Chương 32: Đầu hàng

Hai người hôn nhau hơn mười phút, toàn thân Khương Sơ đều đã mềm nhũn, vòng eo của cô được bàn tay dày rộng ôm nên mới miễn cưỡng chống đỡ được.

Cô bỗng cảm thấy có vật gì đó nóng hổi chạm vào mình, bối rối lùi về sau: "Anh..."

Hứa Đình Thâm không cho cô nhúc nhích: "Mặc kệ nó."

Khương Sơ: "..." Mặc kệ mẹ nhà anh.

Hứa Đình Thâm ngồi thẳng người lên, ngón cái vuốt ve đôi môi hơi sưng của cô: "Em định lúc nào mới chịu trách nhiệm với anh đây?"

Có vẻ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Khương Sơ không chịu cho mình danh phận.

Đầu Khương Sơ vẫn chưa load kịp, nhưng vẫn ý thức được mình lại bị người nào đó bày mưu, cô bèn ngẩng đầu, nhấn mạnh nói: "Là anh hôn em đấy chứ."

Hứa Đình Thâm nhịn cười, đưa tay vuốt ve tay cô: "Vậy được, anh chịu trách nhiệm với em."

Khương Sơ: "..." Luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Hứa Đình Thâm vươn tay, đặt tay Khương Sơ trong lòng bàn tay mình, Khương Sơ phát hiện tay của anh rất lớn, khiến cho người khác có cảm giác an toàn.

Anh lấy điện thoại ra, mở mục cài đặt, lưu dấu vân tay của Khương Sơ vào, như vậy Khương Sơ sẽ có thể mở điện thoại của anh.

Khương Sơ hơi cảm động, cũng lấy điện thoại ra, lúc cô vừa định làm vậy, người đàn ông cười khẽ một tiếng: "Anh nhắm mắt cũng biết mật khẩu của em."

"..."

Khương Sơ khá lười, có đôi khi, dù mật khẩu đã mất ý nghĩa ban đầu, nhưng cô cũng lười đổi lại, hơn nữa, toàn bộ mật khẩu thiết bị của cô đều giống nhau.

Cô cảm thấy hơi không công bằng: "Vậy mật khẩu của anh là gì?"

"Ngày sinh của em cộng thêm hai số cuối năm sinh."

"Không thể nào." Khương Sơ bĩu môi, giọng rất nhỏ nhẹ: "Lúc trước em thử rồi."

"Anh đảo ngược lại." Hứa Đình Thâm không nhịn được, cười xùy một tiếng.

Cô nghe ra sự châm biếm trong lời của Hứa Đình Thâm, đưa tay lên định đánh anh, lại bị Hứa Đình Thâm bắt lấy cổ tay, anh cúi đầu xuống định làm gì đó...

Cửa nhẹ nhàng bị mở ra, nhân viên dẫn Trì Tinh bước vào, có lẽ nhân viên đã bắt gặp nhiều cảnh tượng khác nhau, nên không hề kinh ngạc mà rời ánh mắt, lập tức cúi đầu đi ra ngoài.

Nhưng Trì Tinh lại khác, anh ta chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mặt này đối với một cẩu độc thân mà nói, thật sự là quá kích thích rồi.

Tên cầm thú nào đó kéo cô gái lên, trong mắt Khương Sơ phủ một tầng nước long lanh, nhìn vô cùng nhu thuận, khiến cho người ta không nhịn được phải suy nghĩ miên man, vì thấy Trì Tinh đã đến, cô vội vàng trốn trong ngực Hứa Đình Thâm, người nào đó đang ôm Khương Sơ giương mắt nhìn người vừa đến, cong môi nói: "Chú đến thật đúng lúc."

"..." Đậu móa.

Anh ta làm sao biết hai người này lại phát ngấy như vậy chứ, mới mấy hôm không gặp mà đã đến mức này sao?

Trì Tinh đi tới: "Hai người chưa ăn sao? Ban nãy làm gì vậy?"

Không phải là ở chỗ này "phát ngấy" nửa giờ đấy chứ, rõ ràng tình trạng độc thân đã hạn chế suy nghĩ của Trì Tinh.

Khương Sơ nghe thấy lời này, mặt bỗng chốc đỏ lên, cô gắt gao cúi đầu, định thoát khỏi người Hứa Đình Thâm, không ngờ bàn tay lớn của người đàn ông lại giữ eo cô lại, không cho động đậy.

Cô nhỏ giọng hỏi: "Anh làm gì thế?"

Lão lưu manh rất thẳng thắn: "Không có người ngoài mà."

Trì Tinh lại bị chiếm tiện nghi lần nữa: "..."

Hứa Đình Thâm ngẩng đầu nhìn Trì Tinh, anh nhíu mày: "Không phải chú tò mò hai người bọn anh vừa làm gì sao?"

Anh cúi đầu hôn cô gái trong ngực một cái: "Chưa thấy người yêu hôn nhau bao giờ à?"

Trì Tinh: "..."

Anh ta văng tục, vội vàng đẩy cửa, rời khỏi cái nơi đầy mùi yêu đương hôi thối này.

Khương Sơ thoát khỏi vòng vây của Hứa Đình Thâm, vội vàng từ trên người anh ngồi xuống ghế bên cạnh, cô lắp bắp nói: "Anh... Sao anh lại như vậy..."

"Tiểu Khương Sơ." Giọng nói của Hứa Đình Thâm tràn ra ý cười: "Là ai cảm thấy anh không thích em? Muốn anh quá phận với em hơn?"

Bên tai của cô đỏ đến nỗi nhỏ ra máu.

"Bây giờ không thích hợp." Anh thu mắt, khinh mạn nói: "Vậy sau này làm thế nào đây?"

Hứa Đình Thâm kéo tay cô: "Chuyện anh muốn làm với em quá phận hơn lúc này rất nhiều, không phải em rõ ràng nhất sao, anh chính là tên lưu manh trăm phần trăm."

Khương Sơ nghĩ đến nhiệt độ nóng bỏng vữa nãy, lắp bắp nói: "Anh... Anh đừng nói nữa."

Còn nói nữa thì cô thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui xuống mất.

Hứa Đình Thâm đùa giỡn đủ rồi, cuối cùng cũng cho Khương Sơ chút mặt mũi, không lên tiếng nữa.

*

Sau khi ăn xong, Hứa Đình Thâm dẫn cô đến đoàn phim, bởi tuyết rơi nên ở đây có khá ít người, Hứa Trì bên cạnh nói đùa: "Ôi, cô Khương đã đóng máy rồi còn tới đoàn phim, đến thăm mọi người sao?"

Khương Sơ rời ánh mắt, chỉ vào Trì Tinh bên kia, nói: "Tôi đến gặp Trì Tinh."

"Thì ra là thế."

Hứa Đình Thâm nghe vậy liền đen mặt.

Trì Tinh đang sửa sang lại quần áo không hiểu sao lại cảm thấy hơi lạnh, hoàn toàn không biết bản thân vô tội đáng thương vừa bị mang ra đỡ đạn.

Bông tuyết rơi trên vai hai người, mặc dù không lớn, nhưng rất lãng mạn.

Khương Sơ tiến đến bên tai anh, nói nhỏ: "Thật tốt."

Giọng nói còn mang theo chút vui mừng nho nhỏ.

Hứa Đình Thâm nghiêng đầu nhìn cô, cô gái đang ngửa đầu nhìn bầu trời, khóe miệng mang theo độ cong nho nhỏ, khiến người ta nhìn một chút đã cảm thấy ngọt đến tận đáy lòng. Anh nhớ đến mùa đông năm lớp 11, cô cũng yên lặng đứng trước cửa sổ như vậy, từng bông tuyết rơi trước mặt cô, tựa như làm nền cho cảnh đẹp ấy.

Hứa Đình Thâm lặng lẽ dắt tay cô, trái tim Khương Sơ run lên, lông mi nhẹ nhàng chớp chớp, tuy chỉ là dắt tay, nhưng cô cũng cảm giác được tim mình đang đập "thình thịch", Khương Sơ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương truyền qua mạch máu, chảy thẳng đến tim, kí©h thí©ɧ từng đợt sóng trong lòng cô.

Khương Sơ liếc nhìn xung quanh, rút tay về như bị bỏng.

Hứa Đình Thâm cong môi: "Không được dắt tay à?"

"Nhiều người." Cô giải thích.

"Ừ."

Khương Sơ vừa nghĩ Hứa Đình Thâm dễ thương lượng, đối phương lại đột nhiên nói khẽ: "Nếu vậy thì, em biết rõ lúc không có người nên làm thế nào rồi đấy."

Anh nói: "Em nợ anh đấy."

Đồ đàn ông tính toán chi li, cô thầm oán giận, tên Hứa Đình Thâm này xưa nay chưa từng chịu thua thiệt.

Khương Sơ chỉ ở Hoành Điếm vài ngày, nhưng sau khi gặp Hứa Đình Thâm, cảm giác như quan hệ của hai người đã phát triển thêm một bước.

*

Tết nguyên đán, Hứa Đình Thâm đến Tinh Thành tham gia đêm hội giao thừa, Khương Sơ cũng bay đến Tinh Thành, nhưng ở đó quá nhiều người, cô không thể đến xem biểu diễn. Lật Diệp gửi tin nhắn cho cô: "Lần trước, đại diện phát ngôn đã đàm phán xong xuôi, Hướng Diệc bên kia đột nhiên đến tìm thương hiệu nói muốn cùng hợp tác, để hai người làm đại diện phát ngôn, theo đuổi lợi ích cũng ghê gớm thật."

"Hai người làm đại diện phát ngôn?" Khương Sơ nhíu mày.

Mặc dù nhìn cô có vẻ như dễ bắt nạt, nhưng cũng không phải đồ ngốc, rõ ràng đại diện phát ngôn đã đàm phán xong cả rồi, sao lại vô duyên vô cớ nhường một phần cho Hướng Diệc chứ. Cùng một lúc có tận hai người đại diện sẽ không thấy được giá trị thương mại của mỗi người, chỉ khiến cả hai càng dây dưa với nhau, đến lúc dính chặt như cao dán da chó rồi thì kéo thế nào cũng không ra được.

Cũng may là Lật Diệp nói: "Em yên tâm, chị sẽ từ chối."

Hôm đó, Lật Diệp dẫn theo trợ lý đến chỗ thương hiệu, người đại diện của Hướng Diệc cũng đến đây muốn nói vài lời hữu ích, lại không ngờ Lật Diệp vẫn một mực lạnh lùng, Lật Diệp từ chối thẳng lời đề nghị của người đại diện Hướng Diệc, khiến tình cảnh ầm ĩ rất khó coi.

Trần Niệm Niệm thầm nghĩ, Hướng Diệc quả là thần tiên, lại có thể khiến cho chị Lật Diệp mọi ngày đều tươi cười với mọi người, lúc này ngay cả lời khách sáo cũng không thèm nói.

Chuyện này nhanh chóng bị người khác vạch trần trên diễn đàn nặc danh, dẫn đến sự phẫn nộ của fan couple Sơ Nhất (Sơ Diệc), đối với chuyện xóa sổ couple này, các cô hoàn toàn không thể nhẫn nhịn được nữa, ngay cả fan couple vẫn luôn thiên vị Khương Sơ cũng cảm thấy trong lòng không thoải mái.

Bởi vì chuyện này, fan của Hướng Diệc còn mắng Khương Sơ mấy ngày.

"Fan của Khương Sơ có thể đừng tung tin vịt nữa được không? Cũng không nhìn thử xem bây giờ đã qua mấy tháng rồi, danh tiếng của anh nhà tôi mà lại không nhận được vai trò đại diện phát ngôn sao?"

"Buồn cười thật đấy, Khương Sơ vì muốn dây dưa mà quả là chuyện gì cũng có thể làm được."

"Mở mắt ra mà nhìn thế giới đi, Khương Sơ tự hoạt động độc lập đi, đừng tiếp tục lợi dụng nữa, thấy mà ghét."

"Chẳng phải Khương Sơ đã nhận làm đại diện phát ngôn cho đồ trang điểm rồi sao? Thật sự tưởng thứ mình đang cầm chính là đồ chơi cao cấp gì đó sao, không biết xấu hổ còn bịa chuyện nói người khác đυ.ng vào chức đại diện phát ngôn của mình cơ đấy?"

Trên mạng một mảng hỗn chiến, Trần Niệm Niệm sắp bị tức chết, cô nàng lấy vở ra, viết hai chữ Hướng Diệc lên, sau đó dùng con dao nhỏ đâm lên trên.

Người qua đường Tiểu Lâm trừng to mắt: "Làm gì vậy."

Lật Diệp uống một ngụm nước, vẻ mặt không chút gợn sóng: "Hỏng bàn là phải đền tiền đấy."

Trần Niệm Niệm: "..."

*

Khương Sơ hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, được Trì Tinh mời đến nhà làm khách, cô hỏi: "Tôi đến liệu có không hay cho lắm không?"

Trì Tinh xua tay: "Không có gì, Hứa Đình Thâm cũng đến mà, mẹ tôi luôn coi Hứa Đình Thâm như người một nhà, cô là bà xã của anh ấy, cũng là người một nhà thôi."

Khương Sơ cố ý mua chút quà, cùng Hứa Đình Thâm đến nhà Trì Tinh thăm hỏi.

Mẹ Trì Tinh nhiệt tình mời Hứa Đình Thâm và Khương Sơ ngồi xuống, bà đặt cốc nước trước mặt hai người, liếc nhìn Khương Sơ: "Đây là bạn gái cháu à?"

Hứa Đình Thâm còn chưa mở miệng, Khương Sơ đã nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng, thưa dì."

"Cô gái xinh xắn quá." Nói xong, mẹ Trì nhíu mày: "Cũng không biết bao giờ con trai dì mới có thể tìm được bạn gái ưu tú như vậy nữa."

Hứa Đình Thâm giở trò xấu, ho khan một tiếng: "Có một người đang theo đuổi nó, rất ưu tú đấy ạ."

Mắt mẹ Trì lập tức phát sáng, kéo Trì Tinh sang một bên.

Trì Tinh bị tra hỏi vẻ ngoài, thông tin gia đình, thậm chí cả sổ hộ khẩu của người đang theo đuổi mình, anh ta khóc không ra nước mắt, lòng thầm mắng Hứa Đình Thâm một vạn lần, đáng lẽ anh ta không nên mời tên ngốc Hứa Đình Thâm này đến nhà mình làm khách.

Vất vả lắm cuối cùng cũng ứng phó được với mẹ ruột. Lúc ăn cơm, mẹ Trì đột nhiên nghĩ đến gì đó, hỏi Hứa Đình Thâm: "Đúng rồi, bình thường con trai dì không bắt nạt cháu chứ?"

Trì Tinh bên cạnh nghe được: "..."

Đúng là mẹ ruột của mình, tên ngốc Hứa Đình Thâm kia mà có thể bị anh bắt nạt sao? Rõ ràng mọi ngày, người chịu khổ đều là mình, có được không, cái số khổ này rốt cuộc phải đến đâu mới kể ra được chứ?

Khương Sơ nhịn cười, chỉ nghe thấy Hứa Đình Thâm vô cùng không biết xấu hổ nói: "Bình thường cháu đều chăm sóc nó, sao nó lại bắt nạt cháu chứ?"

Trì Tinh: "..." Nói thật đấy, giữ chút mặt mũi đi.

Mẹ Trì vẫn luôn tươi cười: "Thật sự cảm ơn cháu."

Khương Sơ không nhịn nổi nữa, tay phải nắm đũa và hai vai đều khẽ run.

"Mẹ."

Trì Tinh vừa định nói gì đó, chỉ nghe thấy mẹ ruột dạy dỗ: "Con học hỏi Hứa Đình Thâm một chút đi."

Anh ta sống không còn gì luyến tiếc: "Chẳng lẽ con là do mẹ nạp tiền điện thoại được tặng sao?"

"Chuyện này rất không có khả năng, nếu thật sự nạp tiền điện thoại mà được tặng con trai mẹ thì chẳng ai thèm nạp đâu."

Trì Tinh: "?"