Chương 28: Miệng Lưỡi Vô Địch Thiên Hạ

**DỊCH: TIỂU THIÊN KIM**

Lưu lão sư cũng nhìn thấy Hà Tứ Hải, lướt mắt qua quầy hàng của hắn, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Đào Tử đang ngồi trên ghế nhỏ.

Hơi hơi suy nghĩ, quyết định bày hàng bên cạnh sạp của Hà Tứ Hải.

Quầy hàng của nàng rất đơn giản, một cái bàn dài đơn giản và một cái ghế nhựa.

Hàng hóa đều ở trong bao, trải ra là được.

Bé gái ở sau lưng nàng lúc mới bắt đầu đã chạy tới trước quầy hàng bán đồ chơi, nhìn đống đồ chơi rực rỡ muôn màu.

Nhưng lúc sau lại bị một con ếch màu xanh trên quầy hàng của Hà Tứ Hải hấp dẫn, ngồi xổm trước quầy hàng muốn cầm lấy.

Nhưng làm sao cũng không cầm lên được.

Hà Tứ Hải cũng không quan tâm, lên tiếng chào hỏi với Lưu lão sư, sau đó ngồi lảm nhảm với bà dì bên cạnh.

“Thì ra dì là người bản địa Hợp Châu, nhìn điều kiện sinh hoạt của dì có vẻ khá tốt, sao dì lại ra đây bày sạp vậy?” Hà Tứ Hải hỏi.

“Ngươi có thể nhìn ra à?” Bà dì kinh ngạc hỏi lại.

“Tất nhiên, dì không chỉ trẻ tuổi mà khí chất cũng tốt, nếu điều kiện gia đình không tốt làm sao có thể trẻ tuổi, khí chất xuất sắc như vậy được.” Hà Tứ Hải dẻo mồm dẻo miệng.

Làm cho bà dì hài lòng cười híp cả hai mắt.

Lưu lão sư ở bên cạnh đang bày hàng hóa đột nhiên ngẩng đầu lên liếc nhìn Hà Tứ Hải, trong lòng âm thầm cảnh giác.

“Nhà ta cũng bình thường thôi, trước đó làm ăn nên tích góp được một ít của cải.”

“Trong nhà dì có mấy đứa trẻ.” Hà Tứ Hải tiếp tục hỏi.

“Hai đứa con trai.” Nói đến con của mình, bà dì nở nụ cười đáp.

“Bao nhiêu tuổi rồi? Chắc là học tiểu học nhỉ?” Hà Tứ Hải mặt kinh ngạc hỏi.

“Làm sao có thể, một đứa lớp 11, một đứa lớp 9.” Bà dì nói.

“Cái gì? Lớn vậy rồi sao? Dì còn trẻ như vậy một tí cũng nhìn không ra nha.”

“Tiểu tử, thật biết nói chuyện, dì nào có trẻ tuổi như thế.”

Bà dì ngoài miệng nói như vậy nhưng trên mặt lại cười rạng rỡ.

“Việc học hành như thế nào? Bài tập có nhiều không?”

“Haiz, mỗi tối đều phải học tới 11-12 giờ.” Nói đến việc học của con cái, bà dì nhíu mày ưu sầu nói.

“Học tập cũng cần phải nắm vững phương pháp học tập, kỳ thực rất dễ dàng, chú ý nghe giáo viên giảng bài, như vậy chất lượng mới dễ nâng cao...”



Hà Tứ Hải nói nói một hồi, Lưu lão sư đang dựng thằng lỗ tai nghe trộm bên cạnh hơi kinh ngạc, không nghĩ những lời hắn nói lại có chút đạo lý.

Hà Tứ Hải tám chuyện từ toán học đến tiếng Anh, từ tiếng Anh chuyển sang đạo đức nhân phẩm, từ đạo đức nhân phẩm lại chuyển sang thư pháp, từ thư pháp qua âm nhạc, nói bốc nói phét, đồng thời còn thỉnh thoảng cầm mấy quyển sách trên quầy hàng của mình làm ví dụ.

Sau đó Hà Tứ Hải bán được một quyển luyện viết chữ.

Một bản nhạc lý cơ sở.

Một quyển từ điển tiếng Anh.

Quyển luyện viết chữ là kiếm được từ trạm thu hồi hôm qua, quyển nhạc lý và từ điển tiếng Anh là lần trước Hà Tứ Hải bỏ ra năm đồng mua từ quầy hàng xe ba bánh của Đặng Đại Trung.

Vỗn là chuẩn bị bán cho học sinh nhị trung và tam trung nhưng đã bị Lưu lão sư phá hoại.

Hiện tại ba quyển sách, với giá 120 đồng được bán cho bà dì.

Ừm, tiền bảo đao kiếm về được rồi.

“Tiểu Hà, cậu nói rất có đạo lý, ta về nhà nhất định sẽ nhắc nhở con trai ta phải chăm chỉ, cẩn thận hơn, học tập phải có phương pháp, kết hợp học ngoại ngữ, luyện viết chữ, học một ít về âm nhạc, tuy hơi bận rộn nhưng có thể nuôi dưỡng khí chất, đúng là biện pháp tốt.” Bà dì cảm kích.

“Chỉ có dì mới hiểu được, người bình thường, ta không bao giờ nói những lời này với họ, vì bọn họ đều cho mình là đúng, điều này không thể được, nhân vô hoàn nhân, con người không bao giờ ngừng học tập. Vài cuốn sách này tuy hơi cũ một chút, nhưng đều là sách tốt, rất đáng giá, dì cầm về cho hai đệ đệ học hỏi cẩn thận.”

“Đúng đấy, chữ viết máy này thật đẹp.” Bà dì lật lật quyển sách tập viết than thở.

Cũng không biết nàng có biết chữ không.

Lưu lão sư vừa bày xong quầy hàng, lặng lẽ lườm qua một cái.

Không nghĩ vừa vặn bị Hà Tứ Hải nhìn thấy

“Lưu lão sư, cô hình như là giáo viên cao trung, cô dạy môn gì?” Hà Tứ Hải cười híp mắt hỏi.

“Tiếng Anh.” Lưu lão sư thần sắc lạnh nhạt trả lời.

“Thì ra là dạy tiếng Anh, vậy từ điển vừa nãy ta bán, lượng từ ngữ có phải là rất phong phú không?” Hà Tứ Hải kích động hỏi.

Lưu lão sư nhìn lướt qua, suy nghĩ một chút rồi gật gật đầu.

Đây không phải phí lời sao? Từ điển tiếng Anh, lượng từ ngữ làm sao có thể không phong phú? Không phong phú thì còn gọi là từ điển à?

Bà dì ở bên cạnh nghe vậy trong lòng càng vui mừng.

“Lưu lão sư, cảm ơn cô hôm qua đã tặng cho Đào Tử chuỗi hạt, cô xem trên quầy hàng của ta có thích cái gì không, ta...bán giá gốc cho cô.” Hà Tứ Hải cười híp mắt nói.

“Đều là mấy thứ phế phẩm thôi.” Lưu lão sư lướt qua quầy hàng của hắn, nói.

“Lưu lão sư, lời này của cô hơi quá đáng rồi, sao có thể là phế phẩm chứ, đây là hoài cựu, là hồi ức, ví như cái này, khi còn bé Lưu lão sư nhất định đã từng chơi đi.”

Hà Tứ Hải không để ý đến ánh mắt mong chờ cùng không nỡ của bé gái trước quầy, trực tiếp cầm lấy con ếch xanh đồ chơi, đưa tới trước mặt Lưu lão sư.



“Lưu lão sư, cô khi bé hẳn là đã từng chơi cùng con ếch xanh này chứ? Đây là hồi ức.” Hà Tứ Hải cười nói.

Con ếch này, có chút cũ, màu sơn phía trên đã loang lổ.

Nhưng vẫn có thể thấy được chất lượng khá tốt.

Mà bé gái mặc áo len kia đi tới bên cạnh Lưu lão sư nhảy nhót liên hồi, tràn đầy chờ đợi, hi vọng nàng có thể mua lại.

Hà Tứ Hải càng thêm hiếu kì, tiểu cô nương này đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Hẳn cô bé cũng biết Hà Tứ Hải là Người dẫn độ, nhưng cô bé cũng không tìm hắn nhờ hỗ trợ hoàn thành tâm nguyện.

Lưu lão sư nhìn con ếch xanh trong tay Hà Tứ Hải, thần sắc trở nên hoảng hốt, quả thật lúc bé nàng có một con, thường xuyên cùng em gái chơi đùa.

Lưu lão sư đưa tay cầm lấy.

Lật qua lật lại khởi động con ếch, sau đó đặt trên bàn của mình, con ếch liền phát ra âm thanh lạch cạch lạch cạch, nhảy lên cao.

Ngay cả Đào Tử đang chơi bảo đao cũng bị hấp dẫn lại, tò mò ngồi xổm trước quầy hàng của Lưu lão sư.

Còn bé gái mặc áo lên kia cũng mặt đầy hưng phấn.

“Đát đát đát, đát đát đát.”

“Baba, ếch nhỏ còn có thể chạy sao?” Đào Tử hào hứng hỏi.

Đào Tử đánh gãy dòng hồi ức của Lưu lão sư.

Thế là nàng ngẩng đầu hỏi Hà Tứ Hải: “Bao nhiêu tiền, ta muốn.”

“50.” Hà Tứ Hải nói.

Lưu lão sư nghe giá liền sửng sốt, đắt như vậy, hơn nữa không phải là nói bán cho nàng giá gốc sao?

Bất quá nàng cũng không có hỏi nhiều, chuẩn bị lấy tiền ra, Hà Tứ Hải hình như nhớ tới cái gì, cúi xuống hỏi Đào Tử: “Con thích không?”

Đào Tử gật gật đầu.

“Vậy ta không bán nữa.” Hà Tứ Hải lập tức ngẩng đầu nói với Lưu lão sư.

Lưu lão sư nghe vậy cũng không tức giận, quay sang nhìn Đào Tử, bỗng nhiên nở nụ cười.

Sau đó nói với Hà Tứ Hải: “Không nghĩ tới ngươi còn là một người tốt.”

Hà Tứ Hải sửng sốt.

Lời này là đang khen hay mắng hắn vậy?

Ta khi nào thì không phải người tốt chứ?