Chương 41: Cứu

Sau khi cả ba người hắn, Lucas và Mike xem camera cũng tìm ra được bản số xe đã mang nó đi, từng chi tiết rõ mồn một cả 3 tên đã bắt nó cũng như tấn công nó và Ann. Hắn cũng đã nhờ đến cảnh sát, nhưng đã qua một ngày cũng chỉ tìm ra được chiếc xe đã mang nó đi nhưng không chút manh mối.

Quay lại với San Chi, vẫn mái tóc đỏ tự tin ngày nào. Hôm nay cô đi làm với tâm trạng rất vui, gặp ai cũng cười thoải mái không như mọi khi có thái độ kênh kiệu làm người khác ngán ngẩm.

- Chà....trông cậu hôm nay rất vui đấy...có chuyện gì nói mình nghe..- Tử Anh rót cho San Chi tách trà và ngồi xuống sofa đối diện với San Chi trong phòng làm việc của Tử Anh. Phong cách thời trang của Tử Anh vẫn luôn nổi bật và cá tính với những gam màu nóng. Cụ thể như hôm nay cô diện bộ váy công sở màu cam đậm với giày cao gót đen. Mái tóc vàng vén nhẹ ra sau.

- Mẹ cậu đúng thực cao tay...đoán trước mọi chuyện...- San Chi lấy trong túi xách ra roi điện rất nhỏ, nhìn sơ qua nó chỉ giống với cây son bình thường, nói với Tử Anh.

- Vậy nếu không nhờ vào nó thì nó đã thoát khỏi rồi à..- Tử Anh vẫn bình thản uống ngụm trà xem như chuyện bình thường.

- Dĩ nhiên...nó đúng thực đang giả vờ, nó có thể tự cởi trói trong khi trong người đã bị tiêm thuốc mê..- San Chi kể lại mọi chuyện, kể cả việc WATION không phải của nó.

- Vậy....vậy cậu tin nó không? Cậu định thế nào với nó..?- Tử Anh có phần lo sợ San Chi sẽ nghi ngờ nhưng quan sát San Chi, cô chắc chắn mình đã lo xa.

- Tất nhiên hành hạ nó..xong rồi khử...mình phải trả thù cha cha mẹ...đòi lại cả vốn lẫn lời...Tử Anh, chẳng phải Lucky là do nó cướp của mẹ cậu sao? Nhân việc này mình sẽ bắt nó trả lại cho mẹ cậu. - Tử Anh chỉ cười trừ, khi nghe San chi nói thế. Cô cũng rất yên tâm khi nghe San Chi nói thế.

- Thôi cậu làm việc đi...mình đến giờ phải đi..giúp mình chuyển lời cảm ơn đến mẹ cậu..- trước khi rời khỏi, San Chi còn cầm roi lên xoay qua xoay lại cười cười với Tử Anh, Tử Anh cũng cười lại, cánh cửa đóng lại cũng chính là lúc nụ cười ấy càng đậm và sâu hơn. Cô lại gần bàn, nhấc điện thoại và ấn 1 dãy số. "Mẹ à....mục đích của mẹ sắp đạt được rồi....vài ngày nữa, Lucky sẽ là của mẹ.." Sau khi tắt máy, cô đứng khoanh tay trước ngực nhìn xuống dưới từ cửa sổ, thấy San Chi đang bước đi, cô chỉ nhếch môi, xem như San Chi đã giúp cô làm được việc tốt đấy chứ.

.............................................

Hôm nay đã là ngày thứ 3 nó bị giam giữ trong đây, nó cũng đã không ăn không uống mặc dù bọn bắt cóc nó có lòng tốt đem thức ăn cho nó. Không hiểu sao bọn chúng vẫn tiêm thuốc cho nó rất đều nhưng ngoài cảm nhận buồn ngủ và không có sức ra, nó chẳng cảm nhận đặc biệt nào khác nữa. Người nó mệt rã rời, mái tóc cũng rối đi, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu. Hai ngày qua, dù bọn chúng không hành hạ nó, nhưng lại tiêm thuốc rồi lại đổ nước vào người nó cho nó tỉnh. Không biết mục đích của chúng là gì. Vì không còn chút sức lực nào, nên nó cũng không thể cởi trói phía sau được nữa, giờ phút này trong đầu nó chỉ hiện lên hình ảnh của gia đình 5 người lúc nhỏ, sau đó người nó nghĩ đến là hắn. Nếu nó chết thì liệu mọi việc có dừng lại hay không? Nếu nó chết đi liệu hai anh của nó có còn tiếp tục trả thù hay không? Liệu nó chết đi, hắn có đau lòng vì nó hay không? Nếu nó chết đi thì sẽ có người khác thay thế nó, làm hắn hạnh phúc hơn nó....những dòng suy nghĩ cứ thay nhau chạy trong đầu nó..Đột nhiên tiếng mở cửa đã cắt ngang dòng suy nghĩ ấy.

- Ô kìa....người thừa kế duy nhất của Triệu gia, cao cao tại thượng...vậy sao hôm nay sao? Nhìn kìa....tiều tụy...nhợt nhạt thế này...- vì đã bại lộ nên lần này San Chi không làm biến giọng nữa cũng rất thẳng thừng với nó. Móng tay sắc nhọn nắm chặt cằm nó nghiêng qua nghiêng lại như xem dấu tay trên má nó có còn hay không? Nó vẫn không mở lời, chỉ giương mắt nhìn San Chi.

- Xem ra sức chịu đựng của mày cũng lớn thật.....trước khi tiễn mày xuống địa phủ, tao vẫn muốn biết...tại sao mày lại hại gia đình tao...- Thấy nó giương mắt nhìn mình, đôi mắt khói tuy mệt mỏi nhưng nó sâu thăm thẩm, chứa đựng sự nhạt nhẽo nhưng sắc lạnh, hờ hững. San Chi ghét nhất chính là ánh mắt này, khi còn ở trường cô ghét nhất là thái độ thờ ơ với đôi mắt như thế này của nó, giống với hiện giờ. Cô đứng dậy nói.

- Tôi trả lời...hay không....cũng...chết thôi...hux....- nó trả lời nhưng không mấy trọn câu, bởi lúc này nó rất yếu, thở không ra hơi cộng thêm việc khó chịu, nghèn nghẹn như muốn ói...

- Mày.......- San Chi tức giận đá vào bụng nó làm nó khụy xuống ngay lập tức, vì lúc nãy San Chi muốn cho nó cơ hội nên đã sai người cởi trói cho nó, San Chi biết nó rất yếu, hôm nay nó muốn 1 mình thoát khỏi đây ngay khi San Chi không dùng roi điện thì cô chắc chắn nó cũng không thoát nổi. Nó ôm bụng ngã xuống sau cú đá ngang của San Chi, nó cảm thấy bụng nó rất đau, và ngay sau đó nó cảm nhận được dòng chất lỏng chảy ra giữa hai chân...

- Tiểu thư...là...m..á.u..// Sao mày nhát quá vậy///- hai tên bắt cóc đang tranh cãi nhau làm San Chi để ý đến...Thấy máu chảy ra giữa hai chân, có thể San Chi đã nghĩ ngay đến việc gì đó, vì cô đã từng chứng kiến việc thế này...Những hình ảnh đêm tiệc kỉ niệm..lúc nó say và được hắn đưa về...cô đều thất tất cả....

- Mày....mày.....đã có thai với Ryan sao? - tay của San Chi đang cầm súng chĩa vào nó, nhưng tay cô đã run lên, nếu nó trả lời là có thì lúc này cô ra tay gϊếŧ nó, chính là 1 xác 2 mạng...Nhưng đối với nó, nó nghe điều này thì bất ngờ, nó không nghĩ rằng mình có thai. Nhưng nếu trong tình huống này ai cũng sẽ chọn cách thừa nhận để cố gắng giữ lại mạng vì con. Nhưng nó không như thế, nó rất thẳng thắng nói ra suy nghĩ của mình.

- Tôi...không...biết...-giọng nói nó đứt quãng, nhưng tay vẫn giữ ở bụng, trán nó đã đổ đầy mồ hôi.

- Tử An...cô mau trả lời tôi...- tay San Chi càng lúc càng run vì hình ảnh trong quá khứ không ngừng tái hiện trong đầu cô..Mẹ cô cũng từng bị như thế và kết quả là sảy thai, không lâu sau thì bị sốc vì việc gia đình sau đó cùng ba cô tự tử vì bị bọn đòi nợ rượt đuổi...

Chợt lúc này cánh cửa bị tung ra, hắn,Ann, Lucas và Mike đã xuất hiện và cảnh sát cũng theo vào theo sau bọn họ. Hắn thấy nó nằm dưới nền gần như bất động, San Chi thì đang chỉa súng vào nó. Hai tên bắt cóc thì đã bỏ chạy từ lúc nào. Nhận thấy cảnh sát đang chĩa súng vào mình, không còn cách nào, San Chi phải lấy nó làm con tin. Kéo nó đứng dậy, cô nắm chặt vào phía sau gáy nó, súng thì chĩa vào thái dương nó, sau đó lại chỉa sang phía hắn.

- San Chi....đừng.....An không làm gì động đến cô...cô ấy vô tội..- hắn lên tiếng định bước tới nhưng câu nói của San Chi khiến hắn dừng lại.

- Anh đứng lại...nếu bước tới nó vợ và con anh sẽ chết...

- Vợ và con sao? - Ann nhắc lại, hắn cũng không biết chuyện gì, Lucas cùng Mike cũng nhìn nhau.

- Ha...hahaha....Ryan...không lẽ vợ anh có thai anh cũng không biết sao? - Nghe San Chi nói mà hắn như không tin vào tai mình, nhìn theo hướng nhìn của San Chi, hắn cũng thấy dòng máu...Hắn cũng không biết nên tin hay không nhưng nhìn nó đau đớn dường như bất lực, nếu như đó là thật thì nó càng nguy hiểm hơn.

- San Chi...cậu hãy bình tĩnh....cậu muốn ì...chúng tôi sẽ nghe theo cậu...- Mike nhẹ nhàng nói, anh đang muốn làm mọi việc diễn ra chậm lại.

- Được....chuẩn bị cho tôi chiếc xe..........sau đó tất cả rời khỏi đây...NHANH...- San Chi nhấn mạnh đồng thời tăng lực đạo ở tay, làm nó nhăn mặt, đau đớn.

- Được...được...đừng làm hại...đến An...San Chi...xem như tôi xin cô...- hắn như đang cầu xin San Chi bởi hắn đang mất bình tĩnh và rất lo cho nó.

- Nếu làm như lời tôi nói...tôi đảm bảo không gϊếŧ cô ta..

Hắn cùng phía cảnh sát đành làm theo lời của San Chi, xa San Chi đang lao thẳng về phía trước và cách đó không xa cũng có khoảng hơn 10 chiếc xe chạy theo. Nó bất tỉnh trong xe, nhưng giờ cũng đã tỉnh nhưng vẫn mơ màng, chỉ thấy San Chi đang lái xe với tốc độ ánh sáng, đôi boot không ngừng đạp ga lao về phía trước..

- San Chi...WATION không phải của tôi....ba mẹ cô..không phải tôi hại....- nó khó nhọc nói.

- Im ngay..hôm trước mày nói nhà tao bị vậy là đáng...bây giờ mày nói thế này...mày tính kéo dài thời gian cho họ cứu mày phải không...đừng mơ....- nói đến đây, San Chi càng đạp mạnh ga hơn.

- Không..San Chi...nghe tôi..nói....tứ đại gia tộc...cô..cò..n...nhớ..// Im lặng đi...- Vì nó đưa tay mình vào vô lăng với ý định muốn tấp vào lề và dừng lại nhưng San Chi đã đẩy mạnh nó ra, nó va vào thành cửa và xảy máu...

- San Chi....đến giờ...cô vẫn không tin tôi sao? Chi Chi....- nó bất lực và quyết định nói ra quá khứ có chút đẹp nhưng đầy bi thương.

- Chi Chi.....Minh Vy...Diệp Minh Vy......chỉ có Minh Vy mới gọi tôi như vậy.....sao mày...không lẽ.....- San Chi nhìn sang nó, thấy ánh mắt nó đã không còn lạnh nhạt như trước mà giờ đong đầy nước mắt, giọt nước mắt nó hòa cùng dòng máu rơi xuống chạm vào môi nó, nhưng nó mặc kệ.

- Chi Chi.....cậu...quay đầu đi...- nó nói 1 cách chân thành.

- KHÔNG THỂ NÀO....Diệp gia đã bị xóa sổ từ lâu, Minh Vy cũng đã mất....không thể nào....Tử An....Tử An....cô tỉnh lại đi..- San Chi quay sang thì thấy ánh mắt nó dần khép lại kèm theo giọt lệ. Không hiểu sao lúc này cô lại cảm thấy 1 cảm giác thân thuộc tràn về nhưng lại mất mát "Chi Chi" hai từ này rất quen thuộc và đã từng là quá khứ..Nhìn thấy ở trán nó máu không ngừng chảy, và nó đã bất tỉnh, San Chi như hoảng loạn. Cô rất mông lung không biết làm thế nào...

Cô lái xe nhanh đến bệnh viện, trước khi đến cô cũng đã kết nối với bệnh viện và thông báo với họ để họ chờ sẵn, sau đó mang khẩu trang vào, cũng đội nón vào.

"Két...."

"Vèo"............vừa đưa nó xuống xe thì San Chi đã nhanh chân lái xe chạy đi.

Khi xe cảnh sát và xe hắn đuổi theo đến đây thì hắn ở lại, xe cảnh sát thì vẫn tiếp tục truy đuổi.

- Kì lạ....Khưu San Chi muốn lấy mạng An, nhưng lại đưa An đến bệnh viện rồi chạy đi...thực chất cô ta muốn gì..- ở trước phòng cấp cứu Lucas nói lên vấn đề mà ai cũng đang thắc mắc.

- Không cần biết lí do gì..nếu Tử An mà có chuyện gì, em sẽ đòi lại gấp trăm ngàn lần...- Ann nói chắc chắn, nhưng mắt cô đã đỏ hoe và đang được Lucas ôm vào lòng..

Hắn và Mike im lặng, hắn ngồi hai tay chắp vào nhau như cầu nguyện cho nó..

- Ừ...Ryan...sao cậu biết Tử An bị San Chi bắt ở đó..- Lucas chợt nhớ và hỏi.

Hắn chỉ thở nhẹ và chăm chú nhìn vào chiếc nhẫn cưới đang đeo ở ngón áp út.

- Tất cả là nhờ vào nó...- hắn nói và hôn nhẹ vào nhẫn cưới, nhưng cái hôn ấy không phải vì hạnh phúc mà là như sự may mắn mà được ai đó ban tặng để hắn có thể cứu nó được dễ dàng. Nhưng cuối cùng nó vẫn phải đang nằm trong phòng cấp cứu.