Chương 31: Chồng em cố lên

Ngoại trừ cái nắm tay lúc trước, đây là lần đầu tiên Úc Ninh ở gần Lục Quyện đến vậy, trọng lượng nửa thân trên đều đổ dồn lên người Lục Quyện, cậu có thể ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt và hương bột giặt thoang thoảng trên người hắn.

Cậu chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn ngắm gò má đẹp đẽ của Lục Quyện.

Đây quả thực là một thách thức khổng lồ với một thuần gay như cậu.

Úc Ninh nhắm mắt lại, cảm thấy gò má tái nhợt của mình bây giờ hẳn đang nóng bừng.

Tay trái của cậu túm lấy áo Lục Quyện, mượn sức của hắn lê từng bước về phía trước, không biết có phải là do tưởng tượng của cậu hay không, nhưng lưng Lục Quyện thẳng tắp, tư thế có vẻ cứng ngắc, quai hàm căng thẳng.

Lực tay trên vai cũng mạnh lên.

Hơi ấm trong lòng bàn tay Lục Quyện truyền đến làn da cậu qua lớp áo mỏng manh.

Nhìn thế nào cũng cảm thấy bầu không khí này rất kì lạ.

Úc Ninh hít thở sâu, cố gắng phớt lờ khuôn mặt và đôi tai ngày càng nóng bừng của mình, "Em ra ghế ngồi nghỉ ngơi một lát."

"Cảm ơn anh Lục Quyện, đồng đội chắc vẫn đang chờ anh."

"Chốc nữa em vào chào hỏi mọi người rồi sẽ về."

Úc Ninh vừa nói vừa bước về trước, nói thật cậu đã khá hơn nhiều, cảm giác choáng váng chỉ là nhất thời, qua một lúc thì không còn khó chịu nữa.

Nhưng Lục Quyện không để cậu trốn thoát.

Úc Ninh nghiêng đầu nhìn Lục Quyện.

Lục Quyện cau mày, ánh mắt dừng lại nơi vành tai cậu, dừng bước, "Chào hỏi ai? Nữ sinh kia? Cô ấy chạy xuống thang máy rồi, có cần tôi tìm cô ấy cho em không?"

Giọng điệu Lục Quyện có chút lạnh lùng.

Úc Ninh nghe thế thì sững người.

Hóa ra vừa rồi Lục Quyện đã nhìn thấy.

Không hiểu tại sao, trong lòng Úc Ninh lại có chút hốt hoảng, theo bản năng lắc đầu, "Không có, là bạn cùng phòng của em, bọn em đi ăn liên hoan chung."

Trông thấy sắc mặt Lục Quyện, cậu không nhịn được muốn giải thích rõ với hắn, "Em không quen nữ sinh vừa nãy, chẳng qua là có chuyện phát sinh cần phải giải quyết."

Lục Quyện "À" một tiếng, không biết có lọt tai hay không mà vẻ mặt vẫn không dễ nhìn như cũ, nhưng lời nói không còn hậm hực nữa, "Đừng vào, nhắn tin cho bạn cùng phòng của em, tôi đưa em đến bệnh viện."

Tay cầm áo của Úc Ninh khựng lại, "Không nghiêm trọng như vậy mà... Chỉ là bị say xe thôi, nghỉ ngơi một lát là ổn rồi."

Thay vì đi khám bệnh, Úc Ninh cảm thấy mình cần một giấc ngủ hơn.

"Say xe?" Nghe cậu nói vậy, Lục Quyện lại nhíu mày kéo người lại gần mình, "Say đến mỗi mặt mũi tái nhợt? Ai không biết còn tưởng rằng em sắp ngất ra đấy."

"Nếu tôi không ở đây, có phải em sẽ gục ở đây luôn không?"

Nói rồi Lục Quyện hừ lạnh một tiếng, tránh ánh nhìn của Úc Ninh.

Dường như lần trước ngồi về nhà bà cũng nhau, Úc Ninh đã thủ sẵn thuốc say xe.

Vì hôm nay ngồi xe đến đưa đồ cho hắn nên mới không thoải mái sao?

Biết vậy hắn đã không gợi ý để cậu mang qua, thà hắn tự mình đi lấy, ít ra vẫn còn có không gian riêng tư của hai người.

Mệt mỏi như vậy vẫn muốn đi liên hoan, còn dư dả thời gian cho một nữ sinh.

Đúng là ỷ mạnh.

Lục Quyện cười lạnh.

Nụ cười của hắn khiến da đầu Úc Ninh tê dại, đôi chân vốn đang run rẩy cũng lập tức đứng thẳng, cậu vội vàng nói: "Em không ngất mà... Với lại bây giờ cũng đỡ nhiều rồi."

Lục Quyện cảm thán, "Nếu em ngất, tôi có thể ôm em."

Dứt lời, Lục Quyện lập tức cấm khẩu.

Hắn lại nói quá nhanh.

Thân thể Úc Ninh đơn bạc, ôm cậu vào lòng, Lục Quyện cảm thấy Úc Ninh vô cùng nhẹ con, nếu thật sự không chịu được mà ngất đi, nhất định hắn có thể bế được.

Lời hắn nói không quá to cũng không quá nhỏ, Úc Ninh còn tưởng rằng mình gặp ảo giác bèn hỏi lại: "Anh Lục Quyện, anh vừa nói gì thế?"

Lục Quyện im lặng một lát, giọng điệu vẫn có chút lạnh lùng, "Không có gì, nhắn cho bạn cùng phòng đi. Em có thể ngồi xe nữa không? Nếu không để tôi chở em đến bệnh viện gần đây."

Úc Ninh: "..."

Cậu phát hiện Lục Quyện thật sự rất bướng, chuyện hắn đã xác định, cho dù cậu có từ chối bao nhiêu lần thì hắn vẫn kiên quyết phải làm.

Tuy Úc Ninh rất không muốn đến bệnh viện, ở đó có những mặt tối kí ức mà cậu không muốn đối mặt nhất.

Thậm chí cũng không thể nhớ đã bao lâu rồi cậu chưa đến bệnh viện.

Nhưng... trước đây mỗi khi cảm thấy không khỏe, cho dù là Tống Triệu, nghe cậu nói mình có thể chịu đựng được thì cũng chỉ hỏi thêm mấy câu, không bao giờ buộc cậu đi gặp bác sĩ. Úc Ninh đã quen với việc tự ôm lấy mình quá lâu, vì thế dù không thoải mái, cậu cũng sẽ không nói với bà ngoại, chỉ lẳng lặng chợp mắt một lát, khi tỉnh dậy lại giả vờ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mà nhìn thấy Lục Quyện như thế này, Úc Ninh đột nhiên không thể diễn tả được cảm giác của mình, chỉ là trong lòng bỗng có chút ê ẩm.

Mặc cho Lục Quyện chỉ xem cậu như người công cụ, cậu vẫn không nhịn được mà mềm lòng.

Úc Ninh đột nhiên buông áo Lục Quyện, bước chân hắn ngừng lại, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cậu chăm chú.

Úc Ninh chậm rãi cong khóe môi, "Em tự đi được."

Lục Quyện nhíu mày.

Vừa định nổi nóng, lại nhớ đến lời Giang Lâu nói bèn nuốt hết lời lẽ cay nghiệt xuống, "Tùy em."

"Bệnh viện cách đây không xa, chúng ta có thể đi bộ tới đấy." Úc Ninh nhìn gò má hắn, trên khuôn mặt tái nhợt dần nhuộm chút huyết sắc, "Nhưng để em thông báo với bạn cùng phòng đã."

Nói rồi, Úc Ninh không đợi Lục Quyện đáp lại đã móc điện thoại gọi một cuộc cho Khương Hạo.

Có lẽ do bên trong rất ầm ĩ, phải đợi một lúc Khương Hạo mới bắt máy.

Úc Ninh không nói thẳng mình thấy không khỏe, chỉ báo với cậu ta mình tình cờ gặp một người bạn, tạm thời không quay lại phòng.

Nghe thấy hai chữ bạn bè, mí mắt Lục Quyện giật giật, có chút bất mãn mà liếʍ má trong.

Nói xong, Úc Ninh kể cho Khương Hạo việc Dương Chi bỏ về trước.

Khương Hạo thì thào, "Không sao đâu, vừa nãy thấy chị trưởng khoa nói chuyện điện thoại với nhỏ đấy, chị ấy còn trừng mắt với tao mấy lần, không phải ác chứ tao vui vãi."

Sau khi cúp máy, Úc Ninh lại quay sang nhìn Lục Quyện.

Thật ra cậu vẫn còn tỉnh táo lắm, chẳng qua vì uống rượu nên mới cảm thấy khó chịu, cũng may là vẫn có thể tự mình đi lại.

Sợ bị người khác nhận ra, cả hai đều cẩn thận đeo khẩu trang, một trước một sau đi xuống lầu.

Lục Quyện đi rất chậm, thỉnh thoảng quay đầu lại trông Úc Ninh, như thể đang chăm một đứa nhóc chưa tự lo được cho mình, chỉ sợ cậu đi lạc.

Úc Ninh bỗng cảm thấy có chút buồn cười.

Vui vẻ qua đi, trong lòng trào lên cỗ chua xót không tên.

Lục Quyện đúng là người tốt.

Chỉ có điều, hắn tốt là có lý do.

Có một khoảnh khắc, Úc Ninh thậm chí còn có ý nghĩ sẽ thật tốt nếu Lục Quyện luôn đối xử với cậu dịu dàng như lúc này.

Úc Ninh bị chính ý nghĩ của mình doạ sợ hết hồn.

Cũng may không lâu sau, hai người đã đến bệnh viện phụ cận.

Mùi thuốc khử trùng nồng nặc ở đây đã bóp chết mọi suy nghĩ phi thực tế của Úc Ninh.

"Sao sắc mặt lại xấu như vậy?" Lục Quyện đi đăng ký, lúc quay lại nhìn thấy Úc Ninh đang ngồi trên ghế, mặt mày còn nhợt nhạt hơn trước, không nhịn được lại nhíu mày.

Úc Ninh nín thở, lắc đầu, ngẩng lên đối diện với ánh mắt chăm chú của Lục Quyện.

Dường như Lục Quyện thật sự lo lắng cho cậu.

Úc Ninh nhìn thấy cái bóng của mình trong đôi mắt hắn.

Úc Ninh im lặng một hồi, "Em không thích mùi thuốc sát trùng."

Cho dù đã qua rất nhiều năm, nhưng cậu vẫn không quên được sự nghẹt thở cùng cực ấy khi thấy mẹ nằm trên giường bệnh.

Và cậu sẽ vĩnh viễn nhớ tới cảm giác đó.

Thứ mùi đó.

Lục Quyện nhìn cậu, không lên tiếng, chỉ quay người đi khuất.

Úc Ninh cuộn tròn ngón tay buông thõng, rũ mắt xuống, mím môi bật cười.

Rốt cuộc là cậu đang nghĩ gì vậy? Nhìn thế nào đi nữa, Lục Quyện trông không giống loại người mà cậu có thể kể tất cả cho đối phương...

Cậu đặt tay lên trán, nhắm mắt lại và cố gắng làm cho mình cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Một lúc sau, có thứ gì đó mát lạnh chạm vào mu bàn tay cậu, Úc Ninh mở mắt ra, một chai nước khoáng rơi vào đáy mắt.

Ngón tay cầm chai nước khoáng thật thon dài đẹp đẽ.

"Không vặn được?" Lục Quyện tặc lưỡi, đang muốn thu tay về

Úc Ninh sửng sốt một chút, lập tức cầm lấy chai nước, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Lục Quyên đáp: "Uống chút nước lạnh cho tỉnh táo đầu óc."

Úc Ninh ngừng vặn nắp chai, "..." Trong lúc nhất thời, cậu không biết Lục Quyện đang giễu cợt hay đang quan tâm đến cậu nữa.

"Ồ."

Vừa rồi còn đang cảm động mà!

Dường như Lục Quyện không để tâm đến những lời mình nói, điện thoại hắn reo liên tục, có lẽ cả đội bên kia đều đang tìm hắn.

Đáng ra mọi người đã có buổi tụ tập vui vẻ, cuối cùng lại phải theo cậu đến bệnh viện.

Úc Ninh có chút hổ thẹn, uống mấy ngụm nước lạnh quả thực khiến cậu thoải mái hơn hẳn, Úc Ninh nhìn Lục Quyện, ngập ngừng hỏi: "Anh Lục Quyện, hay là anh về trước đi? Mọi người còn đang đợi mà đúng không?"

Lục Quyện vừa cúi đầu gõ chữ, vừa thản nhiên đáp lại: "Không ai đợi, nhập cuộc hết rồi, tôi không ăn đồ Nhật."

"Khó ăn chết đi được."

Không ăn đồ Nhật thì liên hoan ở nhà hàng đồ Nhật làm gì?

Chẳng nhẽ Lục Quyện cũng sẽ nhún nhường trước sở thích của đồng đội?

Úc Ninh liếʍ vệt nước bên môi, ôm chai nước khoáng ngồi rất ngoan ngoãn.

Không biết có phải do tác dụng của nước lạnh hay không, chợt cảm thấy mùi sát trùng trong bệnh viện không còn khó ngửi đến thế.

Quanh chóp mũi cậu bao phủ mùi hương của Lục Quyện.

Có lẽ đã vương lên khi hắn đỡ lấy cậu.

Rất dễ chịu.

Một lúc sau, đến lượt Úc Ninh, Lục Quyện vừa lúc phải nghe điện thoại nên không theo cậu vào trong.

Bác sĩ hỏi thăm tình huống của Úc Ninh, sau đó mở một chai si rô cho cậu, căn dặn không được uống rượu hay hút thuốc, về nhà nghỉ ngơi cho tốt là được, thái độ vô cùng hời hợt.

Úc Ninh cũng cảm thấy bị say xe mà đến bệnh viện quả thật có chút chuyện bé xé ra to.

Vả lại tầm này cậu cũng đã đỡ hơn nhiều rồi.

Lúc đi ra, Lục Quyện vẫn đang nghe điện thoại, hắn tựa người vào lan can cửa sổ hành lang, đôi mắt vốn đang rũ xuống, thấy Úc Ninh đã ra thì nhướng mi nói: "Được, không nói nữa, đừng để họ uống say, kẻo ngày mai trang nhất lại là TVT và EVE bị kỷ luật vì tụ tập rượu chè trước trận đấu."

Từ Mính ở đầu dây bên kia mắng lại, "Anh biết! Anh lo được!"

Còn chưa mắng hết câu, Lục Quyện đã tàn nhẫn cúp điện thoại cái rụp.

Trong mắt Úc Ninh vương ý cười, quét qua chiếc điện thoại trên tay hắn, "Xong rồi, chúng ta về thôi."

Lục Quyện "À" một tiếng, trông thấy chai si rô thì có chút bất mãn, "Chỉ vậy thôi?"

Úc Ninh gật đầu, "Không phải chuyện gì nghiêm trọng, em say xe thành quen, về nhà ngủ một giấc là khỏe." Úc Ninh nói, chợt nhớ ra cái gì đó, "Anh có muốn đi ăn gì không?"

Cậu và Lục Quyện đều chưa ăn tối, tuy bây giờ Úc Ninh đã đỡ choáng đầu nhưng dạ dày vẫn cồn cào khó chịu, phải ăn chút gì lót bụng mới được.

Nếu Lục Quyện không ở đây cậu đã phi thật nhanh về nhà úp mì, nhưng vì cậu mà Lục Quyện bỏ bữa, cậu có hơi băn khoăn.

Lục Quyện không đồng ý cũng chẳng từ chối.

Mười mấy phút sau, hai người yên vị trong một quán mì sát bệnh viện.

Giá của quán này hơi đắt, nhưng bù lại có không gian riêng, đóng cửa lại thì không ai thấy được bên trong.

Cũng có thể giúp Lục Quyện không bị người khác nhận ra.

Úc Ninh mơ hồ cảm thấy khi bọn họ đi trên đường, một số người đã quay đầu lại nhìn theo.

Có lẽ đây chính là sức hút của Lục Quyện, dù không rõ mặt mũi cũng biết hắn là một tay điển trai.

Đôi mắt của Lục Quyện thật sự rất đẹp.

Nếu không phải vì ánh mắt hắn quá lạnh lùng, thì sẽ là đôi mắt quyến rũ đạt chuẩn, khi nhìn một ai đó, tự dưng sẽ khiến họ vấn vương mãi.

Úc Ninh không kén chọn mì, nhưng cậu không thích hành lá thái nhỏ, sau khi ghi chú với người phục vụ thì chọn đại một món.

Nhưng cậu phát hiện Lục Quyện khá kén ăn, phỏng chừng chưa từng thử mấy món mì trong menu, nhìn một lúc mới miễn cưỡng chọn phần mì thịt bò.

Trong khi ăn, Lục Quyện vẫn rất bận rộn, liên tục trả lời tin nhắn.

Còn Úc Ninh lặng lẽ nhặt hành lá trong bát của mình.

Cậu đã dặn người phục vụ rồi, không biết có phải vì bận quá mà quên mất hay không.

Cũng không biết có phải vì hành động của cậu quá mức lộ liễu không, Lục Quyện đột nhiên ngẩng lên nhìn cậu: "Đợi em nhặt xong thì mì đã nguội rồi."

Úc Ninh: "..." Cậu sẽ không thừa nhận là mình kén ăn đâu.

Dù lúc trước Lục Quyện đã từng nghe bà ngoại vạch trần cậu khó ăn khó uống rồi.

"Không nguội." Úc Ninh bướng bỉnh nói, "Còn chút xíu nữa thôi."

Lục Quyện "ồ" lên, không nhìn cậu nữa.

Úc Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Một lúc sau, Lục Quyện đột nhiên đưa tay ra, với lấy tô của cậu kéo về phía mình, sau đó đẩy tô của hắn đến trước mặt cậu.

Lục Quyện vẫn chưa động đũa, nhưng hành lá trong tô đã được nhặt ra hết.

Úc Ninh sửng sốt, liếc nhìn mặt bàn bên cạnh Lục Quyện, đều là hành lá vừa mới lấy ra.

Không biết làm sao có thể vừa nhặt hành vừa trả lời tin nhắn.

Úc Ninh trầm mặc chốc lát, "Sao anh..."

Dường như Lục Quyện biết cậu định nói gì, lập tức chặn lời cậu, "Còn không ăn thì mì sẽ nguội."

Úc Ninh cắn môi dưới, ậm ừ đáp lại.

Chả biết có phải Lục Quyện đối xử với ai cũng như vậy không nữa.

Liệu những gì ba mẹ Lục Quyện yêu cầu có bao gồm chuyện vặt vãnh như nhặt hành cho đối phương không.

Tốc độ ăn uống của Lục Quyện rất nhanh, chắc là vì tuyển thủ nhà nghề thường không có nhiều thời gian dùng bữa, hầu như phải tiết kiệm từng giây.

Lần trước về quê, đoán chừng là để diễn cho bà ngoại xem nên Lục Quyện ăn uống rất tao nhã, nhưng lần này, Úc Ninh mới cúi xuống ăn được mấy miếng mì thì nhận ra Lục Quyện đã ăn xong rồi.

Hắn uống vài ngụm nước rồi lại tiếp tục chăm chú trả lời tin nhắn.

Úc Ninh cực kỳ vui mừng, vừa rồi cậu mải nhặt hành nên chưa nếm thử vị mì.

Lục Quyện cau mày nhìn chằm chằm WeChat, trong miệng đều là mùi nồng của hành lá.

Từ nhỏ hắn đã không thích ăn loại thức ăn này, uống nhiều nước như vậy cũng không át được mùi hăng.

Úc Ninh ăn được một nửa thì Lục Quyện đứng dậy đi ra ngoài một lát.

Khi quay lại, cậu phát hiện Lục Quyện vừa rửa mặt, tóc tai ươn ướt, trên cổ áo có vài vết nước.

Úc Ninh đột nhiên càng cảm thấy đói bụng.

Cơm nước xong xuôi, Úc Ninh đến quầy tính tiền trước, định bụng bữa này mời Lục Quyện thay cho lời cảm ơn.

Nhưng thu ngân lại nói hóa đơn đã được thanh toán.

Úc Ninh lập tức hiểu ra vừa rồi Lục Quyện ra ngoài không chỉ để rửa mặt mà còn đi thanh toán trước.

Nhất thời có chút ngượng ngùng, "Anh Lục Quyện, em vốn định mời anh một bữa."

Không biết tại sao tâm trạng Lục Quyện có vẻ không tốt, nhắm hờ mắt, nghe thấy Úc Ninh nói thế thì đáp lại ngay, "Cũng không phải tôi không trả nổi một bữa ăn."

Úc Ninh: "..." Em không có ý đó.

Úc Ninh trầm mặc một lát, "Lần sau em mời anh."

Bước chân Lục Quyện dừng lại, "Lần sau là khi nào?"

Úc Ninh chần chờ một hồi, hỏi ngược lại hắn.

"Sau vòng loại trực tiếp chúng tôi sẽ có hai ngày nghỉ ngơi." Lục Quyện như thể vô tình nói: "Không có việc gì nên chỉ ngủ ở căn cứ."

Thấy Úc Ninh không phản ứng, Lục Quyện mặt không đổi sắc tiếp tục nói, "Ngủ cả ngày không ăn cơm."

"Cũng không có ai quản."

Úc Ninh kinh ngạc một hồi, sau đó mới hiểu được ý của hắn, nhất thời cảm thấy có chút... Buồn cười.

Lục Quyện đang tự nói với cậu, khi nào hắn có thời gian?

Úc Ninh nhịn cười, "Được."

Lục Quyện lúc này mới hờ hững ừm một tiếng, "Sinh hoạt của những tuyển thủ nhà nghề rất khô khan."

"Không có việc gì làm thì chỉ có thể ngủ ở căn cứ, cũng không có người muốn hẹn."

Nghe thật sự rất thảm.

Lục Quyện nói xong, trên điện thoại nhảy ra một thông báo WeChat.

Lục Vinh: [ Em trai! Khi nào thi đấu playoff xong thì về nhà ăn bữa cơm chứ nhể? Anh với ba mẹ nhớ em lắm đấy! ]

Lục Vinh là anh trai Lục Quyện, lớn hơn hắn vài tuổi.

Lục Quyện cúi đầu nhìn, lập tức nhét điện thoại vào túi.

Úc Ninh không nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại của Lục Quyện, còn đang bận ngẫm nghĩ lời nói của Lục Quyện.

Vừa vặn lúc đó cậu cũng rảnh.

Nhưng nếu thật sự hẹn Lục Quyện ra ngoài, hình như bọn họ chẳng biết phải đi đâu làm gì cả?

Cậu và cả Tống Triệu bình thường đều không thích ra ngoài lắm, so với lăn lộn bên ngoài, Úc Ninh càng thích vùi trong phòng phát sóng trực tiếp hay là đọc sách hơn.

Bọn họ là bạn bè đơn thuần, nếu hai người đàn ông trưởng thành lại đi xem phim với nhau, có khi sẽ khiến Lục Quyện hiểu nhầm mất?

Đi chỗ khác chơi còn kỳ quái hơn, hơn nữa Lục Quyện vốn không phải là loại người thích đi đây đi đó, vả lại hắn cũng không tiện lộ mặt.

Úc Ninh suy tư một hồi lâu, sau khi hai người rời khỏi quán mì, bỗng nhớ tới một kế sách tốt, "Hay là lúc đó em mời anh đến quán net, tụi mình chơi game với nhau ha?"

Lục Quyện: "..."

Lục Quyện cười lạnh, "Máy tính ở căn cứ tốt hơn ở quán net nghìn lần."

Máy tính của tuyển thủ nhà nghề đều được trang bị loại xịn nhất.

Úc Ninh nghĩ đến cái máy tính cổ lỗ sĩ của mình, đáng thẹn mà có chút lung lay, đương nhiên là động lòng vì được chơi game với Lục Quyện rồi.

Làm gì có ai cưỡng lại được sức hút của việc duo với Lục Quyên.

À không đúng, Úc Ninh suy nghĩ thật kĩ, là không ai có thể từ chối duo với một Lục Quyện chịu im lặng.

(*) =)))) Nói nhiều + bán thảm nên giờ ẻm nghĩ ổng vậy luôn

Lục Quyện đáng thương quá đi mất.

Vòng loại trực tiếp sẽ diễn ra trong một tuần nữa.

Một tuần này, Úc Ninh vẫn từng sinh hoạt từng bước, không lên lớp thì phát trực tiếp. Vì bận đi học nên thời gian phát sóng trực tiếp của cậu cũng phải rút ngắn, cũng may là độ nổi tiếng vẫn duy trì được, phòng livestream cũng không còn nhiều thành phần hỗn tạp như trước.

Gần đây, ngày càng có nhiều người đập quà cho cậu.

Có lẽ vì thao tác của cậu ngày càng khả quan hơn.

Vì một tương lai không bị chửi khi livestream với Lục Quyện, Úc Ninh dần chuyển phong cách, thao tác không giống lúc trước lắm, không còn cố ý giấu bài hay pha trò mua vui.

Cậu thấy livestream như thế này lại vui hơn trước nhiều.

Thời gian này Lục Quyện khá bận rộn, hai người cơ bản không giao lưu, chỉ là thi thoảng Lục Quyện sẽ nhắn hỏi cậu đã ăn cơm chưa, sau khi Úc Ninh trả lời thì cuộc trò chuyện lại như đá chìm trong biển lớn.

Một ngày trước vòng loại trực tiếp, Úc Ninh nhận được cuộc gọi từ quản lý.

Trước đây cậu vẫn luôn từ chối trả lời các cuộc gọi từ quản lý nhưng vì thời hạn hợp đồng sắp đến, cậu vẫn phải liên lạc với cô để nói về việc không gia hạn.

Không ngờ lần này người quản lý lại nhẹ nhàng nói: "Úc Ninh này, lần này tôi gọi cho cậu là vì chuyện hợp đồng, bên đoàn đội đã soạn cho cậu một bản hợp đồng mới, cậu có muốn xem qua không?"

Giọng điệu dịu dàng của cô khiến Úc Ninh nổi cả da gà, nhưng không cần nghĩ cũng biết tại sao thái độ của cô ta lại đột nhiên chuyển biến.

Chuyện cậu và Lục Quyện duo, phỏng chừng đã đến tai nền tảng.

Thái độ của Úc Ninh vô cùng kiên quyết, "Không cần, tôi không định gia hạn."

Ban đầu vì thiếu hiểu biết nên mới rơi vào bẫy của đoàn đội, tuy gia nhập đoàn đội quả thực sẽ nhận được hỗ trợ, nhưng sự hỗ trợ đó chưa bao giờ đến phiên cậu, thế nên cậu cũng không cần nữa.

Quản lý bị thái độ của cậu làm cho nghẹn họng, nén giận nói, "Cậu suy nghĩ thật kĩ mà xem? Lợi ích mà đoàn đội mang lại lớn hơn nhiều so với tự thân vận động." Tất nhiên cô không thể để cho Úc Ninh vụt khỏi tay.

Hiện tại có thể thấy, dù trước kia Úc Ninh sống âm thầm, nhưng người có thể dìm chết A Quyết, có thể xếp đôi với Lục Quyện, hẳn là có quan hệ gì đó với chiến đội TVT.

Úc Ninh lạnh lùng "À" một tiếng, "Không cần, dù sao hợp đồng cũng sẽ tự động chấm dứt, chúng ta hẳn là không còn gì để nói."

Nói xong, Úc Ninh trực tiếp cúp điện thoại, không cho quản lý cơ hội nói tiếp.

Nhưng vẫn tồn tại một vài điều đáng lo.

Trước đây lương cơ bản của cậu là do bên đoàn đội trả, không biết nền tảng sẽ tính lương như thế nào sau khi chấm dứt hợp đồng.

Úc Ninh suy nghĩ một lúc, quyết định tìm quản trị viên nền tảng để hỏi tình hình cụ thể.

Ngày hôm sau, vòng loại trực tiếp chính thức bắt đầu.

Chiến đội TVT đang được chú ý vì họ đã giành chức vô địch trong cuộc thi toàn cầu trước đó, trên Weibo tràn ngập tin tức về họ.

Úc Ninh lướt Weibo, thiếu chút nữa bị sức khống bình của fans bạn gái Lục Quyện dọa hết hồn.

Ngay khi lịch trình của các đội được tung ra trên tài khoản chính thức, không phải cổ vũ, động viên thì cũng là bị anti fan nhục mạ. Giới thể thao điện tử là thế, không bao giờ hài hòa được, cho dù lúc trước năng lực của bạn rất tốt, nhưng chỉ cần để thua một trận, haters sẽ lập tức kéo đến đông như quân Nguyên, người vừa khen ngợi bạn một giây trước, giây sau có thể chửi cả lò nhà bạn.

Nhưng bên dưới tài khoản chính thức của TVT hầu hết đều là "Chồng iu đẹp trai quá!", "Chồng iu cố lên!", "Chồng ơi em mua được vé rồi a a a a!"

Kéo xuống rất lâu mới thấy những bình luận thuộc về giới thể thao điện tử, cũng có không ít anh hùng bàn phím đi gây hấn, chửi bới TVT không xứng đáng, có kẻ còn mắng lây cả Lục Quyện.

Đây cũng coi như là chuyện thường ngày ở huyện.

Úc Ninh suy nghĩ một chút, vẫn chủ động repost Weibo lịch trình, "Cố lên."

Repost xong, cậu không nghịch điện thoại nữa.

Người say xe không xứng được chơi điện thoại.

(*) Mình không say mà chơi điện thoại một lúc cũng buồn nôn theo

Khi cậu đến hội trường đã là một giờ chiều. Úc Ninh chỉ đi một mình, thật ra cậu có hỏi Tống Triệu và vài người bạn nữa, nhưng dạo gần đây Tống Triệu đang yêu đương với một anh PT nào đó, ngày nào cũng xông xáo hẹn hò, ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu.

Khương Hạo lại không thích xem thi đấu nên cũng không đi cùng.

Về phần Dịch Kim, Úc Ninh không rủ thằng bé, học sinh cấp ba nên chăm chỉ học tập cho giỏi.

So với vòng loại lần trước, trận playoff này vô cùng đông đúc, hơn hai tiếng nữa mới diễn ra trận đấu nhưng lối vào hội trường đã chật kín người, không ít người mang theo cờ cổ vũ nhỏ của các đội.

Trước cửa còn có phóng viên, có lẽ đang chờ các đội tham gia có mặt.

Úc Ninh vất vả lắm mới chen được đến quầy vé, vô tình nghe được mấy nữ sinh bên cạnh nói chuyện, "Không biết hôm nay ngồi canh ở đây có thấy được Quyện Thần không nữa."

"Không phải đội bọn họ toàn đi cổng VIP sao?"

"Cứ cầu nguyện đi, biết đâu được."

Đôi mắt Úc Ninh nheo lại.

Nghe mấy cô nói vậy khiến cậu có chút ngứa ngáy trong lòng... Muốn được gặp Lục Quyện.

Mãi mới đến lượt cậu kiểm vé, nhân viên soát vé trông thấy tấm vé của cậu, không khỏi lén nhìn cậu vài lần.

Vé nội bộ.

Úc Ninh không để ý đến ánh mắt của nhân viên.

Sau khi vào cửa, cậu tìm đến ghế của mình.

Vé Lục Quyện cho cậu là ở hàng đầu làn giữa, vị trí có góc xem tuyệt vời nhất.

Vì Lục Quyện đưa cho cậu một xấp vé đánh số liên tiếp nhau, nên bên cạnh cậu không có ai ngồi...

Úc Ninh lặng lẽ thở dài, sau đó mở WeChat nhắn cho Lục Quyện: [ Anh Lục Quyện, thi đấu tốt nhé ]

Để cho bớt nghiêm túc, cậu còn gửi [ Quyện Thần cố lên.gif ] vừa lưu trên Weibo.

Đây là một gói biểu tượng cảm xúc chibi được fans vẽ ra dựa trên bức ảnh Lục Quyện nhếch môi nhìn vào camera trong một trận đấu.

Sau khi gửi nó đi, Úc Ninh chợt nhận ra có gì đó không ổn.

Cậu chỉ lưu lại mà không xem kỹ, bây giờ mới phát hiện ra khi biểu tượng cảm xúc gửi thành công, ký tự trên gif bỗng chuyển thành [ Chồng em cố lên ]????