Chương 2: Yêu

" Bố, thật ra con đang chuẩn bị làm nhiệm vụ"

Mộc Di Ân nén xúc động, cô hít một hơi sâu rồi mới lấy can đảm để tiếp tục trò chuyện với bố. Thấy bố không nói gì, cô mới chuyển sang chủ đề khác

" Bố, mẹ đi đâu rồi? "

" Mẹ con đi mua sắm rồi. Con gọi cho Tiểu Nhàn đi, thằng bé đi cùng với mẹ "

Tiểu Nhàn trong miệng bố là Mộc Nhàn, cậu quý tử của Mộc gia. Năm nay hai mươi tám tuổi và đang là một luật sư có tiếng. Hai chị em nói gay gắt cũng không gay gắt mà hoà thuận thì cũng không đúng mấy, vì Mộc Di Ân quanh năm suốt tháng trốn chui trốn nhủi ở quân đội, hiếm khi về nhà. Thằng nhóc khá được bố mẹ cưng chiều vì là cậu út , không giống như cô

" Bố cúp máy đây, bố bận lắm. Lần sau có muốn gặp thì gọi mẹ , đừng gọi cho bố"

Di Ân đoán bố đang giận vì cô phá đám lúc ông đang làm việc. Nhưng trong cô có một linh cảm, rằng đây là lần cuối mà cô còn có thể gọi cho ông

"Bố"

" Sao vậy?"

" Con yêu bố "

Lúc này có lẽ không chịu đựng được nữa, Di Ân bật khóc nhưng cũng may mắn trước đó cô đã mím môi lại, không dễ dàng bị bố phát hiện

" Con hôm nay khá kì lạ đấy Di Ân. Được rồi, bố cúp máy đây, làm nhiệm vụ đi"

Bên kia đầu máy bố khá ngạc nhiên. Di Ân bình thường không có ngọt ngào như vậy, có lẽ con bé đang chịu ủy khuất. Lúc nào nó về ông phải hỏi rõ một chuyến mới được

" Bố, người nói yêu con đi"

" Lần sau nhé , bố sắp có cuộc họp với ngài tổng thống ... Tít tít..."

Nhìn điện thoại bị ngắt đi, Di Ân lấy khăn tay lau nước mắt rồi mới bấm số gọi mẹ

" Alo, ai vậy?"

Di Ân nhận ra giọng nói này, đó là giọng của Mộc Nhàn, cô chưa từng quên giọng em

" Mộc Nhàn là chị đây, Di Ân đây. Chị muốn gặp mẹ, mẹ ở đâu rồi? "

Di Ân nhìn vào chiếc đồng hồ da trên tay Tiểu Lộc, còn năm phút nữa là trực thăng sẽ hạ cánh . Qua loa ngoài cô nghe thấy bước chân của Tiểu Nhàn, nghe giọng em gọi mẹ, và nghe cả lời khước từ nhận máy của mẹ, mẹ nói mẹ đang bận xem váy áo. Mộc Nhàn bắt điện thoại, giọng có hơi lúng túng

" Chị, mẹ đang bận. Mẹ bảo chị gọi lại sau nhé! "

" Ân! Tiểu Nhàn này..."

" Sao vậy ạ? " Mộc Nhàn thoáng tò mò

Bình thường chị hay gọi cậu là Mộc Nhàn, lần đầu tiên cậu nghe thấy chị hai gọi mình thân mật như thế

" Chị yêu em Tiểu Nhàn, yêu mẹ và yêu cả bố... tít tít...."

Lần này Di Ân lựa chọn cúp máy trước

Bởi vì cách một màn hình điện thoại nên Mộc Nhàn không thấy được những giọt nước mắt của Di Ân

Cũng vì cách một màn hình điện thoại nên Di Ân không thấy được khuôn mặt đẹp trai đang đỏ ửng một cách khả nghi của em trai mình

Mẹ nó, chị hai thật biết cách chọc người!

Nhận thấy trực thăng đã hạ cánh, Mộc Di Ân đánh thức Tiểu Lộc đang ngủ tỉnh dậy , cô không gọi điện cho Bạch Chỉ vì biết em hay đa nghi, sẽ lo lắng cho cô

" Chị để em mang hộ balo cho"

Tiểu Lộc muốn trợ giúp Di Ân nhưng chỉ nhận lấy được cái cười híp mắt xinh đẹp của chị.

Mới tỉnh giấc đã thấy mỹ nhân cười khẳng định may mắn nguyên ngày a!

" Chị Di Ân "

Một vài tiểu binh thấy cô liền ra sức vẫy chào , cái họ nhận được đều là nụ cười xinh đẹp của Mộc đại tá

" Chị Di Ân "

Trung đội trưởng Hoà Nhuận thấy cô liền chạy tới. Không giống như những người khác chúc nhiệm vụ thuận lợi hay vẫy chào, em tới đây là để dặn dò cô cẩn thận

" Chị Ân, chị đã rõ về nhiệm vụ lần này chưa? "

" Hoà Nhuận? Chị chỉ biết nhiệm vụ lần này nguy hiểm đến mức kí giấy báo tử chứ chưa rõ nội dung như nào"

Ngẫm lại cô mới thấy mình chưa đọc báo cáo nhiệm vụ lần này. Quá tắc trách rồi

Hoà Nhuận thấy thế liền cười khan, em miêu tả nhiệm vụ cho cô . Qua lời nói của em, cô biết được nội dung nhiệm vụ lần này là truy bắt tên trùm xã hội đen. Nguyên nhân là rất nhiều cô gái đã mất tích trong tay hắn, cảnh sát cử người đi điều tra nhưng chỉ thấy họ một đi không trở lại. Vậy nên bây giờ cần sự can thiệp của phía bên quân đội

Người được cử đi lần này đều là tai to mặt lớn, có khoảng hơn mười người được chọn. Giờ đây tất cả đều một thân quân phục với balo to tướng ngồi trên máy bay quân đội. Vài người thấy " mỹ nhân ôn hoà" liền bắt đầu cười nói, cũng có vài người ngủ lấy sức

Mộc Di Ân ôm balo nghe mấy anh lính tấu hài. Trên mặt ai cũng hiện lên nét cười thanh thản, chẳng có ai sợ hãi mặc cho sinh tử đang cận kề. Giờ đây họ có thể đang là đồng đội nhưng chỉ ít phút sau chẳng ai dám nói chắc được điều gì

Trời tối đen như hũ nút, nếu để ý kĩ thì có thể thấy phía trước là một phân xưởng bị bỏ hoang. Bên ngoài khu nhà kho xập xệ, bộ đội tác chiến trong nhiệm vụ lần này đã bao vây thành một vòng tròn trong phạm vi 300m. Tất cả mọi người đều trong tư thế sẵn sàng, súng đều nắm chắc trên tay. Chỉ cần có một động tĩnh nhỏ của đối phương thôi cũng có thể nổ ra một trận chiến tranh đẫm máu giữa hai phe đối đầu

" Chuẩn bị bắt đầu rồi..."

Mộc Di Ân lẩm bẩm

Cô không biết rằng giờ phút này cái chết đang trực chờ bản thân ở phía trước