Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Trở Thành Bạo Quân

Chương 16: Thiên vương

« Chương TrướcChương Tiếp »
Kỵ sĩ thệ ước nghe thấy tiếng nói của quốc vương.

Cậu ta không kịp nghĩ nhiều, ngay lập tức cúi đầu, lấy lá chắn của mình chắn phía sau lưng mình.

Sợi dây cung cứng rắn đan bằng lông ngựa được kéo ra, gần như cùng lúc các mũi tên "hưu" "hưu" "hưu" xé gió vang lên. Mũi tên do nỏ bắn ra bay ra như một đám mây sắt.

Quốc vương đối mặt với nam tước Sheen, phản ứng so với cả kỵ sĩ thệ ước dò đường còn nhanh hơn.

Các kỵ sĩ thệ ước ở hai bên trái phải của quốc vương không lùi bước mà tiến lên, phóng ngựa lao về phía trước, dựng lá chắn để đảm bảo an toàn cho quốc vương ở phía sau. Khiên của kỵ sĩ thệ ước được rèn bằng một phương pháp đặc biệt, cứng rắn hơn những chiếc khiên thông thường. Nhưng cung dài của Legrand đã nổi tiếng thế giới, trong vòng sáu mươi thước, cung dài có thể bắn xuyên thủng giáp lưới. [1]

Đây là lý do tại sao, nam tước Sheen đã dám mang theo hàng tá trường cung thủ để gϊếŧ quốc vương.

Những người bắn cung được đào tạo nghiêm ngặt có thể bắn từ sáu đến mười mũi tên mỗi phút. Tấm khiên chỉ giữ được một lúc, chờ đến khi chiến mã ngã xuống thì quốc vương cũng không còn đường có thể trốn.

Không chỉ có nam tước Sheen là người nghĩ ra điều này.

Khoảnh khắc các kỵ sĩ thệ ước nâng khiên lên, quốc vương ném thanh kiếm dài của mình ra ngoài.

Mưa tên sắt rơi xuống tấm khiên, thanh gươm của quốc vương cũng tạo nên một tia sáng lạnh như trăng trên không trung.

Thanh kiếm dài hướng thẳng về phía nam tước Sheen đang cầm ngọn đuốc.

Nam tước Sheen lắp bắp kinh hãi.

Lúc này, để làm lơ là của kỵ sĩ thệ ước, hắn ta chỉ treo kiếm quanh thắt lưng, không mặc áo giáp. Nhìn thấy thanh trường kiếm đang lao về phía mình, nam tước Sheen đành phải phóng ngựa đến một bên vài bước.

Trường kiếm lạnh lùng lóe lên, đóng đinh trên mặt đất.

Thanh kiếm này đã ném vào hư không.

Nhưng mục đích của quốc vương đã đạt được.

Khi nam tước Sheen lao ra, hắn ta chắc chắn sẽ chặn những tên lính bắn cung phía sau.

Vừa chuẩn bị kéo cung dài, trường cung thủ chuẩn bị bắn một lần nữa thì lại thình lình nhìn thấy nam tước xuất hiện ở trong tầm bắn, tay chân luống cuống nhanh chóng ngừng bắn. Có một vài mũi tên liều lĩnh bắn vào quốc vương qua khe hở chiến mã của nam tước nhưng mất đi độ chính xác, sức mạnh giảm đi đáng kể, những mũi tên lẻ tẻ xiêu xiêu vẹo vẹo bay ra trong một đoạn đường nhất định rồi rơi xiên trong làn nước bùn.

"Đáng chết!"

Nam tước Sheen có điều kiện rút ngựa để tránh kiếm, ngay sau khi con ngựa lao ra vài bước hắn ta mới kịp phản ứng. Hắn ta chửi rủa, ghìm lại cương ngựa để nhường chỗ cho những trường cung thủ.

"Tiếp tục! Tiếp tục!"

Hắn ta cáu kỉnh quát lớn.

Gần như cùng lúc đó, có người cũng rống to giọng hét lên.

"Bệ hạ! Đi!"

Kỵ sĩ thệ ước phụ trách tìm đường gầm lên, từ trên ngựa lăn xuống.

Thời tiết lạnh giá cũng ảnh hưởng đến những trường cung thủ đã nằm dài trên cỏ. Những tên trường cung thủ do nam tước Sheen được mang ra trong quân đội nên thuộc về cấp bậc cao nhất, bọn chúng rút một cây cung dài nặng một trăm năm mươi pound theo bản năng.

Chính vì vậy, các kỵ sĩ thệ ước xung quanh quốc vương mới có cơ hội để chặn cung tên lại tới.

Nhưng mà kỵ sĩ thệ ước phụ trách trinh sát lại không gặp may mắn như vậy.

Anh ta cách quá gần với mấy tên trường cung thủ kia. Ngay cả khi quốc vương nhắc nhở, anh ta làm ra phản ứng nhanh nhất nhưng tình hình vẫn rất gay go. Vào thời khắc nguy cấp nhất này, kỵ sĩ thệ ước dũng cảm này đã kéo cái chân bị thương của mình, nhảy khỏi mặt đất một cách thần kỳ.

Anh ta gầm lên, lao vào những tên trường cung thủ đang ở rất gần anh ta.

Anh ta mở rộng vòng tay, nắm lấy hai tên trường cung thủ, kéo chúng xuống vũng nước bùn, rồi lăn lộn vọt tới những tên trường cung thủ khác gần đó.

Một mũi tên vừa mới rời cung chui vào l*иg ngực của anh ta, máu tươi văng ra tung tóe.

"Bệ hạ! Đi!"

Trường cung thủ liều mạng đá vào tên điên này. Anh ta gầm lên một tiếng, máu và bùn tràn vào cổ họng rồi lăn xuống dữ dội.

"... Đi!"

Lúc này, quốc vương lâm vào tình thế khó xử.

Lùi lại, là pháo đài Moon River do đội quân viễn chinh Bressi kiểm soát. Tiến về phía trước là thành phố Teru đã làm phản. Phía Đông của bọn họ cũng là một đồng cỏ liên miên, phía Tây của bọn họ chỉ còn lại dãy núi Noson nhấp nhô —— trong thời đại này, khu rừng tăm tối được coi như một nơi cấm kỵ.

Quy tắc ngầm luật bất thành văn ——

Khu rừng vào ban đêm thuộc về những sinh vật bóng tối.

Không chút do dự, quốc vương dẫn các kỵ sĩ của mình thúc giục ngựa chạy về phía khu rừng gần đó.

Nam tước Sheen vứt kiếm và chộp lấy một chiếc cung tên, hắn ta kéo căng cung ba lần liên tiếp.

Hắn ta có thể giằng co với đội quân viễn chinh Bressi trong thành Teru lâu như vậy, không chỉ dựa vào trẻ tuổi đẹp trai. Ngay từ khi mới mười sáu tuổi, hắn ta đã giành được chiến thắng trong cuộc thi cưỡi ngựa! Ba mũi tên này là ba mũi tên nhanh nhất và mạnh nhất từ khi chào đời của nam tước Sheen.

Khi mũi tên cuối cùng được bắn, dây cung "tranh" một tiếng bị đứt.

Mũi tên sắt biến mất trong bóng tối, bén nhọn hướng về quốc vương.

Nam tước Sheen có thể chắc chắn mình không bị trượt và sức mạnh kéo cung của hắn ta cũng hoàn toàn đủ.

Nhưng cảnh cuối cùng hắn ta nhìn thấy là quốc vương ngồi trên lưng ngựa, lao vào rừng rậm rồi biến mất.

"Chết tiệt! Đáng chết! Đáng chết!"

Nam tước Sheen ném cung tên xuống, theo kế hoạch thì phải mang xác quốc vương về nhưng hiện tại không rõ liệu mình có thành công hay không.

"Thưa ngài, làm sao bây giờ?"

Một người cầm đuốc dẫn hàng chục kỵ binh ra khỏi màn mưa tối tăm, tiến đến bên cạnh nam tước Sheen. Để tránh cảnh giác của quốc vương những kỵ binh của thành Teru này đã ẩn náu ở nơi xa hơn, cho đến khi bọn họ phát hiện ra kế hoạch ban đầu đã thất bại thì đã quá muộn.

"Đuổi theo."

Nam tước Sheen không chút do dự nói.

Giơ bó đuốc là tên tùy tùng của nam tước Sheen với vẻ mặt hơi ngập ngừng.

"Dãy núi Konosen là một khu rừng của những lời nguyền rủa."

"Kệ mẹ lời nguyền hay không lời nguyền."

Nam tước Sheen không giữ được phong độ của mình.

Ánh mắt của hắn ta quét qua mấy chục kỵ binh này, trong lòng tức giận và buồn bực đan xen. Mấy chục kỵ binh này là kỵ binh duy nhất ở thành Teru.

Buồn cười làm sao.

Một tòa thành giằng co với Bressi lâu như vậy, giờ chỉ còn lại chưa đầy bốn mươi con chiến mã! Bắt đầu từ một tháng trước, binh sĩ của thành Teru đã phải gϊếŧ chiến mã để thỏa cơn đói. Bọn hắn không có bánh mì, không có sữa bò, thậm chí không có một quả trứng luộc.

Tất cả đều là nhờ ơn của quốc vương.

"Cho dù chỉ có một phần vạn khả năng, nhưng nếu để y sống sót, không ai trong chúng ta có thể gánh chịu nổi hậu quả." Giọng nam tước Sheen rít ra từ kẽ răng, "Ai cảm thấy có thể gánh chịu được thì ở lại."

Hắn ta là người đầu tiên cưỡi ngựa của mình đến dãy núi Konosen "Khu rừng bị nguyền rủa".

Các kỵ binh đều theo sau.

Chỉ còn lại ánh sáng lạnh từ thanh kiếm của quốc vương cắm trên mặt đất.

...

Coi như là ban ngày thì khu rừng Konosen vẫn lạnh giá.

Khu rừng này từ xa xưa đã truyền lại, trong đó những cây cao san sát nhau, cành đen như mực. Các cành của tán cây như cánh tay của người khổng lồ đan vào nhau dày đặc, cả tán cây có thể cản bớt tia nắng vào ban ngày. Bóng tối kỳ lạ và lạnh lẽo tràn ngập nơi này.

Nam tước Sheen cầm ngọn đuốc chạy chậm lại,con chó săn đuổi theo chiến mã bên cạnh. Trước khi lên đường bọn hắn dẫn theo chó săn.

"Thưa ngài."

Tùy tùng theo chân nam tước Sheen, hắn ta và nam tước Sheen lớn lên cùng nhau, có mối quan hệ ngầm sâu sắc.

"Ta có một việc nghĩ mãi không ra."

"Việc gì?"

"Tại sao đại công tước phải khiến cho quốc vương chết đêm nay? Chỉ vì hôm nay là ngày mất của thánh Wall?" Tùy tùng thấp giọng hỏi ra nghi ngờ, nhưng cũng là để xua đi một chút sợ sệt.

Hết cách rồi, khu rừng này quá yên tĩnh, tĩnh lặng giống như chết.

Đi tới lọt vào tầm mắt đều là hàng trăm nghìn thân cây thô dày, mọc lên san sát như rừng giống như một thành phố tự nhiên kỳ lạ. Con người ở đây là những kẻ xâm lấn và kẻ phạm tội, dường như có nhiều con mắt ẩn trong bóng tối.

Không ai ngờ một quốc vương lớn lên trong cung điện sang trọng lại có thể vào nơi đây một cách dứt khoát như vậy.

Chó săn mất đã mất đi vẻ ngày xưa, chỉ dám khẽ khịt mũi, cúi đầu đi về phía trước.

"Ngươi có nhớ không? Khi nào thì bệ hạ của chúng ta được sinh ra?"

Nam tước Sheen nhìn khu rừng bị nguyền rủa này, nhưng không trả lời trực tiếp.

"Vào sáng sớm ngày 23 tháng 9, đó là ngày mà thánh Wall đã trở lại vương quốc của Chúa."

Đây là điều mà mọi người ở Legrand đều biết.

Mười năm trước, vào đêm ngày 22 tháng 9.

Kỵ binh hoàng gia phong tỏa toàn bộ cung điện, các sứ giả chỉ có thể đợi ngoài cửa cung điện. Mọi người đợi từ chiều tối đến tận khuya, cho đến khi ánh sáng đầu tiên buông xuống trần gian, tiếng khóc nỉ non của đứa bé mới vang lên. Người hầu gái riêng của nữ hoàng mệt mỏi bước ra khỏi cung điện, thông báo với những người đã chờ đợi từ lâu.

Vương tử ra đời.

Điều này vừa đúng với câu chuyện của thánh Wall ——

Nàng ngã xuống vào ngày 22 tháng 9. Ngày hôm sau, Chúa đã gọi nàng trở lại vương quốc của Chúa.

Cho nên khi đó, hoàng gia và giáo hội đã thông báo cho người dân: Vương tử là con trai được thánh nhân ban tặng, là hiện thân của thánh Wall ở nhân gian, chắc chắn sẽ dẫn dắt Legrand đến huy hoàng và vinh quang.

Chính vì vậy, sau cái chết của William III, công tước Buckingham không cần tốn nhiều công sức để khiến mọi người chấp nhận sự thật quốc vương của bọn họ là một đứa trẻ.

Phải biết, trong sách "Truyền đạo" luôn có một câu nói như vậy: "Hỡi đất nước, khốn thay cho ngươi khi vua của ngươi còn quá thơ dại, còn các quan quyền thì vừa sáng sớm đã lo tổ chức tiệc để nhậu nhẹt say sưa."

"Sưu cao thuế nặng, tàn bạo lãnh huyết, xa hoa vô độ... Quả là một quốc vương tài giỏi và vinh quang."

Tùy tùng cong môi mỉa mai.

"Ngươi đã bao giờ nghĩ về khả năng đó chưa..."

Nam tước Sheen quay đầu lại nhìn hắn ta với vẻ mặt kỳ lạ.

"Thực ra y sinh vào nửa đêm ngày 22 tháng 9 chứ không phải rạng sáng ngày 23?"

"Cái gì?" Tùy tùng kinh ngạc nhìn hắn ta, vô thức trực tiếp phản bác: "Không thể nào, lúc đó có hàng trăm sứ giả quý tộc canh giữ hoàng cung, nếu là ngày 22 thì những quý tộc đó sẽ không bao giờ cho phép y trở thành người thừa kế ngai vàng hợp pháp."

Vinh quang của Chúa bao phủ khắp nơi, dù là quốc gia nào cũng sẽ không bao giờ cho phép một đứa trẻ sinh ra trong đêm mà Chúa đã bỏ rơi nhân gian rồi cuối cùng được lên ngôi.

"Ngươi thực sự nghĩ bá tước Walter đã bị đại công tước ám sát vì ông ta không kịp xử tử công tước Buckingham đúng lúc?"

Nam tước Sheen lạnh lùng nói.

"Không... không phải chứ?"

"Vào đêm nữ hoàng sinh con, bá tước Walter chỉ huy đội kỵ binh —— ông ta lẽ ra phải là người thầy giáo vỡ lòng của quốc vương!"

Tùy tùng nói không ra lời.

Nam tước Sheen nhìn chằm chằm vào ngọn đuốc, ánh lửa lúc sáng lúc tối chiếu vào khuôn mặt của hắn ta.

Dưới bức màn tinh xảo và phức tạp của cung điện, căn phòng nào cũng ẩn chứa những bí mật không thể cho ai biết, máu và hoa lẫn lộn, đằng sau những thiên thần là những ác ma đang mỉm cười.

"Cho nên ——"

Trong âm thanh của nam tước Sheen mang đến cảm giác lạnh lẽo.

"Không có vị thánh nào đưa một thiên vương đến Legrand, nhưng địa ngục đã đưa cử tri của bọn họ đến với nhân gian."
« Chương TrướcChương Tiếp »