Chương 8: Cô Ơi, Mũi Cô Có Bị Lệch Không?

"Mẹ, con tới thăm mẹ!" Giọng nói trẻ con mang theo vui sướиɠ, Hiên Hiên chân ngắn chạy đến trước mặt Bạch Kiều Kiều.

Mặc chiếc áo len màu xanh và quần jean, thằng bé trông tràn đầy năng lượng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn nở nụ cười rạng rỡ với Bạch Kiều Kiều.

Đặt cuốn sách trong tay xuống, Bạch Kiều Kiều đi tới trước mặt cậu: "Hiên Hiên, hôm nay con đến sớm thế, không phải đi nhà trẻ sao?"

“Hả?” Hiên Hiên nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt to đầy nghi hoặc: “Mẹ, mẹ quên hôm nay là cuối tuần sao!”

Bạch Kiều Kiều ở trong phòng bệnh, không có khái niệm về thời gian.

Thấy chỉ có Hiên Hiên tới, cô lại hỏi : "Bố đâu?"

"Bố vừa đi khám bác sĩ. Bác sĩ nói hôm nay mẹ có thể xuất viện. Hôm nay Hiên Hiên đến đón mẹ!" Hiên Hiên hào hứng vẫy tay và chia sẻ tin vui vừa biết được với Bạch Kiều Kiều.

Bạch Kiều Kiều sau khi nghe được tin này trở nên vui mừng, có thể về nhà có nghĩa là Trần Ngôn có lẽ sẽ không còn so đo về vụ bắt cóc nữa.

Bạch Kiều Kiều: Rất tốt, cô cảm thấy như mình đã cách xa cái chết một bước!

“Vậy bây giờ chúng ta đi tìm bố à?” Hiên Hiên nắm tay Bạch Kiều Kiều đi ra ngoài.

Trong bệnh viện không có gì để thu dọn nên Bạch Kiều Kiều đã bị Hiên Hiên kéo đi.

Người nhỏ bé dẫn người lớn đi dọc lối đi của bệnh viện, với một cặp như vậy, rất nhiều y tá thường xuyên quay lại nói chuyện.

“Người phụ nữ vừa đi theo đứa trẻ là bệnh nhân ở phòng VIP phải không?”

"Đúng vậy, nhất định là hai mẹ con. Hai người đều đẹp như vậy."

“Tôi vừa nhìn thấy một người đàn ông bế đứa trẻ này, chắc là một gia đình ba người. Người đàn ông đó càng có khí chất hơn nhiều.”

"Ồ ồ ồ, hóa ra người đẹp đều ở cùng một chỗ."



Hiên Hiên nắm lấy tay Bạch Kiều Kiều, một đường đi tìm cha , lại phát hiện ba không có ở văn phòng.

Cuối cùng, cô nhìn thấy Trần Ngôn đang trò chuyện với một người phụ nữ gần đó, vẻ mặt xa lánh và thiếu kiên nhẫn, anh ấy trả lời câu hỏi của đối phương một cách lịch sự vì sự giáo dục của mình.

Người phụ nữ quay lưng về phía hai người, mặc áo lụa trắng nhạt, váy màu nâu nhạt, lưng tựa duyên dáng, mái tóc dài xoăn xõa sau lưng, bệnh nhân đi ngang qua đều nhìn vào. thỉnh thoảng quay lại Rõ ràng, người phu nữ ngoại hình đẹp như trên mạng.



Bạch Kiều Kiều đang do dự có nên bước tới làm phiền người khác hay không, nhưng Hiên Hiên đã kéo cô đi nhanh về phía trước.

"bố!"

"Hiên Hiên, tại sao con lại ở đây? không phải bảo con đợi bố sao?" Khi Trần Ngôn nhìn thấy Hiên Hiên, biểu cảm trên khuôn mặt anh ấy đã dịu đi.

"Hiên Hiên cùng mẹ chờ đã lâu, sau đó mẹ tới tìm cha."

“Bố vừa gặp một người bạn cùng lớp nói chuyện một chút.” Trần Ngôn kiên nhẫn giải thích với cậu.

Hiên Hiên kéo Bạch Kiều Kiều đến đứng bên cạnh Trần Ngôn, sau đó nắm lấy tay Trần ngôn, ba người đứng đối diện với người phụ nữ, đàng hoàng nói rằng bọn họ là một gia đình ba người.

Lúc này Bạch Kiều Kiều mới nhìn rõ dung mạo của người phụ nữ này, khí chất ôn hòa, mắt to, mắt hai mí, lông mày, môi trong như thạch, là một mỹ nhân tiêu chuẩn nổi tiếng trên mạng, nhưng mũi lại cao quá. trông kỳ lạ.

Đương Nhất Y và Trần Ngôn đúng là học cùng trường đại học, nhưng họ không học cùng khoa, người này có một số mối quan hệ với anh ấy trong hội sinh viên, coi như là người quen của họ.

Trần Ngôn, là một người đàn ông có sức ảnh hưởng trong trường, đương nhiên có rất nhiều cô gái phải lòng anh, đặc biệt là sau khi tốt nghiệp, danh tính của anh bị bại lộ, điều này càng tăng thêm một lớp vàng cho anh.

Vừa mới gặp anh ấy ở bệnh viện, Đường Nhất Y không dám trèo cao, nhưng luôn có chút suy nghĩ đến giao lưu với anh ấy.

Cô ấy hiện là người nổi tiếng trên mạng, có trình độ học vấn cao và nhiều tài năng, thu hút được rất nhiều người hâm mộ, cửa hàng quần áo trực tuyến của cô ấy đang bán rất chạy, tập đoàn Trần cũng có một công ty quần áo, đương nhiên cô ấy muốn xem liệu cô ấy có thể nhận được một số lợi ích từ nó sau đó hợp tác với Trần thị.

Đường Nhất Y biết Trần Ngôn lấy vợ sớm, nhưng không ngờ rằng đứa trẻ này trông cũng chỉ bốn, năm tuổi.

Cô cũng lười nhìn Bạch Kiều Kiều, từ lâu cô đã nghe nói rằng Trần Ngôn và vợ anh ta dường như mối quan hệ không tốt lắm, đặc biệt là vì có tin đồn rằng vợ của anh đã giở trò và kết hôn với anh ta. Cô càng khinh thường và không muốn kết bạn với cô.

Với nụ cười trên môi, cô hướng về dáng người nhỏ bé chào hỏi: "Xin chào, bạn là Trần Minh Hiên phải không? Cô là bạn học đại học của bố con, cô họ Đường ."

Hiên Hiên được chào mới chú ý tới dì trước mặt, Hiên Hiên gật đầu lễ phép nói: "Chào dì Đường."

Đường Nhất Y nhìn thấy cậu phấn điêu ngọc tựa như búp bê, trong lòng có chút thích thú, không khỏi cảm thấy đáng yêu đến mức muốn véo mặt cậu một cái.

"Hiên Hiên dễ thương quá~"

Không ngờ, Hiên Hiên, một đứa trẻ, từ nhỏ đã có chút thần bí, hắn ghét nhất chính là bị người khác xoa mặt, cau mày trốn tránh móng vuốt.

Hiên Hiên: "Dì, cô giáo nói trên tay ngươi có rất nhiều vi khuẩn, chỗ nào cũng không thể chạm vào, rất dễ mắc bệnh tay chân miệng."

Đường Nhất Y vốn muốn đến gần lại bị né tránh, lại bị một đứa nhỏ dạy dỗ, bàn tay đang duỗi ra thì xấu hổ.

Đường Nhất Y cười xấu hổ: "Haha, con thật là quỷ nhỏ, dì chính là thích con."



Như muốn lấy lại vị trí của mình, cô quay sang Bạch Kiều Kiều, nói thẳng: “Bà Trần, Hiên Hiên còn nhỏ, sống nội tâm như vậy, không thích hòa hợp với người khác là không tốt. Bà phải dạy cho cậu ấy thật tốt"

Có lẽ là để nói với Trần Ngôn rằng Bạch Kiều Kiều dạy dỗ trẻ em không tốt và không có nền giáo dục phù hợp.

Đột nhiên bị nhắm tới, Bạch Kiều Kiều tự nhiên hỏi: "Đường tiểu thư, chẳng lẽ Hiên Hiên nói không đúng? Khi cô còn học mẫu giáo, giáo viên không dạy cô rằng trẻ con không được chạm vào đồ bẩn sao?"

thứ bẩn thỉu là gì? Không phải chỉ nói tay cô ấy bẩn sao?

"Cô..." Không ngờ Bạch Kiều Kiều lại không phải quả hồng mềm, Đường Nhất Y từ trước đến nay đều được người xung quanh yêu mến, hành trình suôn sẻ, chưa từng thấy có người nào dám cùng mình tranh luận.

"Dì này thật kỳ lạ..." Hiên Hiên nhẹ giọng lẩm bẩm khi thấy vẻ mặt Đường Nhất Y vặn vẹo vì tức giận.

Đường Nhất Y tức giận đến sắp vẹo mũi, tùy tiện nói: "Con mới là một đứa trẻ kì lạ, căn bản không có giáo dưỡng!"

“Dì Đường, mũi của dì hình như hơi vẹo đúng không?”

Bấy giờ Bạch Kiều Kiều mới nhận ra rằng cô Đường dường như bị vẹo mũi vì biểu cảm méo mó.

Bạch Kiều Kiều: Thực sự là lệch a~

Đường Nhất Y bịt mũi, tức giận sắc bén nói: "Con nói bậy, đứa nhỏ này thật sự là không có giáo dưỡng."

Nhưng cô biết những gì Hiên Hiên nói có thể là sự thật, cô vừa mới uống xong axit hyaluronic, hình như không thể hấp thu tốt, bác sĩ không ngừng dặn dò mình phải cẩn thận, đừng cường điệu hóa biểu hiện.

"Thật sự." Trần Ngôn người đã xem đủ kịch hay, không thể nghe một người phụ nữ xa lạ đang mắng con trai mình.

Nụ cười tắt dần trên khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt lúc này lạnh như băng, giọng điệu lãnh đạm: “Vậy hôm khác tôi sẽ đến nhà họ Đường, xin lời khuyên của lão Đường về việc dạy kèm.”

“Không.” Lúc này Đường Nhất Y mới nhận ra mình đã nói sai, sắc mặt tái nhợt, vội vàng giải thích: “Trần Ngôn, anh biết tôi không có ý đó, ý tôi là vợ anh không có giáo dục, không thể dạy dỗ tốt những đứa bé để thằng bé nói vớ vẩn."

"Đủ rồi, Hiên Hiên do tôi dạy dỗ đến bây giờ, cô nên cẩn thận miệng lưỡi, học cách giáo dục nhiều hơn!" Trần Ngôn lạnh lùng mắng.

"Xin lỗi." Nhìn thấy Đường Nhất Y bịt mũi như chết lặng, trong mắt Trần Ngôn hiện lên một tia phiền chán .

Bị ánh mắt và khí chất băng lãnh của Trần Ngôn áp bức, toàn thân cô có chút ớn lạnh.

Dường Nhất Y không còn cách nào khác đành phải nhượng bộ. Nếu Trần Ngôn thực sự đến nhà họ Đường, cô ấy chắc chắn sẽ không chỉ phải xin lỗi.

Cô rưng rưng nước mắt, hơi cúi đầu nhìn Bạch Kiều Kiều, nghẹn ngào nói: "Thực xin lỗi."

Không đợi Bạch Kiều Kiều đáp lại, Đường Nhất Y vội vàng quay người bỏ chạy.