Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Ly Hôn, Tôi Nổi Tiếng

Chương 45

« Chương TrướcChương Tiếp »
[Edit] hihie01

Ôn Nhuyễn đề cử quán ăn này, bề ngoài thoạt nhìn là thật sự chẳng ra gì, cũ nát, nhỏ hẹp, bên trong ngoại trừ chủ quán thì một người khách cũng đều không có, bọn họ ở bên ngoài đứng cũng có một hồi cũng không một người đi vào......

Bọn họ trước kia đều đến những nhà hàng cao cấp để ăn, cũng chỉ khi Từ Nghiên đóng phim thì mới đến những quán ăn như thế này.

Nghĩ đến vừa rồi Ôn Nhuyễn nói được "Giá còn rất phải chăng", mọi người đều có chút do dự.

Quán ăn nhìn thế này vậy thì hương vị có được không? Đừng để kết quả là vừa tốn tiền vừa phải chịu tội còn không bằng liền đi tìm một cửa hàng tiện lợi mua mì ăn liền, về nhà ăn mì gói là được.

Ngay cả Chúc Nguyệt vẫn luôn đứng về phía Ôn Nhuyễn cũng nhịn không được nhẹ giọng nói: "Quán ăn này...... Thật sự có thể chứ?"

Ôn Nhuyễn nhìn quán ăn trước mặt, cũng có chút khó khăn.

Cô cũng chưa tới đây ăn bao giờ nên không biết hương vị thế nào, ngay cả đánh giá trên mạng của cửa hàng này cũng không quá chi tiết, cô thậm chí cảm thấy chính mình là trúng tà, mới có thể nghe theo tin nhắn kia, kiến nghị mọi người lại đây ăn thử xem.

Lúc cô đang do dự có nên đổi địa điểm hay không thì Kỷ Duyên, người nãy giờ vẫn luôn im lặng, mở miệng nói, "Tôi đói bụng rồi, vào thôi."

Nói xong.

Cậu dẫn đầu đoàn người đi vào.

Nhìn bóng dáng Kỷ Duyên, mọi người nhất thời đều có chút không phản ứng kịp, Tô Lam Lam lại càng nhíu chặt mày.

Bởi vì sự việc lúc nãy, cô ta hiện tại cũng không tiện nói chuyện, nhưng không nói lời nào không đại biểu cô ta không chê cười Ôn Nhuyễn, đều là người đề cử giống nhau, cô ta đề cử địa điểm ít ra cũng là cao cấp.

Ôn Nhuyễn thì đề cử chính là địa điểm nào?

Nhìn đã không được.

Cũng không biết là bạn bè đề cử cho cái góc xó xỉnh nào.

Cô ta trong lòng chửi thầm, liền chờ Ôn Nhuyễn cũng mất mặt giống mình, ai ngờ Kỷ Duyên lại ở ngay lúc này mà mở miệng, ngơ ngác nhìn bóng dáng Kỷ Duyên rời đi, Tô Lam Lam chậm chạp cũng chưa phản ứng lại kịp.

Kỷ Duyên là làm sao vậy?

Cậu ta không phải có bệnh sạch sẽ sao?

Nhìn thân ảnh Kỷ Duyên rời đi, Từ Nghiên cũng cười nói một câu, "Tới cũng tới rồi, chúng ta cũng vào xem đi, trước kia thời điểm tôi ở trong nước, tiên sinh nhà tôi luôn thích dẫn tôi đi ăn ở những quán ăn cũ kĩ trong ngõ nhỏ, quán ăn càng cũ kĩ thì hương vị lại càng ngon nha."

"Đúng đúng đúng, tôi cũng đói chịu không được nữa rồi, nếu thật không thể ăn, chúng ta bất quá sẽ lại về nhà nấu mì gói vậy."

Chúc Nguyệt một bên nói, một bên xô đẩy Ôn Nhuyễn đi vào, vừa đi còn vừa nói, "Tiểu Nhuyễn Nhuyễn, nếu tôi ăn không no, cô liền phải nấu mì cho tôi ăn nữa nha! Tôi muốn thêm hai cái trứng chiên!"

"Được."

Ôn Nhuyễn đối với sự giúp đỡ của mọi người rất cảm động nên tự nhiên sẽ thập phần sảng khoái.

Người bên cạnh đều đi hết, Tô Lam Lam cùng với cùng với nhϊếp ảnh gia chụp cô ta còn đứng ở bên ngoài, cô ta đều mau khí tạc, Từ Nghiên cùng Chúc Nguyệt giúp đỡ Ôn Nhuyễn còn chưa tính.

Từ Nghiên là người hiền lành, Chúc Nguyệt lại cùng cô ta đối phó.

Nhưng Kỷ Duyên là chuyện như thế nào?

Cậu ta làm gì mà giúp Ôn Nhuyễn như vậy?!

Thời điểm ở nhà lúc nãy cô bị Chúc Nguyệt quở trách như vậy, cậu ta cũng chưa nói một lời! Hiện tại lại giúp đỡ giải vây cho Ôn Nhuyễn..... Tô Lam Lam tay nắm chặt tay, móng tay mới làm trước đó vài ngày đâm vào lòng bàn tay.

Bên cạnh còn có người chụp ảnh.

Phỏng chừng là nhìn thấy nhϊếp ảnh gia đi theo phía sau cô liền cảm thấy mới lạ.

Lo lắng quay đầu lại sẽ bị người chụp lên trên mạng, Tô Lam Lam hít một hơi thật sâu, một lần nữa hiện lên một nụ cười xán lạn, quay đầu cùng nhϊếp ảnh gia phía sau nói một câu, "Chúng ta đây cũng vào đi thôi." Sau đó liền nhấp môi đi vào.

Thời điểm đi vào.

Ôn Nhuyễn và mọi người đã gọi xong cơm.

Chủ quán là một đôi vợ chồng già, mặt tiền cửa hàng tuy rằng nhỏ hẹp lại cũ nát, nhưng lại sạch sẽ, chủ quán lại có khuôn mặt hiền từ cười đề cử cho bọn họ những món đặc sản của quán, đại gia sợ dẫm lôi, lần này cũng chỉ bò bít tết, ý mặt còn có phô mai hấp cơm như vậy dẫm lôi tỷ lệ tương đối tiểu nhân đồ ăn.(?)

Đồ ăn được đem ra rất nhanh.

Vốn dĩ mọi người đối với cửa hàng này cũng không ôm chờ mong gì.

Không nghĩ tới đồ ăn vừa lên tới, đều có chút kinh ngạc, lượng đồ ăn thật sự nhiều, hương vị cũng là thật thơm, Chúc Nguyệt là thật sự đói bụng, ngửi thấy mùi hương này, trực tiếp cầm lấy dao nĩa ăn lên, ăn liền một miếng, cô nàng liền "Oa" một tiếng kêu lên.

Ôn Nhuyễn ngồi ở bên cạnh, nghe được thanh âm lại hỏi: "Làm sao vậy?"

"Này, này cũng quá ngon đi!"

Chúc Nguyệt đem thịt nuốt xuống, cả kinh nói: "Hương vị cùng với lúc tôi đi ăn ở Michelin không sai biệt lắm." Nói xong, cô nàng xua xua tay, lại ăn một miếng thịt, hàm hồ nói, "Không cần cùng tôi nói chuyện, tôi muốn bắt đầu hưởng thụ mỹ thực."

Ăn ngon như vậy?

Mọi người xem phản ứng này của Chúc Nguyệt, đều có chút kinh ngạc.

Nửa tin nửa ngờ, Ôn Nhuyễn cũng ăn, cô cũng gọi bò bít tết, vừa mới ăn xong miếng đầu tiên, cô liền ngây ngẩn cả người, thật đúng là...... Khá tốt.

Tuy rằng không khoa trương như Chúc Nguyệt nói, nhưng tuyệt đối là siêu đáng giá.

Nhìn nhìn Kỷ Duyên cùng Từ Nghiên phản ứng, cũng giống nhau, tim cũng cuối cùng là hạ xuống.

May mắn......

Không dẫm lôi.(?)

Bằng không cô thật đúng là không biết nên nói cái gì.

Mọi người đều ăn rất vui vẻ, chỉ có Tô Lam Lam xem bọn họ ăn ngon đến như vậy sắc mặt có chút không được tốt, vừa rồi lúc gọi món, Ôn Nhuyễn hỏi cô muốn ăn cái gì, cô ta trong lòng đang tức giận muốn chết sẽ không nghĩ cho Ôn Nhuyễn mặt mũi, liền cười nói "Tôi vừa rồi đã ăn no nên cho tôi một phần salad là được rồi".

Cho nên hiện tại chính là mọi người đều đang hưởng thụ mỹ thực mà cô thì lại chỉ có một đĩa salad lạnh như băng ở trước mặt.

Nhìn bọn họ ăn ngon như vậy.

Tô Lam Lam cũng có chút thèm, cô ta mới vừa đang do dự có nên gọi thêm gì đó hay không, Chúc Nguyệt bên kia liền mở miệng, cô nàng nghiêng đầu, mặt đối diện cô, hơi hơi cong khóe môi, cười đến ý vị không rõ, "Tô Lam Lam, cô ăn salad như vậy thật có thể no sao? Tôi nhớ rõ vừa nãy ở nhà ăn kia, cô...... Cũng không ăn nhiều đi."

Tô Lam Lam vừa nghe lời này, trên mặt liền có chút cứng lại.

Mới vừa nơi nào là không ăn nhiều?

Đó là căn bản là rất ít......

Biết Chúc Nguyệt đây là cố ý ở nhằm vào mình, cố tình ngoài mặt thì đói với Tô Lam Lam chính là ôn nhu không tranh, bên cạnh còn có nhiều cameras như vậy, Chúc Nguyệt không sợ bị bôi đen, cô thì sợ...... Lại khí cũng chỉ có thể cười nói: "Không cần, tôi ngày thường cũng ăn không nhiều lắm."

"Ồ."

Chúc Nguyệt không sao cả nhún vai, "Cô không đói bụng thì tốt, trong nhà hình như không còn gì ăn đâu." Cô nàng đã ăn xong rồi sẽ không chịu ngồi yên, liền cùng chủ quán trò chuyện, "Lão bản, người sao có thể làm được đồ ăn ngon như vậy, như thế nào cũng không quảng cáo nha? Mỹ thựcnhư vậy, nếu được quảng cáo tốt khẳng định sẽ có rất nhiều người đến ăn."

Ông lão đầu tóc hoa râm cười nói, "Tôi cùng vợ thân thể đều không tốt lắm, người nhiều, ngược lại tiếp đón lại không được tốt."

Nói xong, ông còn cười bổ sung một câu, "Mọi người có thể tìm được chỗ này, làm tôi rất kinh ngạc, chúng tôi đã thật lâu không quảng cáo, ngày thường cũng chỉ có một ít khách hàng lớn tuổi mới có thể đến đây."

Ôn Nhuyễn vừa mới ăn xong, nghe được lời này, trên mặt biểu tình chính là ngẩn ra.

Vừa lúc Chúc Nguyệt quay đầu cùng cô nói, "Tiểu Nhuyễn Nhuyễn, cô lúc quay về phải cám ơn bạn cô thật tốt nha, cửa hàng này ăn rất ngon."

Nói xong cũng không nghe được người đáp lại.

Cô nàng quơ quơ tay, lại hô người kia một tiếng, "Nhuyễn Nhuyễn?"

"A?"

Ôn Nhuyễn ngơ ngác mà nhìn cô nàng, "Làm sao vậy?"

Chờ Chúc Nguyệt lại lặp lại một lần, cô mới gật gật đầu, nhẹ nhàng nói "Được", trong lòng lại còn đang suy nghĩ, cô vốn dĩ cho rằng vị fans kia là biết cô ở La Mã cho nên tùy tiện giới thiệu quán ăn cho cô, nhưng nhìn dáng vẻ...... Người này hình như đã từng đến đây rồi?

Lúc cô còn đang suy nghĩ.

Kỷ Duyên cũng đã ăn xong, cậu ngồi dối diện Ôn Nhuyễn, thấy bộ dáng cô nhíu mày suy tư, cũng nhíu mi theo.

Bạn?

Bạn gì có thể nhắn tin qua Weibo a?

***

Ăn xong liền về nhà.

Bởi vì buổi tối ăn có chút nhiều, bọn họ cũng không kêu xe, liền dọc theo đường phố chậm rãi đi về biệt thự, thời điểm đi trên đường, Từ Nghiên nhìn ban đêm La Mã, đề nghị nói: "Ngày mai chúng ta đi ra ngoài đi dạo đi."

Vốn dĩ chính là lữ hành tổng nghệ, cũng không có khả năng chỉ luôn ở trong nhà.

Mọi người đều không có ý kiến gì.

"Chúng ta hôm nay tiêu xài quá nhiều rồi mà lại còn 13 ngày nữa lận tí nữa về đến nhà chúng ta kiểm tra lại xem mình còn bao nhiêu tiền rồi cử ra một người thủ quỹ đi." Từ Nghiên lại nói.

"Ok."

Chúc Nguyệt gật đầu nói, "Tôi đồng ý với Từ lão sư, tìm thủ quỹ, sau đó chi tiêu mỗi ngày đều có thể nhớ kỹ như vậy mọi người cũng sẽ không lãng phí."

Những người khác cũng không có ý kiến.

Chờ về đến nhà, dựa theo Từ Nghiên nói, mọi người đem tiền thừa của từng người ra, quán ăn đầu tiên là Từ Nghiên trả tiền, 500 Euro, cô còn lại 1000 Euro, Ôn Nhuyễn tiền xe đưa đón ở sân bay là 200 Euro, hơn nữa cơm chiều hôm nay 80 Euro, còn dư lại 1220 Euro.

Trừ bỏ hai người các cô, ba người Kỷ Duyên tiền còn lại cũng không chi gì nhiều, năm người hiện tại tổng cộng còn dư lại 6720 Euro.

Từ Nghiên đem tiền cất vào một cái phong thư, sau đó nhìn bốn người còn lại cười nói: "Mọi người muốn giao cho ai quản đây?"

Chúc Nguyệt trực tiếp cười nói: "Từ lão sư, chị trực tiếp quản đi ạ, chị lớn nhất." Cô nàng lúc trước có cùng Từ Nghiên quay một bộ phim mà Từ Nghiêm là mẹ còn cô lại là con, cho nên cùng Từ Nghiên thân cận nhất.

"Cô a......"

Từ Nghiên lắc đầu cười một cái, "Tôi thật ra có tâm, nhưng chỉ sợ không có lực." lời này cũng không phải chối từ, cô ấy thân thể không tốt, lần này tiếp nhận tham gia chương trình cũng là nghĩ đi xem phong cảnh, "Việc này, chỉ sợ còn phải vất vả cho mấy người trẻ tuổi các cô."

Ánh mắt lướt qua bốn người.

Tô Lam Lam lúc cô nhìn qua, ánh mắt lập loè, vừa định nói chuyện, Từ Nghiên liền đem ánh mắt dừng ở trên người Ôn Nhuyễn, hướng cô cười nói: "Tiểu Nhuyễn, tiền này liền đưa cô bảo quản đi." Lại hỏi còn lại ba người, "Mọi người có ý kiến khác không?"

Chúc Nguyệt là người đầu tiên nói chuyện, "Không không không, Nhuyễn Nhuyễn thận trọng, quản tiền là tốt nhất."

Kỷ Duyên nhướng mày, thuận miệng nói, "Tùy tiện."

Từ Nghiên lại nhìn về phía Tô Lam Lam, cười hỏi, "Lam Lam thì sao?"

"Tôi......"

Tô Lam Lam nhìn mọi người, trên mặt cười thập phần miễn cưỡng, "Tôi cũng không có ý kiến."

Nếu không ai có ý kiến, Từ Nghiên liền trực tiếp đưa phong bao cho Ôn Nhuyễn, cùng cô cười nói: "Những ngày tiếp theo tiểu Nhuyễn vất vả rồi."

"Từ lão sư, em......"

Đột nhiên bị ép nhận lấy trọng trách như vậy Ôn Nhuyễn thật sự không biết làm sao.

"Tiểu Nhuyễn, mọi người đồng ý tín nhiệm em, em cũng không cần cảm thấy quá áp lực, ngày thường có chuyện gì, mọi người đều sẽ thương lượng, bất quá......" Cô (TN) dừng một chút, bổ sung nói, "Nếu đây là kết quả mọi người đều đồng ý, về sau xảy ra chuyện gì, tất cả cũng không được xảy ra mẫu thuẫn, mọi việc đều có thể thương lượng."

Cũng coi như là giúp Ôn Nhuyễn nói chuyện.

Lời nói đều nói đến như vậy, Ôn Nhuyễn cũng không nói tiếp cũng có chút không thể nào nói nổi, cô cũng không lại từ chối, sau đó mọi người lại thương lượng xem ngày mai muốn đi đâu rồi từng người trở về phòng.

***

Trong phòng.

Chúc Nguyệt cùng Ôn Nhuyễn đã rửa mặt xong liền nằm ở trên giường nói chuyện.

Nói đến một nửa, Chúc Nguyệt đã mơ mơ màng màng có chút muốn ngủ rồi, Ôn Nhuyễn nghe thanh âm ngoài cửa sổ, biểu tình trên mặt ngưng lại, cô quay đầu, đột nhiên thực nhẹ nói một câu, "Trời mưa?"

"Ừ?"

Chúc Nguyệt nhắm mắt lại, thần trí đều có chút không rõ ràng, trong miệng hàm hồ nói: "Trời mưa thì làm sao vậy?"

"Không có gì......" Ôn Nhuyễn cười một cái, nghe Chúc Nguyệt không nói gì nữa thì tắt đèn, ôn nhu nói: "Ngủ đi."

"Ok."

Chúc Nguyệt nhẹ nhàng lên tiếng, trở mình, thực mau liền ngủ rồi.

Ôn Nhuyễn lại ngủ không được, cô nằm ở trên giường, không biết suy nghĩ cái gì, cuối cùng vẫn là nhảy ra cầm di động nhìn Weibo, ma xui quỷ khiến, cô trực tiếp đến chỗ tin nhắn, tìm được ảnh đại diện hoa hướng dương quen thuộc.

Ngoại trừ lúc nãy đề cử quàn ăn.

Mới nhất là dự báo thời tiết giống như mọi ngày.

Cô nhìn nội dung này, mi mắt giấu ở trong đêm tối cong cong, khóe miệng cũng nhịn không được hơi giương lên, nói thì cũng thật kỳ quái, mỗi lần nhìn thấy tin nhắn của ngườ này lại có thể làm cô cảm thấy sung sướиɠ, nghĩ nghĩ, cô đánh mấy chữ gửi qua 【quán ăn đề cử hôm nay ăn rất ngon, cảm ơn, ngủ ngon. 】

Gửi tin nhắn xong.

Cục đá vô dang trong ngực cô rốt cuộc cũng rơi xuống, cả người đều trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô cười một cái, tắt di động, sau đó lại tắt đèn ngủ.

Không bao lâu, cô cũng ngủ rồi.

***

Thời điểm Lâm Thanh Hàn nhận được tin nhắn, đã là 6 giờ sáng.

Anh thức khuya dậy sớm, vốn dĩ cũng không ôm kỳ vọng gì, rốt cuộc hiện tại Ôn Nhuyễn đã là nhân vật của công chúng, trả lời anh lúc trước có lẽ chỉ là cảm tạ fans yêu thích thôi.

Nhưng anh vẫn là nhịn không được lấy qua di động nhìn thoáng qua.

Nhìn đến màn hình di động xuất hiện nhắc nhở 【@ Ôn Nhuyễn gửi đến cho bạn một tin nhắn 】, lông mi Lâm Thanh Hàn chớp chớp, đôi mắt thâm thúy cũng phảng phất mang theo một ít mê mang sau khi tỉnh lại.

Anh...... Đây là đang nằm mơ sao?

Mặc kệ có phải nằm mơ hay không, Lâm Thanh Hàn vẫn là click mở cái thông báo kia, ngắn ngủi sau khi giảm xóc, di động trực tiếp đến giao diện tin nhắn.

Không phải nằm mơ.

Anh tâm tâm niệm niệm người kia đích đích xác xác trả lời tin nhắn của mình.

- 【quán ăn đề cử hôm nay ăn rất ngon, cảm ơn, ngủ ngon 】

Cho nên......

Cô ấy không chỉ có xem tin nhắn của mình, còn đến quán ăn mình đề cử, thậm chí còn...... trả lời mình.

Trái tim tại đây một khắc này đập thật nhanh, bùm bùm, mang theo cảm giác tê tê dại dại, giống như là một bó pháo hoa nổ tung ở trong lòng, trong đầu cũng bởi vì kích động ầm ầm vang lên.

Từ trước đến nay Lâm Thanh Hàn một người vui buốn hay tức giận đều không hiện lên trên mặt, nay lại như một đứa trẻ nhéo nhéo di động, không biết làm sao.

Nếu thời còn là học sinh anh đã từng yêu qua.

Là có thể biết tâm tình lúc này của anh, giống như nam sinh được nữ thần mà mình thích thầm bao lâu hồi âm vậy, kích động, cao hứng, không biết phải làm sao.

Còn có bí ẩn vui thích.

Thực đáng tiếc.

Lâm Thanh Hàn thời còn là học sinh lại không có yêu một ai.

Anh lúc ấy nếu không phải tham gia thi đấu thì chính là ra nước ngoài học tập, sau lại vào Lâm thị giúp đỡ ông nội, nào có cái gì là công phu yêu đương?

Anh căn bản một chút ý nghĩ đều không có.

Mà hiện tại...

Lâm Thanh Hàn cao hứng trực tiếp đứng lên, ở trong phòng đi dạo, thoáng bình phục hạ tâm tình của mình, anh gọi cho Lý Tắc, chờ điện thoại được bắt máy liền trực tiếp cùng người phân phó, "Cậu điều tra xem tổ tiết mục của《 đa dạng lữ hành 》tiếp theo là muốn đi đâu."

Lý Tắc ở đầu kia điện thoại nghe được thì sửng sốt, bất quá làm anh giật mình không phải bởi vì việc Boss phân phó, mà là ngữ khí của Boss, tình huống như thế nào, này đại sáng sớm, giọng Boss lại cao hứng như vậy?

Là có chuyện tốt sao?

"Như thế nào?" Vẫn luôn không nghe được Lý Tắc trả lời, Lâm Thanh Hàn nhíu mày, thanh âm cũng trầm chút, "Có vấn đề gì sao?"

"Không có."

Lý Tắc áp nghi hoặc xuống đáy lòng, vội trả lời: "Tôi hiện tại liền liên hệ."

"Được."

Chờ nghe xong điện thoại, Lâm Thanh Hàn nắm di động, tâm tình tốt vẫn không có tiêu tán, anh lại nhìn tin nhắn mấy lần, sau đó mới thay quần áo xuống lầu.

Dì Lý đã chuẩn bị tốt bữa sáng, nghe được tiếng bước chân, vừa định nói chuyện, nhưng nhìn thấy nụ cười trên mặt Lâm Thanh Hàn liền ngơ ngẩn, tiên sinh đây là làm sao vậy?

Lâm Thanh Hàn triều người gật gật đầu, ngữ khí ôn hòa hiếm thấy, "Cơm sáng xong rồi?"

"A......"

Dì Lý gật đầu, "Xong rồi, xong rồi."

Bà đem cơm sáng bưng đi lên, nhìn Lâm Thanh Hàn tươi cười ngồi ở bàn ăn, nhìn anh tươi cười dùng xong cơm sáng, thời điểm rời đi, thế nhưng còn nói một câu, "Hôm nay cơm sáng không tồi."

Từ đầu đến cuối, bà biểu tình đều là mờ mịt.

Ngơ ngác nhìn bóng dáng anh rời đi, mấy hầu gái đều có chút nhịn không được, "dì Lý, tiên sinh là làm sao vậy? Tôi trước nay chưa thấy qua tiên sinh vui vẻ như vậy."

Dì Lý lúng ta lúng túng nói, "Cô hỏi tôi, tôi hỏi ai?"

Bà cũng......

Không biết a.

_________________________________

Tác giả có lời muốn nói: Chồng trước ca: Hôm nay lại là bị lão bà phiên bài một ngày đâu, vui vẻ.

Đào phát phát: Ngươi đoán lão bà ngươi biết là ngươi lúc sau, sẽ thế nào?

Chồng trước ca:......

Cảm tạ vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~

Cảm tạ đầu ra [ hoả tiễn ] tiểu thiên sứ: Trầm mộng 1 cái;

Cảm tạ đầu ra [ địa lôi ] tiểu thiên sứ: h kim 2 cái;

Cảm tạ tưới [ dinh dưỡng dịch ] tiểu thiên sứ:

Trầm mộng 71 bình; 40676989 20 bình; nancy 15 bình
« Chương TrướcChương Tiếp »