chợt thấy bác Thụy đang cầm giỏ trái cây đang hướng về nhà, vừa định vẫy tay chào thì Ann nghe được tiếng động cơ mạnh...Phải nói rất lớn đang lao vào bác Thụy như muốn lấy mạng bà. Ann k chần chừ lao vào chỗ bác Thụy đẩy bà ra người mình cũng lao theo. Bác Thụy va vào cỏ nên k sao nhưng Ann còn ở mé đường nên bị thương ở tay một vết xước chạy dài đến khủy tay..Nó vừa về đến thấy vậy mở cửa và đưa họ vào..

- Vừa rồi nguy hiểm lắm, sao cháu lại làm vậy. - Bác Thụy đem ly trà gừng nóng cho Ann để cô bớt run hơn.

- Bác là bác của An Kỳ cũng như Bác của con...Hoàn cảnh đó ai cũng vậy thôi..- Nó đang băng bó nhưng hồn thì đang đâu đó. Nó đang nghĩ chuyện này là thế nào?

- An Kỳ...lạnh lắm sao cậu k vào nhà.? - Ann ôm lấy cánh tay bị thương ra sau vườn nơi có một bóng hình cô độc ở đó. Trước mặt cô là vườn hoa hồng trắng, rất đẹp nhưng lại có rất nhiều gai nhọn.

- Sao cậu làm vậy? - Đây là một câu nói tử tế nhất mà từ đó tới h nó dành cho Ann.

- Tui đã nói rồi, tui muốn làm bạn với bạn. Lời tui nói là thật lòng. - Ann đã đứng cạnh nó.

- Tiểu thư như cậu sao lại làm bạn với người dc coi là tự kỉ thấm hèn xấu xí như tôi.?- Nó lại hờ hững nói ra,

- An Kỳ, xấu đẹp gia thế thế nào mình k quan tâm, tui chỉ biết tui muốn làm bạn với cậu. An Kỳ, hãy cho tui chia sẽ những buồn vui với cậu, hãy tin mình đi An Kỳ, thật lòng đó.- Ann nén lại sự đau rát ở tay mà cùng cả hay tay mình cầm lấy đôi tay lạnh ngắt kia của nó, ánh mắt cô âu yếm đầy sự cảm thông làm nó phải thay đổi suy nghĩ.

- Là bạn. - thâm trầm nói ra hai từ ngắn ngủi nhưng lại làm người bên cạnh vui sướиɠ biết bao, Ann ôm chặt lấy nó. Đây là sự cảm thông lớn nhất, gần gũi mà nó cảm nhận được từ trước đến nay, nó cũng dần đưa một tay của mình lên ôm ngược lại Ann. Chỉ riêng bác Thụy đứng bên trong nhìn ra mà mỉm cười hạnh phúc.