Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Chương 42: Quá thần kỳ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Kỹ thuật đan này nàng đã học xong có thể dạy cho Sở Đường. Dù sao chỉ có nàng mới có thể thấy được sách Phúc Duyên và tiểu hòa thượng.

Những thứ đan trước đó đều là cơ bản nhất, không có kỹ thuật gì cao. Mặc dù thực dụng nhưng cũng không đẹp. Nàng đã luyện tập cả ngày lẫn đêm cuối cùng đạt tới tiêu chuẩn làm cho sách Phúc Duyên công nhận mới mở khóa tiếp theo, có rất nhiều màu sắc và kiểu đan khác nhau. Chỉ cần tay nàng đủ khéo léo, hoàn toàn có thể đan ra một số đệm xinh đẹp, giỏ trái cây và thậm chí cả bình hoa. Ngoài ra còn có một số đồ nội thất cơ bản bằng mây tre lá.

Thủ công mỹ nghệ này trên thực tế bao gồm tất cả. Ngay cả thợ rèn, thợ mộc, thợ đá, thợ kim hoàn* cũng đều thuộc về loại này. Mà nàng học là đơn giản nhất cũng dễ dàng bắt tay nhất. Về phần những thứ khác chỉ cần trong lòng muốn học thì sách Phúc Duyên sẽ hiển thị phương pháp giảng dạy.

(*Thợ kim hoàn: chỉ chung các đồ nữ trang.)

Tuy nói nàng cũng không phải cam tâm tình nguyện đi học tập mấy thứ này. Nhưng cũng không thể không thừa nhận nếu như sách Phúc Duyên này hóa thành cuốn sách bình thường vậy thì kích thước chỉ sợ có thể lấp đầy hơn một ngôi nhà. Hơn nữa chắc chắn sẽ là bảo bối người trong thiên hạ đều ước gì có thể tranh đoạt tới tay.

Nó rơi trên tay nàng quả thực chính là lãng phí, hơn nữa thật đáng tiếc.

Tiểu hòa thượng Ngộ Trần rất nghe lời, rất ngoan ngoãn. Hơn nữa lúc nhìn thấy nàng hiếu học thì còn cảm thấy rất vui mừng. Khi dạy nàng đan màu sắc và hoa văn càng là từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, nói tất cả mọi thứ cho nàng.

Tay nghề của Sở Từ không tốt là đúng, nhưng cũng không có nghĩa là chỉ số thông minh của nàng có vấn đề. Một buổi chiều là đủ thời gian để cho nàng hiểu hết. Mặc dù vẫn cứng tay như cũ, nhưng đã có thể truyền đạt những điều cần thiết cho Sở Đường.

Lần này Sở Từ lên núi vì cắt cỏ tranh, nhưng mà lúc trở về ngoại trừ mấy nhánh cây cọ xanh thì trong tay trống rỗng. Hơn nữa dáng vẻ vui sướиɠ hài lòng kia vừa thấy giống như là làm chuyện gì xấu. Sở Đường nhìn thấy trong lòng hoảng sợ, sợ cô đột nhiên lại biến thành dáng vẻ chỉ lo ăn chờ chết như trước kia.

"Chị à, không phải chị đi cắt cỏ sao?" Sở Đường vẫn không nhịn được mà hỏi.

"Chị đang muốn nói chuyện này với em nè! Lúc ở trên núi chị suy nghĩ ra một kiểu đan mới. Cho nên bắt đầu từ hôm nay các loại sọt lúc trước chúng ta sẽ không đan nữa, chủ yếu đan các loại đệm có màu sắc và hoa văn là chính. Mặt khác lại đan một số vật nhỏ, cái đệm bán cho trạm thu mua, những vật nhỏ này chúng ta có thể đặt bán ở cửa thôn bên kia. Nơi đó thỉnh thoảng có người bán hàng rong bán, chúng ta đi cũng không tính chói mắt." Sở Từ cười tủm tỉm nói.

Những thứ đan trước đó đều cần phải phơi cỏ khô trước. Nhưng nàng nói đan vật nhỏ thì sẽ không cần.

Trên núi không hề thiếu cây cọ, cây cọ xanh tươi có thể sử dụng để đan. Nói một cách đơn giản có thể đan một ít châu chấu, ếch, bướm và bọ ngựa. Phức tạp hơn còn có thể đan rắn, phượng hoàng, rồng, ngựa. Đương nhiên quá khó khăn nàng nhất thời cũng học không học được. Nhưng chỉ cần bỏ chút công sức cũng không mất nhiều thời gian lắm.

Trong thôn cũng có không ít người lớn tuổi biết đan vật nhỏ. Nhưng dù sao không phải người có tay nghề chuyên nghiệp. Cho nên sẽ không có sống động như thật trong sách Phúc Duyên.

Thời buổi này mỗi nhà mặc dù không có nhiều tiền. Nhưng cũng không đến mức hẹp hòi với trẻ con. Đan những thứ này không cần tiền vốn, chỉ cần nàng không chào giá trên trời thì khẳng định có thể kiếm tiền được.

Sở Đường thấy sự hào hứng của Sở Từ thì thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Sau khi tiễn Xuyên Tử đi cậu cũng không rảnh lo ăn cơm chiều đã bắt đầu khiêm tốn học tập Sở Từ. Sở Từ không khéo tay, nhưng phương diện chỉ dạy cũng rất nghiêm túc. Bởi vậy chẳng mất bao lâu một con châu chấu rất sống động đã xuất hiện ở trước mặt.

"Chị, đây là chính chị nghĩ ra à? Cũng quá thần kỳ rồi!" Sở Đường vừa thấy ánh mắt lập tức sáng lên: "Bên thôn nam có một ông biết cách đan. Nhưng những gì ông ấy đan ra chỉ dùng để dỗ cháu nội thôi, chơi không được mấy lần thì hư rồi. Hơn nữa cũng không sinh động như vậy!"
« Chương TrướcChương Tiếp »