Chương 77: Phiên ngoại [Hồi báo]_[Hề-Tuyết]

"Em còn trẻ, mà chị lại đang già đi." Lan Hề nói.

"Nếu như chị tiếp tục chờ đợi, có lẽ có một ngày em sẽ bị người khác đoạt đi."

--------------------

Lập tức phải rời thành phố, đứng trong thang máy nhìn cảnh sắc dưới lầu từng chút từng chút cách xa, càng ngày càng nhỏ, bàn tay nắm túi xách hơi siết chặt:

"Chị đối tốt với em, một ngày nào đó em phải trả lại."

Nhưng cô nên lấy cái gì để trả lại đây?

Điện thoại di động rung lên hai cái, Hàn Giáng Tuyết từ trong túi xách lấy điện thoại ra, nhìn thấy một tin nhắn ngắn.

Lan Hề: Lên xe chưa?

Thang máy lên đến lầu hai, Hàn Giang Tuyết kéo vali đi về phía trước. Cô hồi đáp cũng bằng một tin nhắn ngắn: Lập tức phải lên xe rồi.

Lan Hề: Lên xe rồi thì gửi cho chị thêm một tin nhắn.

Hàn Giang Tuyết biết hiện giờ Lan Hề đang ở Bình Dao, làm một bài về di sản phi vật chất truyền thống. Vốn là Lan Hề phải cùng nàng đi đến chi nhánh của một học viện ở thành phố B, Lan Hề có một người em họ đang dạy học ở đó, có thể cho cô một danh ngạch đào tạo, sau khi thi xong nếu đậu liền có thể vào trường học tập.

Trước khi lên đường, Lan Hề đã nói cho cô:

"Em họ của chị tên là Dương Lâm Lộ, tính khí không tốt lắm, nhưng con người thật ra cũng không tệ, nếu em ấy làm khó em, em cũng đừng quan tâm, nếu thật sự quá đáng, em nhất định phải gọi cho chị." Dừng một chút. "Nếu nói những lời khó nghe, em cũng đừng để trong lòng."

Hàn Giang Tuyết gật đầu một cái, hỏi lại:

"Chị Lan Hề, có phải em đọc sách xong liền có thể cùng chị đi lấy tin không?"

Lan Hề cười ôm lấy vai nàng, ôn nhu nói:

"Bây giờ không phải em đang ở cùng chị sao?"

Hiện giờ cô đúng là đang ở chung với Lan Hề, cũng đi chung, nhưng Hàn Giang Tuyết luôn cảm thấy lời Lan Hề nói không chỉ có ý này.

Nhưng nhiều hơn nữa cô lại không hiểu.

Hàn Giang Tuyết cái hiểu cái không gật đầu.

--------------------------

Sau khi lên xe lửa, Hàn Giang Tuyết đặt vali xuống dưới giường, sau đó gửi tin nhắn cho Lan Hề, nói là đã lên xe rồi.

Chỗ ngồi của Hàn Giang Tuyết đối diện với một anh chàng, nhìn tuổi tác cũng tương đương với cô, đang nằm trên giường nghe mp4. Hàn Giang Tuyết nhìn người này một cái, cảm thấy không có ý tứ gì liền ngồi vào bên cạnh cửa sổ, ngắm phong cảnh.

Không bao lâu sau, sắc trời dần dần tối lại, ngoài cửa sổ một mảnh đen nhánh, cái gì cũng không nhìn thấy.

Phong cảnh cũng không thấy, Hàn Giang Tuyết sờ bụng một cái, cảm thấy có chút đói liền đứng dậy lấy nước sôi chuẩn bị nấu mì.

Sau khi làm xong tất cả, trở về lại chỗ ngồi, cô ngồi đối diện với anh chàng kia. Người đó lại nhìn nàng, cười một tiếng:

"Xin chào."

Cậu trai gật đầu một cái, gục mặt ăn một ngụm, hỏi:

"Cậu đến nơi nào vậy?"

Hàn Giang Tuyết nói:

"Thành phố B."

Cậu trai kia lại nói:

"Tôi cũng đến thành phố B, cậu đi đến chỗ nào trong thành phố B?"

"Đại học D."

"Đại học D sao, trường của tôi cũng gần đó."

Hàn Giang Tuyết biết xung quanh đại học D trong thành phố B đều là các trường cao đẳng, anh chàng trước mắt này hẳn là sinh viên. Đối với sinh viên, cô luôn mang tâm tình hâm mộ, có điều nghĩ đến rất nhanh cô cũng có thể tiếp thu nền giáo dục cao đẳng, đáy lòng cũng dâng lên kiêu ngạo, càng cảm kích Lan Hề.

Cũng không biết chị Lan Hề bây giờ đang làm gì?

Thành phố I ở phía nam, thành phố B ở phía bắc, muốn đi từ nam đến bắc phải ngồi xe lửa thẳng đến 24 tiếng. Hàn Giang Tuyết ngủ một giấc trên xe, sáng hôm sau lại dậy sớm rồi nhìn phong cảnh đến trưa, buổi chiều đã đến thành phố B.

Vừa ra khỏi trạm xe lửa, Hàn Giang Tuyết liền bấm số điện thoại của Dương Lâm Lộ.

"Ai?" Đầu bên kia trả lời.

Hàn Giang Tuyết nhẹ giọng nói:

"Chị Lộ Lộ, xin chào, em là Hàn Giang Tuyết."

Đầu dây bên kia yên lặng một chút, ngữ khí trở nên tốt hơn.

"Tôi biết, bây giờ tôi không có thời gian, cho cô địa chỉ, tự bắt xe đến." Dừng một chút.

"Không thành vấn đề chứ?"

Hàn Giang Tuyết hơi ngẩn ra, lại nghĩ đến lời nói trước khi lên đường của Lan Hề, liền đáp:

"Được ạ."

Dương Lâm Lộ làm giáo viên tâm lý ở Viện Hàn lâm Khoa học xã hội D Đại, thỉnh thoảng cũng có dạy vài tiết.

Hàn Giang Tuyết bắt xe đến D Đại, y theo địa chỉ mà Dương Lâm Lộ cho cô tìm được ký túc xá. Dương Lâm Lộ cho cô số phòng, bảo cô đi lên. Cũng may hành lý trong tính là nặng, một mình cô cũng có thể nhấc nổi.

Trong phòng ngủ rất vắng vẻ, bốn giường đều trống không, xem ra là chuẩn bị đặc biệt cho nàng ở.

Hàn Giang Tuyết thu thập đồ vật xong, chuẩn bị tắm rửa nghỉ ngơi, lúc này cánh cửa bị mở ra.

Hàn Giang Tuyết quay đầu nhìn lại, thấy một cô gái mặc váy đen đang tựa vào cửa, liếc mắt nhìn ngưởi đó, hỏi:

"Cô là Hàn Giang Tuyết?"

"Em là------"

"Mười tám tuổi?"

Hàn Giang Tuyết chớp mắt mấy cái.

"Hai mươi."

"Ồ." Dương Lâm Lộ gật đầu một cái.

"Không nhiều lắm, kém chừng mười tuổi."

Hàn Giang Tuyết nghi ngờ nhìn sang, có chút không hiểu rõ ý.

Dương Lâm Lộ nói tiếp:

"Cô không cảm thấy chị ấy rất già sao?"

Già?

"Cái gì già?" Hàn Giang Tuyết nghi ngờ hỏi.

Dương Lâm Lộ bật cười.

"Cô không biết chị ấy đang thả thính cô sao?"

Thả thính? Có ý gì? Hàn Giang Tuyết hoàn toàn bối rối, cô ấy đang nói gì vậy?

Dương Lâm Lộ đi về trước một bước, giày cao gót chạm vào mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy, dừng ở trước người Hàn Giang Tuyết, nắm lấy tay cô, khóe môi câu lên:

"Chị ấy cầm tay cô rồi?"

Hàn Giang Tuyết cả người cứng lên, lui về sau một bước.

"Không có." Muốn rút tay về.

Dương Lâm Lộ lại ép sát hơn, nắm lấy cằm của cô:

"Chị ấy sờ mặt cô rồi?"

"Không có!" Hàn Giang Tuyết nghiêng người một cái muốn bứt ra, lại bị Dương Lâm Lộ khống chế.

Dương Lâm Lộ cúi đầu xuống, ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng.

"Chị ấy hôn cô rồi?"

Nhìn gương mặt đang phóng đại trước mắt, gò má Hàn Giang Tuyết ửng đỏ, đẩy tay người kia ra.

"Không có, chị đứng xa một chút."

"Ồ...không có ư....." Con ngươi của Dương Lâm Lộ khẽ chuyển, bỗng nhiên bàn tay dùng sức đẩy Hàn Giang Tuyết ngã xuống giường, cúi người áp đến muốn hôn môi nàng.

"Em định làm gì----"

Đột nhiên, trên người Hàn Giang Tuyết chợt nhẹ đi, Dương Lâm Lộ bị ai đó lôi xuống giường, ngay sau đó truyền đến "chát" một tiếng, giòn giã.

Hàn Giang Tuyết chống ngừng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Lan Hề đang đứng trong phòng ngủ, một tay siết chặt cánh tay Dương Lâm Lộ, một tay ở bên thân, mà Dương Lâm Lộ đang che đi gương mặt ửng đỏ hung hăng trừng mắt nhìn cô.

"Chị, đây là lần thứ hai chị đánh em." Dương Lâm Lộ cười nói, tiếng cười có chút thê lương.

Lan Hề cau mày, trầm giọng nói:

"Mình em làm chuyện ti tiện là được rồi, còn kéo theo người khác, Lộ Lộ, chị đã cảnh cáo em bao nhiêu lần, trong lòng rất rõ mà."

"Chị chê em nhỏ, đúng, em còn nhỏ." Dương Lâm Lộ đỏ mắt lớn tiếng nói, sau đó lại chỉ sang Hàn Giang Tuyết.

"Vậy cô ta thì sao! Cô ta còn nhỏ hơn em! Tại sao cô ta thì được còn em lại không!"

"Chị là chị họ của em!" Lan Hề hét lớn một tiếng.

Dương Lâm Lộ nhìn cô chằm chằm một lúc, cười gật đầu, sau đó liền rời đi mà không quay đầu lại.

Bầu không khí trong căn phòng nho nhỏ thoáng chốc trở nên vô cùng lúng túng.

"Chị Lan Hề..." Hàn Giang Tuyết nhẹ giọng gọi, trợn to đôi mắt long lanh nhìn cô. "Sao chị lại đến đây..."

Lan Hề thở dài một hơi, đi đến ngồi xuống cạnh mép giường, đem cô ôm vào lòng, nhắm mắt lại hít sâu.

Lan Hề nói:

"Chị vẫn không yên lòng, nên đến tìm em."

Hàn Giang Tuyết hơi ngẩng ra, lông mi mấp mấy.

"Không phải chị đang ở Bình Dao sao?"

Lan Hề lắc đầu một cái.

"Ngồi máy bay đến."

Hàn Giang Tuyết cả kinh.

"Vậy công việc của chị."

"Chị không bỏ em được." Lan Hề nói, con ngươi trầm trầm, thật sâu nhìn vào mắt Hàn Giang Tuyết.

Chung quanh đột nhiên rất an tĩnh.

Hàn Giang Tuyết nhìn xung quanh một cái, nhịp tim có chút loạn.

"Không có gì phải lo lắng, đúng rồi, vừa rồi chị Lâm Lộ----"

Lan Hề nắm lấy cổ tay đem nàng kéo vào ngực, nâng lấy sau gáy hôn cô thật sâu.

"Ưm-----" Hàn Giang Tuyết cả người cứng đờ, khó tin trừng to mắt.

Hồi lâu, Hàn Giang Tuyết từ từ nhắm mắt lại, thân người cứng nhắc cũng dần dần thanh tĩnh lại, chậm rãi nâng lên cánh tay ôm lấy Lan Hề.

"Em còn trẻ, mà chị lại đang già đi." Lan Hề nói.

Sắc mặt Hàn Giang Tuyết đỏ bừng, tựa vào trong lòng Lan Hề thở dốc.

"Nếu như chị tiếp tục chờ đợi, có lẽ có một ngày em sẽ bị người khác đoạt đi."

Hàn Giang Tuyết ngẩng mặt nhìn cô, vươn tay chạm vào gò má cô, khẽ lắc đầu.

Lan Hề mỉm cười, nắm tay nàng áp sát vào mặt mình.

"Đừng chê chị già."

Hàn Giang Tuyết cười, hai bên má lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào.

"Bây giờ em rốt cuộc cũng biết phải lấy cái gì để báo đáp cho chị rồi."

------

Hàn Giang Tuyết không hiểu, trên đời có nhiều người đẹp như vậy, vì sao hết lần này đến lần khác Lan Hề lại coi trọng mình.

Có một lần nàng hỏi Lan Hề, Lan Hề cười một tiếng.

"Lần đầu tiên gặp em, là bị món Quan Đông Chử của em hấp dẫn." Cô chính là men theo mùi thơm của Quan Đông Chử mà tìm đến.

Hàn Giang Tuyết lặng lẽ gật đầu, nhớ lại.

Ngày hôm đó, Lan Hề về nhà, phát hiện cơm tối là món Quan Đông Chử, cô cười tươi ăn hết.

Ngày hôm sau, vẫn là Quan Đông Chử, Lan Hề dừng một chút, không nói gì, cũng ăn hết.

Nhưng mỗi một ngày tiếp theo đều là Quan Đông Chử, Lan Hề hoàn toàn trợn mắt.

"Tiểu Tuyết, hôm nay lại là..."

"Chị Lan Hề, chị mau nếm thử bò viên tát niệu mà em dày công chế biến đi, cách điều chế mới nha!" Hàn Giang Tuyết nháy mắt.

"Được..." Lời đến khóe miệng lại bị nuốt trở vào, Lan Hề cầm đũa chậm chạp bỏ vào miệng. Trời ơi, loại cuộc sống này lúc nào mới có thể kết thúc đây a.

Lan Hề quay đầu nhìn về Hàn Giang Tuyết, người kia đang chuyên tâm cắt dưa leo, mày hơi nhíu, đôi môi phấn hồng khẽ chu, gương mặt trắng nõn hết sức thanh thuần.

Lan Hề cười một tiếng: Tâm tư của em, chị làm so không biết chứ?

---------------------

Học tỷ và em gái Quan Đông Chử lên sàn :v

Ps. Mình đang mở hố Cuộc đời này đáng để chờ đợi- Mễ Nháo Nháo, nếu thích hãy ghé chơi cùng học tỷ Tiểu Dĩ mê gái và học muội Hà Trừng xinh đẹp nha :v