Chương 8

Bãi đỗ xe chật ních nhưng không có một bóng người, tĩnh lặng như tờ. Ngôn Hàm lạnh lùng đi tới chỗ xe mình, mở cửa ngồi vào, yên lặng rất lâu cũng không khởi động xe. Hai bàn tay nắm chặt vô lăng, đôi mắt thâm trầm nhìn vào kính chắn gió, anh tựa như thấy lại hình ảnh hơn mười năm trước.

Một phân đội nhỏ lặng lẽ kiên nhẫn, vất vả ẩn núp theo dõi hơn bốn mươi ngày trong rừng cây xanh mênh mông với vô vàn ruồi muỗi, côn trùng độc và thú dữ... Cho đến một ngày kia, dưới ánh lửa ngập trời, trong màn mưa bom bão đạn, kẻ địch dựa vào địa hình hiểm yếu để phản công. Những cái đầu bị bắn thủng, những thi thể bị thiêu cháy, máu tươi chảy khắp thôn làng cùng những người tay không tấc sắt...

Anh còn nhớ rõ lời Hàn Băng nói: "Phải tiêu diệt hang ổ của lũ cặn bã này, không chừa một tên nào cả."

Kẻ địch xảo quyệt bắt một kẻ giả dạng dân thường làm tấm chắn rồi nổ súng về phía họ. Hai bên giao chiến kịch liệt.

Anh vẫn nhớ khi đó mình còn là cậu thiếu niên, ra sức gào lên với giọng khản đặc: "Các người điên rồi! Họ là con tin!"

Nhưng rồi ngay sau đó, anh bị Phi Ưng giáng một cú đấm thẳng vào mặt: "Có cậu mới điên ấy! Bọn chúng đều là những kẻ điều chế và buôn bán ma túy."

Khi đó, mắt anh long lên sòng sọc, xông lên đánh nhau với Phi Ưng. Anh bị chính các đồng đội của mình đánh cho một trận gần như không bò dậy nổi. Thiên Dương nói: "Chúng đang lợi dụng chính đồng bọn của mình. Lần trước, đội Liệt Hỏa đã trúng kế này. Những người dân thường kia đều là đám buôn bán ma túy giả dạng."

Sau hành động đó, phân đội lập tức giải tán. Anh được phân làm cán bộ dự bị rồi được điều đến trường cảnh sát Dự Thành học tập. Cũng như mọi người, anh cho rằng sự việc kia đã tan thành mây khói. Cho đến một năm sau, Hạ Thời đột nhiên mất tích. Hài cốt của cô được người ta tìm thấy hai năm sau đó.

Nói cho cùng, cũng do anh hại cô.

Sau khi trở lại cuộc sống bình thường, anh từng âm thầm điều tra nguồn tin tình báo của họ năm ấy. Trong đó, có một đường dây dẫn đến Kỷ lão đại Kỷ Đình đã rửa tay gác kiếm, nhưng ông ta lại đột ngột qua đời vì tai nạn. Từ đó về sau không còn tin tức nào nữa.

Nhiều năm như vậy, anh đã hiểu được lời Hàn Băng nói. Chỉ cần là người bị nghi ngờ liên quan đến ma túy, tổ chức nhất định sẽ nhớ mặt từng nhân vật, sau đó dùng mọi cách truy đuổi trả thù.

Và năm đó, sau khi bị đồng đội đánh cho một trận thương tích đầy mình, anh đã ôm một cô bé tầm bảy tuổi rời khỏi chỗ đơn vị ẩn núp. Lúc ấy, cô bé đó đột nhiên dùng vốn tiếng Trung non nớt của mình nói với anh: "Họ đang tìm anh, còn gọi anh là Tiểu Hỏa?"

Sau đó, cô bé giơ tay kéo mặt nạ bảo hộ của anh xuống.

Ngôn Hàm cúi đầu, buông tay khỏi vô lăng rồi ra sức xoa nắn sống mũi. Tại sao cô bé lưu lạc ở thôn trang gần biên giới năm xưa lại trở thành đại tiểu thư nhà họ Kỷ? Mười năm đã trôi qua, lần này sẽ lại là đầu mối mới chăng?

Còn anh khi đó, vì lý do gì mà lại dùng Tiểu Hỏa - Cái tên A Thời hay gọi - để làm biệt hiệu kia chứ?

Tiểu Hỏa.

Ngôn Tiểu Hỏa.

Ngôn Hàm chậm chạp thở dài, thẫn thờ dựa vào ghế, bên tai như vọng về từng chuỗi giọng nói của cô năm ấy:

"Anh Tiểu Hỏa!"

"Anh Tiểu Hỏa!"

Từ non nớt cho đến ngọt ngào, theo năm tháng lớn dần lại càng thêm yêu kiều, ngượng ngùng.

Đó là chuyện đã bao lâu rồi nhỉ?

Ngõ Thanh Thạch vào hè.

Thâm Thành chỉ có mùa hè, cho nên trong trí nhớ của anh và cô, vĩnh viễn chỉ có hương vị ngày hè quanh quần.

Lúc còn nhỏ, anh rất ghét việc cô suốt ngày chỉ biết gọi anh bằng cái tên "anh Tiểu Hỏa". Anh kéo cô ngồi xổm xuống đống bùn, dùng một nhánh cây từng nét viết lên tên mình.

Viết xong chữ "Ngôn", lại không nhớ được chữ "Hàm" viết thế nào. Đang trầm tư suy nghĩ, anh thấy Tiểu Hạ Thời đang ngồi bên cạnh mình, dưới chiếc váy hai dây ngắn ngủn lộ ra chiếc qυầи ɭóŧ trắng tinh in hình mèo Hello Kitty hồng phấn. Anh lập tức che mắt, song lại không nén nổi tò mò mở ra một khe hở nhìn lén. Nhìn một lúc lại không nhịn được ngứa ngáy liền đưa tay chỉ chỉ vào mặt Hello Kitty. Mềm quá!

Hình như chỗ đó của con gái cũng chẳng có gì đặc biệt. Thế rồi, anh nghiêm mặt giáo huấn cô: "A Thời nhà họ Hạ kia, con gái không được phép để cho người khác nhìn thấy qυầи ɭóŧ của mình."

"Ơ, phải không?" Tiểu Hạ Thời dạng chân, cúi đầu xuống xem, "Ôi, bị lộ thật rồi!"

Anh Tiểu Hỏa nói gì cũng đúng. Tiểu Hạ Thời quay qua quay lại, bàn tay nhỏ bé kéo chỗ nọ túm chỗ kia, cuối cùng cũng kéo được vạt váy chạm đến tận đất. Hai chân trần áp sát vào ngực rồi cuộn lên bên trong váy.

"Được rồi đấy!"

Tiểu Ngôn Hàm vừa lòng, tiếp tục viết tên mình, tiếp tục viết tên mình, viết xong một chữ "Ngôn Hỏa Chiêm" (1), sau đó ngẩng đầu chỉ cho cô: "Em nhìn đi, tên anh là Ngôn Hàm, không phải Ngôn Tiểu Hỏa. Về sau, không được gọi anh là anh Tiểu Hỏa nữa!"

Tiểu Hạ Thời nghiêng đầu cau mày nhìn, ngón tay nhỏ bé chỉ chỉ vào chữ duy nhất mà cô biết: "Hỏa... Đây là chữ Hỏa... Là Hỏa trong tên của anh Tiểu Hỏa..."

"Đây là chữ Hàm! Đọc giống chữ Hàn trong từ lạnh lẽo ấy."

Cô nhíu hành mày thanh mảnh, ra chiều vô cùng khó hiểu: "Có lửa thì làm sao lạnh được? Đây là chữ Hỏa trong tên của anh Tiểu Hỏa."

"Ngôn Hàm!"

"Ngôn Tiểu Hỏa!"

"Ngôn Hàm!"

"Ngôn Tiểu Hỏa!"

"..."

"..."

"Ngôn Hàm!"

"Ngôn Tiểu Hỏa!"

"..."

"..."

"Ngôn Hàm!"

"Ngôn Tiểu Hỏa!"

"Ngôn Hàm!"

"Ngôn Tiểu Hỏa!"

Tuần hoàn vô số lần, sau đó...

"Bốp!"

"Aaa! Anh Tiểu Hỏa đánh em..."

Cô mếu máo định đi mách mẹ, nhưng hai đùi bị váy bao chặt, lập tức ngã lăn quay xuống đất như trái bóng. Cô thoáng chốc ngơ ngác, hai bàn chân và mông đều bị lộ ra ngoài.

"Ôi..." Tiểu Ngôn Hàm bịt mắt lại, không quên chừa kẽ tay nhìn trộm.

Tiểu Hạ Thời quên mất phải khóc, chỉ lăn lông lốc trên mặt đâu như một cái thùng gỗ, thở hổn hển, cố sức bật hai chân mình ra khỏi váy, tiện tay phủi bùn đất trên người rồi lại phi như bay tới cùng "anh Tiểu Hỏa" đi bắt ve sầu.

Cô luôn vui vẻ chạy theo đuôi anh từ bé cho đến lúc trưởng thành, dù cho đôi lúc anh chạy quá nhanh khiến cô không đuổi kịp, bị lạc đường hay bị bỏ lại.

Cái đuôi nhỏ của Ngôn Hàm, kẻ bám đít của Ngôn Hàm, cô vợ nhỏ của Ngôn Hàm... Từ bé đến lớn, những đứa trẻ trong ngõ Thanh Thạch đều gọi cô như vậy.

Nếu cô vẫn còn, con của họ đã sớm có thanh mai và trúc mã từ lâu rồi.

Nếu là như thế...

Ngồi trong xe, Ngôn Hàm từ từ nhếch khóe môi, thì thầm gọi tên: "A Thời..."

A Thời nhà họ Hạ, A Thời của anh...

***

--- ------ ------ ------ ------ ----

(1) Ngôn Hàm phiên âm là "yán hán". Trong đó từ Hàm gồm bộ Hỏa và bộ Hàm. Ngôn Hỏa Chiêm là do lúc còn bé Ngôn Hàm chỉ nhớ được bộ Hỏa đằng trước, bộ Hàm ở sau, viết nhầm thành chữ Chiêm.