Chương 23

Sáng sớm hôm sau, Lâm Hạ chạy bộ xong bèn mang đồ ăn đến gõ cửa phòng Y Thương, vừa nhấc tay gõ cửa vài lần, cậu liền nghe thấy tiếng bước chân lạch bạch, sau đó cửa mở toang, Y Thương xuất hiện, quần áo trên người thẳng thớm tươm tất, anh đứng ngay cửa nhe răng cười với Lâm Hạ: “Mau vào trong.”

Dứt lời thì nghiêng người nhường đường cho cậu, đây là lần đầu tiên Lâm Hạ đến ký túc xá của anh, cậu rất ngại nhìn ngó lung tung để đánh giá tổng thể căn phòng.

Trừ Tiểu Trương ra thì mọi người đều có mặt đầy đủ, lúc Lâm Hạ đi vào, Tiểu Đường và lão Vương lập tức dán mắt lên người cậu, Lâm Hạ nhìn họ rồi nở nụ cười xem như chào hỏi.

Y Thương đóng cửa lại rồi nói: “Nhìn sạch sẽ không?”

“Ừm, sạch lắm.” Tầm mắt Lâm Hạ nhìn được tổng thể căn phòng bày biện gọn gàng ngăn nắp.

“Cậu không biết đâu, tối hôm qua Y Thương vừa về là bắt bọn này làm tổng vệ sinh liền đó!!!” Lão Vương la lên một câu bán đứng đồng đội, sau đó vùi đầu vào trong chăn vì sợ Y Thương lôi mình ra đánh.

Mắt thấy bị phá đám, Y Thương bèn giải thích: “Bình thường cũng sạch mà, hôm qua trùng hợp phải tổng vệ sinh thôi.”

“Ừm, mình biết rồi.” Lâm Hạ không nén được ý cười, nhưng vẫn trả lời rất nể mặt.

“Mình không có ở bẩn thật đó, cậu thấy thường ngày mình ăn bận cũng sạch sẽ tươm tất mà đúng không.” Chẳng qua là hơi bày bừa tí thôi, bừa không có nghĩa là bẩn nhé, anh bừa có trật tự đàng hoàng!

“Ừm, nhìn là biết cậu là người ưa sạch sẽ rồi.” Kể từ khi cậu gặp Y Thương, anh vẫn luôn xuất hiện với dáng vẻ gọn gàng tươm tất nhất.

Thấy Lâm Hạ không có chê bai gì mình, Y Thương lúc này mới yên tâm thả lỏng, anh bảo cậu ngồi xuống ghế của anh, còn bản thân thì đứng để ăn bánh trứng gà.

Lâm Hạ phát hiện trên bàn Y Thương có đặt một bức ảnh tháp đồng hồ của trường số 1 dưới ánh nắng chiều tà, đồng thời, đó cũng là nơi mà lần đầu tiên cậu chú ý đến Y Thương.

Lúc ấy Lâm Hạ mới lên lớp 10, vẫn còn rất bận lòng đến ánh nhìn của người khác, nội tâm cũng chẳng được mạnh mẽ giống như bây giờ.

Thời điểm diễn ra Đại hội thể thao cấp trường, các bạn trong lớp tụ năm tụm bảy đi dạo trong sân, một mình Lâm Hạ thấy hơi chán nên đã đi đến tháp đồng hồ, sau đó thì chạm mặt với bạn học hồi cấp 2 mà hiện tại đã không còn chung lớp với nhau nữa.

Lâm Hạ thường xuyên bị các bạn nam trong lớp trêu là da trắng như con gái, cậu đi đường cũng phải cúi mặt mà đi, bị chọc ghẹo cũng chẳng biết đường đáp trả.

Lần này tình huống ấy lại tái diễn, Lâm Hạ tính cúi đầu rời đi như trước kia, nhưng giây phút đó, Y Thương đột nhiên cầm máy ảnh xông vào thế giới của cậu.

“Bạn bè với nhau mà nói chuyện chướng tai thế hả?” Y Thương đặt tay lên vai Lâm Hạ, “Chẳng lẽ xấu xí như mày thì mới gọi là đàn ông?”

Hai tên học sinh kia bị phản dame đến ngớ người, bọn họ không ghét cay ghét đắng Lâm Hạ, cũng chẳng muốn rước họa vào thân, thấy tình hình không ổn bèn chuồn đi chứ không nán lại dây dưa thêm.

Y Thương bỏ tay ra khỏi vai Lâm Hạ rồi dịch bước sang một bên, “Loại người kiểu này lúc nào cũng thích được đằng chân lân đằng đầu, cậu càng nhân nhượng, họ sẽ càng thích bắt nạt cậu.”

Lâm Hạ chỉ ngẩng đầu lên nhìn anh ngay giây phút Y Thương bước tới, nhưng sau đó lại quay về trạng thái cúi đầu.

“Cứ cúi mặt xuống làm gì? Ngẩng đầu lên nào.”



Nghe vậy, trong lòng Lâm Hạ mới chợt dấy lên một cảm giác rất đỗi lạ lùng, cậu bèn ngẩng mặt nhìn về phía anh, ánh hoàng hôn chói lọi bao trùm lấy bờ vai Y Thương khiến đối phương như được khoác lên một tầng hào quang rực rỡ, Lâm Hạ nghĩ, hoàng hôn hôm nay mới đẹp làm sao.

Lâm Hạ thều thào nói: “Cảm ơn cậu.”

“Đừng khách sáo.” Trong tay Y Thương cầm chiếc máy chụp ảnh, anh cười xòa: “Cậu đẹp trai bảnh bao lắm, bọn đó đang ghen tị với cậu thôi, nếu chúng mà được đẹp như cậu thì không biết chảnh chọe đến mức nào rồi.”

“Cảm ơn.” Lâm Hạ không giỏi ăn nói, chỉ biết khô khan nói cảm ơn lần nữa.

“Trai đẹp như bọn mình nên tự biết thân biết phận, vẻ bề ngoài là ưu thế của chúng ta, chứ không phải là vũ khí để người khác nhằm vào nhá.” Lúc nói, anh còn tự đắc lấy ngón trỏ hất tóc.

Dứt lời thì cầm máy ảnh rời đi, mãi sau này, Lâm Hạ mới nghe các bạn nói người ấy tên Y Thương.

Lâm Hạ bỗng chốc bật cười, Y Thương thuở ấy trông cứ như đứa trẻ vừa xấu tính vừa ảo tưởng sức mạnh.

“Sao vậy?” Y Thương chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào.

“Không có gì.” Lâm Hạ ngước mắt nhìn anh, miệng Y Thương thồn đầy bánh trứng gà, cậu chợt nghĩ, mình đã không còn là kẻ chỉ biết đứng nhìn người mình thích từ đằng xa nữa, hai người họ lúc này đã là người cùng chung một thế giới rồi, “Tấm ảnh này là?”

“À, cái này ấy hả, tháp đồng hồ trường cấp 3 của mình đấy, tấm này mình chụp lúc Đại hội thể thao trường vào năm lớp 10.”

Trùng hợp thế ư? Đó cũng chính là ngày Y Thương bắt đầu bước vào trái tim cậu, “Có thể in thêm cho mình một tấm nữa không?”

“Cậu thích à? Mình còn nhiều lắm, để mình chọn thêm vài tấm rồi in ra cho nhé.”

“Tấm này thôi là đủ rồi.” Lâm Hạ ngắm nghía bức ảnh đó, “Nắng vừa đẹp.”

“Ừ, đẹp thật.” Y Thương cũng tán thành, khi còn ở trường, anh đã chụp cái tháp đồng hồ này không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn cứ thấy bức của ngày hôm đó khiến mình hài lòng nhất.

Y Thương lại cắn một miếng bánh, còn không quên khoe ra trước mặt hai đứa bạn mình: “Bánh trứng gà của nhà ăn số 4 nè mấy đứa, ngon dữ lắm luôn đó, có muốn ăn không?”

Lão Vương biết tỏng anh là dạng người gì, nhất quyết vùi đầu trốn chui trốn nhủi trong chăn, từ bên trong gân cổ hét ra: “Méo ăn! Tao chờ anh Trương của tao về!”

Còn Tiểu Đường tham ăn có tiếng, mùi đồ ăn thơm nức mũi cậu ta, mặc kệ có bị chơi một vố hay không, cậu chàng vẫn ngồi dậy ló đầu ra ngoài xin xỏ, “Anh Thương ơi, cho bé ăn thử một miếng với.”

“Tự mua đi mày.” Y Thương ngoạm một ngụm ngay trước mặt Tiểu Đường, làm cậu ta tức đến mức suýt ngất tại chỗ.

“Tao mà còn đếm xỉa đến mày nữa thì tao là đồ ngốc!” Tiểu Đường giận dỗi quay người lại.

Thành công chọc tức hai tên bạn cùng phòng xong, Y Thương hả dạ lắm, chợt, anh nhìn thấy trong tay Lâm Hạ còn xách những thứ khác, “Cậu đang cầm bữa sáng cho bạn cùng phòng à?”



“Ưʍ.” Lâm Hạ gật đầu.

“Cũng giống phần của mình sao?” Tự dưng Y Thương cảm thấy bánh trứng gà mình đang ăn mất đi vị ngon vốn có của nó.

“Phải, vừa hay mua cho các cậu ấy một phần.” Lâm Hạ đáp như lẽ hiển nhiên.

“Cậu tiện thì mua cho họ, hay là cho mình?” Y Thương hỏi thẳng mặt, tuyệt nhiên không biết ngại ngùng là gì.

Trước mặt bạn cùng phòng của Y Thương mà trả lời vấn đề này, ít hay nhiều gì Lâm Hạ vẫn cảm thấy thẹn, cậu lí nhí đáp: “Mình tiện mua cho các cậu ấy, nếu cậu không ăn thì mình cũng không đi nhà ăn số 4 đâu.”

“Vậy còn được.” Y Thương khoái trá ra mặt.

Lâm Hạ nói xong vẫn còn nhấp nhổm đứng ngồi không yên, cậu thấy mình sắp bốc cháy đến nơi rồi, bèn cầm bữa sáng hối hả tính chạy, “Mình phải đưa bữa sáng cho bạn rồi, mình đi trước nhé.”

“Ừm, tạm biệt.” Tâm trạng Y Thương đang vui phơi phới nên đồng ý thả Lâm Hạ đi, Lâm Hạ đưa đồ ăn sáng cho mình trước rồi mới đưa cho bạn cùng phòng, quả nhiên cậu yêu anh say đắm mà!

Sau khi Lâm Hạ đi ra ngoài, lão Vương mới cất cái giọng bỉ ổi của mình lên, nhại lại câu nói của Y Thương: “‘Cậu tiện thì mua cho họ, hay là cho mình’ đồ, đừng để tao ói cơm tối hôm qua ra chứ Y Thương.”

“Y Thương!! Tao lạy mày đấy, làm ơn bình thường chút hộ tao!” Tiểu Đường cũng lần đầu thấy anh như vậy, hành xử kiểu đó ai mà nhìn cho nổi.

“Biến liền, đừng bắt tao phải vả miệng tụi mày.” Y Thương ngồi trên ghế nhàn nhã hưởng dụng bữa sáng thơm ngon.

__

[Comments trên Trường Bội]

Vương Tư Tiêu: Ngày gặp được cậu cũng chính là ngày mình chụp được cảnh hoàng hôn rực rỡ nhất.

Thủy Linh Châu: Cíuuu, hôm nay lại là một ngày Y Thương tự chinh phục bản thân =))))))

Bán cả thế giới: Khổng tước xòe đuôi ????????????

(Có một vấn đề mà các bạn đọc bên Trung thắc mắc khá là nhiều, mình xin phép dịch lại 1 đoạn tiêu biểu để giải đáp cho mọi người nha)

Cực Lạc 0000000: Tiếp xúc với nhau nhiều lần như vậy rồi, hình như lúc đầu công cũng có ấn tượng với thụ mà, chẳng lẽ chỉ vì thụ đẹp thôi sao? Tại sao bây giờ công không nhớ ra thụ? Có thay đổi nhiều đến mấy đi chăng nữa thì cũng không thể nào quên mặt sau hai, ba năm chứ ha?

> Tống Trà Trà: Theo tôi nghĩ, với tính cách này của công, ắt hẳn cậu ấy đã giúp đỡ rất nhiều người rồi, mà tính cha công đúng kiểu vừa chảnh chos vừa ảo tưởng vừa tốt bụng (=)))), bạn bè cả tá là cái chắc, tôi đi đường cũng thường xuyên thấy người ta chào tôi mà tôi chẳng nhớ ra họ là ai, cho nên tôi thấy (chuyện công không nhớ ra thụ) khá là bình thường.

> Miên Cửu Cửu: Nếu là tui trong trường hợp này thì tui sẽ thấy quen mắt thôi á, nhưng người làm tui quen mắt nhiều lắm luôn, mà quen quen vậy thôi chứ không có nhớ ra đâu nhen, còn chuyện liên quan tới người đó thì tui sẽ quy thành ảo giác. Chốt lại, tui thấy như vậy là bình thường _(:з」∠)_

> Trĩ Miên Nhật Hạ: Chắc là thấy không quan trọng chăng, hồi đầu đối với công, thụ là người không quan trọng với mình còn gì, vì vậy công mới không nhớ rõ, để quên một người lạ chỉ cần một cái chớp mắt là xong. Hơn nữa lúc ấy còn là lớp 10, 11, thời gian khá là lâu luôn á, nếu là tôi thì chắc tôi cũng quên, không cần biết người ấy trông ra sao.