Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Siêu Thần Yêu Nghiệt

Chương 41: Vũ Lực tứ đoạn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

Nhóm Dịch: Vạn Yên Chi Sào

Hai ngày này, Vân Phi Dương nhìn như không chuyên chú võ đạo, một mực tiến về Y Đường học tập, kì thực mỗi thời mỗi khắc đều vận chuyển Nghịch Thiên Quyết, uẩn dục Linh Hạch trong đan điền.

Cho nên có dấu hiệu đột phá, cũng không phải trùng hợp, nguyên nhân đột phá lúc này là do vung vẩy ngân châm quá nhiều lần, dù sao, khống chế sức mạnh cũng thuộc về phạm trù võ đạo.

Huống chi, hắn vốn có dấu hiệu đột phá chỉ vì ngưng tụ ra Linh Hạch, dấu hiệu bị tạm thời đè xuống.

Nói đơn giản, Vân Phi Dương có dấu hiệu đột phá là sự kiện nước chảy thành sông sự việc. Ngẩm lại mà nói, đã từng là Chiến Thần, cảnh giới đề thăng dễ dàng hơn nhiều so với người bình thường.

Chỉ dùng nửa canh giờ, hắn tĩnh tâm dẫn đạo linh lực trùng kích tu vi thuận lợi đạt đến Vũ Lực tứ đoạn.

Hô ——

Vân Phi Dương mở hai con ngươi, phun ra một ngụm trọc khí, từ trên giường nhảy xuống, thầm nghĩ:

- Lực đạo của mình hiện tại đạt tới trên 500 cân, thực lực tiểu tử họ Nhiễm Vũ Lực lục đoạn, xử hắn rất nhẹ nhàng...

Lực lượng của phổ thông Vũ Lực tứ đoạn chỉ đạt bốn trăm cân, hắn có thể đạt trên 500, bởi vì thể nội hắn có Linh Hạch.

Vân Phi Dương lần nữa ngồi trên giường, bất quá, sau một khắc, biểu hiện trên mặt trở nên cực kỳ đặc sắc, vừa rồi ngân châm dùng để luyện tập được cắm ngay tại dưới mông hắn.

Tê ——

(Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần -)

...

Ngày thứ hai, Vân Phi Dương xoa cái mông đi vào Quý Thủy Đường, Diệp Nam Tu theo sát tới, hiếu kỳ cười hỏi:

- Phi Dương ca, có phải lại bị Bảo lão sư đánh?

- Xéo đi.

Vân Phi Dương nguýt hắn một cái.

Diệp Nam Tu vội vàng thu hồi nụ cười, chân thành nói:

- Phi Dương ca, Nhiễm Bỉnh Loan hai ngày này một mực tuyên bố, muốn dùng một chiêu đánh bại ngươi.

Một chiêu?

Vân Phi Dương lắc đầu, cái tên họ Nhiễm này quá ngông cuồng, thật sự cho lão tử là quả hồng mềm, có thể tùy tiện bóp ép.

Diệp Nam Tu tiếp tục:

- Mà hiện giờ đám thế gia có tiền bắt đầu mở phiên cược, cược ngươi thua mấy chiêu hay có thể bảo trì trên lôi đài bao lâu.

Vân Phi Dương:

- Có phải đều đặt trên thân Nhiễm Bỉnh Loan hay không?

Diệp Nam Tu gãi gãi đầu đáp:

- Đúng, bọn họ đều đặt trên thân tên kia.

Hơi dừng lại, vỗ ngực nói:

- Yên tâm, Phi Dương ca, ta hỏa ủng hộ ngươi, đặt tiền ép trên thân ngươi.

Vân Phi Dương lườm hắn một cái:

- Đặt cho Nhiễm Bỉnh Loan cũng không ít chứ ở đó mà lấy lòng ta.

- Cái này...

Diệp Nam Tu rất cứng ngắc duỗi ra một cái ngón tay.

- Chỉ một trăm lượng.

Mọi người tại Quý Thủy Đường đều muốn ủng hổ Vân Phi Dương, nhưng trong tâm trí họ, Vân Phi Dương vốn không có phần thắng, cho nên mỗi người ép một hai lượng bạc đặt trên người hắn, đặt Nhiễm Bỉnh Loan nhiều hơn, dù sao thực lực cả hai chênh lệch quá lớn, thắng thua nhìn qua đã biết rõ.

- Phi Dương ca.

Diệp Nam Tu theo sát đi tới, nghiêm túc nói:

- Ta giúp ngươi đi đặt Nhiễm Bỉnh Loan, sau khi thua có thể lời ít tiền, giao đấu kết thúc có thể mua chút dược tài để bồi bổ thân thể.

- Xéo đi

Vân Phi Dương một chân đạp tên này ra ngoài.

- Ta đây cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi.

Diệp Nam Tu từ dưới đất bò dậy, vẻ mặt đau khổ:

- Nhiễm Bỉnh Loan ra tay hung ác, ngươi lên đài, sợ không thể kiện toàn đi xuống, chuẩn bị tiền mua dược phẩm bồi bổ có thể trợ giúp ngươi nhanh khôi phục.

- Ta dựa vào.

Vân Phi Dương muốn nhấc chân, nhưng đột nhiên nghĩ đến cái gì đó liền hỏi:

- Ta có thể tự mình đặt cược cho chính mình không?

- A?

- A cái gì a, có thể hay không?!

- Có thể, có thể!

Vân Phi Dương tiện tay lấy ra mấy tấm ngân phiếu:

- Đi, đặt hết trên người ta.

Diệp Nam Tu tiếp nhận ngân phiếu, chừng năm trăm lượng, hoảng sợ nói:

- Phi Dương ca, ngươi đối với mình cũng quá hung ác đi.

- Đừng nói nhảm, nhanh đi.

- Được được!

(Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần -)

...

Diệp Nam Tu cất 5 trăm lạng bạc đi ra ngoài diễn võ trường, giờ phút này, điểm đặt cược được dựng lâm thời đã vây đầy học sinh, tranh nhau chen lấn đặt cược.

Trước đây học phủ thường hay xuất hiện học sinh thích kiêu chiến nhau do đó song bạc xuất hiện ngày một nhiều, nhưng thường thường đánh bạc thắng thua, lần này dung nhập rất nhiều cách chơi, tỉ như áp chú Vân Phi Dương trên đài chống đỡ bao lâu, lại tỉ như Nhiễm Bỉnh Loan mấy chiêu có thể đánh bại Vân Phi Dương.

- Theo ta được biết, thực lực Vân Phi Dương Vũ Lực tam đoạn, đối mặt Nhiễm Bỉnh Loan, nhiều nhất chỉ có thể chống được hai chiêu, cho nên ta đặt cái này.

- Nhiễm Bỉnh Loan cao hơn hắn ít nhất 3 đẳng cấp, có thể chống được hai chiêu mới lạ, ta đặt một chiêu.

Các học sinh dựa theo phán đoán chính mình bắt đầu hạ cược.

Lần này cược này vô hình trung có quy tắc, vô luận cược loại hình gì, chỉ cần đặt ở về phía Nhiễm Bỉnh Loan, hể Nhiễm Bỉnh Loan thắng thì bọn họ có thể thu về tiền lời, mọi người đặt trên thân Nhiễm Bỉnh Loan, dù tiền lời có ít đi nữa thì vẫn là lời. Chỉ có đồ ngốc mới không cược.

- Uy, tiểu tử ngươi tại sao lại đến?

Diệp Nam Tu chen vào đám người đi vào điểm đặt cược, thiếu niên phụ trách nhận ra hắn:

- Có phải cảm thấy đặt trên thân Nhiễm công tử hơi ít muốn đặt thêm không?

- Đây không phải lão đại của Quý Thủy ba chim à, xem ra bọn Quý Thủy Đường cũng nhận định Vân Phi Dương sẽ thua.

- Hắc hắc, một tên gia hỏa mới vào học đường dám giao đấu cùng Nhiễm Bỉnh Loan, dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng có thể nghĩ ra ai thua ai thắng.

Ha ha ha.

Mọi người cười vang một trận.

Diệp Nam Tu nghe vậy, phẫn nộ đặt năm trăm lượng ép trên bàn, lớn tiếng nói:

- Năm trăm lượng, đặt Vân Phi Dương thắng!

Dát ——

Tràng diện bỗng dưng yên tĩnh.

Không nghe lầm chứ?

Đặt Vân Phi Dương thắng?

- Ha ha ha, cái tên đầu đất này có vấn đề, dám đặt trên thân Vân Phi Dương.

- Còn ép đến năm trăm lượng, rỏ ràng là dân có tiền.

Bình tĩnh ngắn ngủi qua đi, xuất hiện tiếng cười nhạo điên cuồng tại diễn võ trường.

Thiếu niên phụ trách đặt cược thu hồi ngân phiếu, nhanh tay ghi phiếu cược, ném cho hắn:

- Tiểu tử, không nhìn ra, ngươi vẫn rất tự tin đối với đồng học mình đó chứ.

Diệp Nam Tu không thèm để ý hắn, cất biên lai xuyên qua đám người, nhưng tâm lý âm thầm nhỏ máu:

- Vân Phi Dương, đầu ngươi có phải bị lừa đá hay không.?

(Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần -)

...

Xế chiều.

Vân Phi Dương như thường ngày đi đến Y Đường, khi hắn đi vào sân, Liễu Nhu đã từ trong nhà đi ra, cười nói:

- Vân sư đệ, ngươi được nha.

- Sư tỷ, làm sao?

Liễu Nhu đi tới, nhìn phải nhìn trái, sau đó nâng cằm lên nói:

- Nhìn qua cũng không lợi hại, làm sao dám cùng Nhiễm Bỉnh Loan chiến đấu đây?

Nữ hài cả ngày tại Y Đường nghiên cứu y dược cùng lịch sử, hôm nay nghe tin tức Vân Phi Dương chiến đấu cùng Nhiễm Bỉnh Loan, dù sao sự việc hai người khiêu chiến đã đồn khắp cả học phủ, muốn không nghe được cũng lạ.

- Sư tỷ cũng cho rằng ta đánh không thắng hắn?

- Khẳng định.

Liễu Nhu cười nói:

- Thực lực Nhiễm Bỉnh Loan cao hơn ngươi quá nhiều, ngươi có thể đánh thắng hắn mới quái.

- …

Vân Phi Dương im lặng.

Liễu Nhu thần bí cười nói:

- Bất quá, ta có biện pháp để ngươi chiến thắng hắn.

- Ồ?

Vân Phi Dương hiếu kỳ:

- Biện pháp gì.

Liễu Nhu lấy từ tay áo ra một cái bình sứ men xanh nhỏ, nói:

- Trong này có tăng lực hoàn, ta vừa luyện chế thành, trước khi giao đấu, ngươi phục dụng có thể đề cao lực lượng gấp đôi.

- Cái gì?

Vân Phi Dương nghe vậy trừng to hai mắt đan, dược gia tăng thực lực, hắn tại Thần Giới từng nghe nói, Phàm Giới nho nhỏ lại có người luyện chế ra, đây cũng quá nghịch thiên đi.

- A cái gì mà a.

Liễu Nhu kín đáo đưa bình nhỏ cho hắn, chân thành nói:

- Ta đã cược ngươi 100 lượng, ngươi chỉ có thể thắng, không thể thua.

Khóe miệng Vân Phi Dương co giật.

Khó trách cho mình đan dược, nguyên lai muốn thắng tiền.
« Chương TrướcChương Tiếp »