Chương 49

"Ha, không nghĩ tới có một ngày ta có thể quang minh chính đại đi tới nơi này." Một thị vệ cười nói, hắn thoạt nhìn tuổi tác không lớn, làn da thâm thâm màu xanh lục, lúc nói chuyện còn thỉnh thoảng phun ra đầu lưỡi càng dài hơn so người khác, "Trước kia ta nào dám, nếu có người dám đi đến nơi này, chỉ cần vượt qua cái tuyến này thôi, tám phần liền trực tiếp bị hộ vệ Long tộc gϊếŧ chết."

Là một thú nhân Thiềm Thừ (con cóc) nhị giai.

"Đúng vậy," một thị vệ khác cũng lộ nụ cười, "Ha hả, ngươi xem hiện tại, làm gì còn giống như tẩm cung của quân thượng chớ! Sách, cỏ dại còn mọc um tùm nè, phỏng chừng tháng này cũng chưa có ai quét tước nha."

Làn da hắn ta hơi ẩm ướt, ẩn ẩn có thể thấy mấy vân đen trên da, là một thú nhân cá trắm nhị giai.

"Bớt nói lời vô nghĩa, nhanh chóng làm chính sự đi." Một thị vệ khác ước chừng là thủ lĩnh trong ba người, hai tròng mắt hẹp, là thú nhân Xà tộc, biểu cảm của hắn ta nghiêm túc lại âm lãnh, "Ta nghe nói cái giường ngọc ấm đó giá trị liên thành, hôm nay thật vất vả nghe được Ngao Khâm đại nhân đang dễ chịu trong người, thị vệ Long tộc cũng không cần canh gác, toàn bộ long phủ cũng chưa có ai đi tuần tra, hơn nữa lại là ngày phu nhân xung hỉ kia ra cửa, trong điện này cũng chỉ có con rồng tàn phế kia, không cần mất nhiều sức."

"Còn có sừng của con rồng tán phế đó nữa." Đi ở cuối cùng là một thú nhân nhất cao lớn, cũng là người có thực lực mạnh nhất trong mấy người này, thực lực sắp đến tứ giai, lá gan cũng lớn nhất, "Tuy rằng nghe nói đã gãy rồi, nhưng độ cứng rắn hẳn là vẫn là không tồi, nếu đào ra hết cũng có thể bán được mấy đồng tiền."

"Hắc hắc, đại ca nói rất đúng." Thú nhân thiềm thừ phì một ngụm, hưng phấn chà xát tay, "Lão tử đây lăn lộn ở cái long phủ này nhiều năm như vậy, đến bây giờ vẫn chỉ là một thị vệ tầng dưới chót, làm xong vụ này ta sẽ bỏ trốn, ai mà thèm ở chỗ này bán mạng."

Thú nhân cá trắm cỏ cũng hung hăng mắng một tiếng, "Mẹ nó, lẹ lên, lão tử lừa cái thằng Đầu Đầu lòng tham không đáy kia đi uống rượu cũng xài hết mấy đồng vàng của ta rồi đấy."

Thanh âm bọn họ không lớn, nhưng lại không thể trốn được thần thức của Long tiên sinh ——

Bốn tên, không khó giải quyết.

Hắn hơi hơi híp híp mắt, lúc trước khi hắn trọng thương, tất cả những đồ vậy trong tẩm cung phần lớn đều bị dọn đi rồi, chỉ còn lại có mỗi cái giường ngọc ấm này của hắn thôi.

Một là bởi vì bọn nha hoàn, hạ nhân không biết nhìn hàng, còn có một số thì chỉ sợ là ghét bỏ máu đen của hắn dính trên giường.

Hiện tại, phu nhân thật vất vả mới dọn dẹp sân cùng phòng thật sạch sẽ, mấy tên thị vệ này không biết từ chỗ nào biết được tin tức, ngay cả đào sừng của hắn cũng dám nghĩ tới, tất nhiên là không tha cho cái giường cưới của phu thê hắn rồi.

A.

Nếu là hơn một tháng trước, chỉ sợ hắn cũng không hề sức phản kháng, nhưng hiện tại.....

Long tiên sinh thong thả ung dung cầm cái l*иg sắt nhốt đám linh gà con lên, đi trở về phòng, cầm lấy ba khối linh thạch trung phẩm mà Mục Loan Loan giữ lại trong nhà ——

Có người tới cửa đưa linh thạch, còn không tốt sao?

Hắn vốn định chờ mấy tên kia tới cửa rồi thu thập bọn họ, lại đột ngột nghe thấy tên thú nhân cá trắm đang vội vàng đến trước cửa viện nói:

"Đại ca, chúng ta đợi chút xem có thể mai phục ở trong viện, chờ phu nhân kia trở về......."

Thú nhân thiềm thừ cùng hắn ta trao đổi ánh mắt "ta hiểu được", cười ti bỉ, "Dù sao cũng phải đi rồi, không bằng chơi cái cho sướиɠ, lúc trước khi đại hôn của quân thượng, ta từ xa xa có từng thấy phu nhân kia."

"Tuy rằng không có tuyệt thế như cô nương bên cạnh nàng ta, nhưng cũng là một mỹ nhân hiếm có, dù gì cũng là Nhân tộc, làn da mịn màng như vậy, không biết làm lên là......."

Hai chữ "cảm giác" còn chưa văng ra khỏi miệng, thú nhân thiềm thừ bỗng nhiên dừng lại, hai mắt trừng đến tròn xoe, sắc mặt đỏ lên, giống như đang nhận áp lực cực lớn nào đó, hắn trừng mắt nhìn thân thể của mình từng chút từng chút một bị làn sương đen đột ngột xuất hiện cắn nuốt, còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào.

"Ai!"

Hai thị vệ Xà tộc tức khắc căng thẳng lên, còn chưa kịp bày ra tư thế phòng ngự, liền nhìn thị vệ cá trắm đứng một bên không kịp tránh né nhanh chóng bị sương đen bao phủ, hóa thành hư vô.

Cửa viện chậm rãi bị mở ra, hoa văn đỏ đen trên mặt Long tiên sinh cực kỳ dữ tợn, một ngọn lửa bùng cháy trong đôi mắt phượng.

"Đáng chết."

Thanh âm lạnh nhạt phẫn nộ vang lên.

Hai tên thị vệ Xà tộc chỉ kịp nghe được một câu cuối cùng trong cuộc đời bọn họ, liền bị toàn bộ sương đen đầy trời bao bọc lấy, gian nan chống cự, cuối cùng cũng chỉ kêu thảm thiết một tiếng, hóa thành hư vô.

Màn sương đen dần dần tiêu tán, ngõ nhỏ trước sân đã khôi phục yên tĩnh, trên mặt đất sạch sẽ có mấy cái túi Càn Khôn rơi rụng, còn mấy thị vệ mới vừa rồi thì giống như bị bốc hơi khỏi thế giới, thậm chí cả tro tàn cũng không lưu lại chút gì.

Hoa văn nguyền rủa trên mặt Long tiên sinh bắt đầu cử động, như máu tươi chảy xuôi, sử dụng năng lực bị phản phệ làm kinh mạch hắn bị đánh gãy, khóe môi tràn ra máu tươi.

Ba khối linh thạch trung phẩm trong tay vỡ thành bột phấn nhưng ánh sáng vàng choé trong đáy mắt Long tiên sinh cũng không biến mất, hắn vừa phẫn nộ lại nghĩ mà sợ.

Nếu, nếu không phải thiên phú của phu nhân đặc thù, trong khoảng thời gian này dưỡng hắn không tồi, nói không chừng, nói không chừng......

Bọn chúng cư nhiên dám nghĩ đến xuống tay với nàng, bọn chúng thật sự có lá gan đó!!!

Long tiên sinh thống khổ đến cả người phát run, tay đang vịn cổng viện cùng dùng sức, đốt ngón tay trắng bệch.

Thậm chí khuôn mặt vốn dĩ tà dị của hắn cũng thêm phần hung tợn làm người sợ hãi.

Manh Manh cảm nhận được hơi thở không tốt, từ trong phòng nhảy nhót ra vốn định hỗ trợ cũng sợ hãi, nó run rẩy thân thể nhỏ bé đứng xa xa nhìn Long tiên sinh đang vịn vào cửa viện, cũng không dám vỗ cánh bừa bãi.