Chương 2

Dịch: Mẫn Mẫn.

Buổi trưa vừa học xong, Y Thương liền đi đến nhà ăn số 2 với đám bạn cùng phòng của mình, không ngờ lại gặp được Lâm Hạ đi chung với một cậu bạn mập mạp, đây là lần đầu tiên anh tình cờ nhìn thấy Lâm Hạ ở đây, sao trước kia mình không để ý cậu cũng đến đây ăn cơm nhỉ?

Trong đầu đang nghĩ ngợi như thế, bỗng nhiên tầm mắt của cả hai đồng thời giao vào nhau, xuất phát từ phép lịch sự, anh gật đầu với cậu xem như chào hỏi, nhưng Lâm Hạ cứ như thể bị giật mình, cậu lập tức quay mặt đi chỗ khác, thậm chí còn bảo bạn đổi chỗ với mình, mong muốn tránh Y Thương càng xa càng tốt.

Y Thương hơi nghẹn họng, mình là ôn dịch hay sao? Cớ gì Lâm Hạ lại trốn tránh như thế nhỉ?

Cả bọn ăn uống no nê xong thì về lại ký túc xá, Y Thương nằm ngửa trên ghế tựa, anh thả lỏng toàn thân, ngước mặt lên trần nhà rồi nhắm tịt hai mắt, bạn cùng phòng Tiểu Trương chợt hỏi: “Y Thương, lúc nãy tao thấy đàn chị chung Câu lạc bộ Nhϊếp ảnh với mày trong nhà ăn đấy, sao mày không tới chào hỏi người ta?”

“Gì?” Y Thương quay sang nhìn Tiểu Trương, anh chỉ nhớ mỗi việc mình gặp Lâm Hạ ở đó thôi, “Tao có thấy đâu.”

“Mày nhá.” Tiểu Trương bày ra vẻ mặt lực bất tòng tâm, “Nhắc chị ấy mới nhớ, hồi trước con gái người ta chủ động đến vậy rồi, sao mày không thử tiến thêm một bước với chị ấy vậy?”

“Không thích.”

“Không thử thì làm sao biết thích hay không, cũng có lỗ lã gì đâu, chị ý xinh thế kia mà.” Suýt chút nữa Tiểu Trương đã lầm tưởng đầu óc Y Thương có vấn đề.

“Yêu đương phiền phức lắm, độc thân vẫn sướиɠ hơn chứ, muốn làm gì thì làm, chẳng cần vắt óc nhớ đủ các ngày kỉ niệm, vừa phải chọn quà, vừa phải dỗ dành, bỏ thời gian đi chơi với người ta, chuyện gì cũng chiều theo ý cổ, nghĩ tới là mệt.” Yêu đương rắc rối như thế, Y Thương cho rằng một mình vẫn thoải mái tự tại hơn.

“Tiếc thật, hình mẫu lý tưởng của lão Vương đấy.” Tiểu Trương có phần xót thương.

“Vãi đạn, mày nhắc tới người ta thì thôi, còn lôi tao vô làm gì?” Lão Vương đang ngồi đong đưa trên ghế lập tức đứng dậy bóp cổ cậu ta, Tiểu Trương la hét inh ỏi xin được khoan hồng.



Lúc này di động của Y Thương có âm báo, chả hiểu vì sao anh lại có dự cảm đó là tin nhắn của Lâm Hạ.

Y Thương mở điện thoại lên xem, quả thật là người mà mình đã nghĩ: Cuối cùng cậu cũng thấy mình ở nhà ăn, cậu còn gật đầu chào mình nữa, vui thật đó ^_^

Lần này Y Thương trả lời nhanh như cắt, anh nghĩ bụng, chắc Lâm Hạ không thể nào chặn mình mau đến vậy đâu ha: Vậy cậu block tôi làm gì?

Thế mà vẫn nhìn thấy dấu chấm than, lần này Y Thương chịu hết nổi, đùng đùng ném điện thoại lên bàn, “Làm gì vậy trời!”

Đám bạn cùng phòng đang náo loạn nghe Y Thương bực bội kêu rên, Tiểu Trương liền lên tiếng trêu ghẹo, “Úi chà, thì ra đây là lý do mày từ chối đàn chị đó hả, ai có thể khiến Y Đại thần của chúng ta thốt lên như vậy đây?”

Nghe Tiểu Trương đâm thọc mình, Y Thương chẳng buồn trêu lại như trước kia, anh ngẩng lên nhìn cậu ta, “Mày nói xem, nếu một người nhắn tin cho mày, nhưng chỉ cần mày trả lời chậm chỉ chừng một giây thôi, người ấy sẽ chặn mày ngay và luôn, chuyện này là thế nào?”

“Có khi nào lỡ tay nhấn nhầm không?” Lão Vương nói.

“Chặn WeChat cần nhiều thao tác lắm, sao mà “lỡ tay” cho được?” Y Thương thật sự không hiểu nổi, “Đây đã là lần thứ ba rồi.”

“Tao biết rồi!” Bạn cùng phòng Tiểu Đường đang nhồm nhoàm nhai đồ ăn vặt bỗng thốt lên.

“Biết cái gì?” Ba cặp mắt đầy tò mò lập tức dán thẳng lên người cậu ta.

“Chắc chắn cậu ta không biết một việc: Sau khi chặn WeChat, nếu tiếp tục nhắn tin thì người bị chặn vẫn có thể nhận được tin nhắn.” Tiểu Đường đẩy gọng kính bằng ngón giữa, điệu bộ cao thâm khó lường, “Cho nên mới xuất hiện tình trạng này.”



“Chìn chá?!!!!” Lão Vương thấy chẳng khác gì sét đánh ngang tai, cậu ta ôm đầu, diễn sâu hét to: “Giờ tao mới biết!!!”

“Mới biết thì mới biết đi, làm gì kích động dữ vậy?” Tiểu Trương sờ vành tai, “Y Thương còn chả kích động bằng mày kia kìa.”

“Tao từng spam tin nhắn với người bị tao cho “ăn block” đây này, thôi đừng nói nữa, giờ tao chỉ muốn chết quách cho rồi.” Lão Vương đưa tay lên ngực (*), rơm rớm nước mắt, “Bây giờ chỉ có chocolate của Tiểu Đường mới xoa dịu được tâm hồn đầy tổn thương này thôi.”

“Muốn ăn thì nói thẳng, bớt làm tao mắc ói lại đi.” Tiểu Đường cầm chocolate trêu lão Vương, “Gọi bố đi rồi bố cho mày.”

Y Thương mặc kệ lũ bạn đã nhốn nháo hết lên, anh nhủ thầm, phải chăng đúng như lời Tiểu Đường nói, Lâm Hạ thật sự không biết chuyện mình vẫn đọc được tin nhắn của cậu?

Nếu bạn cùng phòng của anh nói đúng, vậy chẳng lẽ mỗi dòng tin Lâm Hạ gửi đi đều là tiếng lòng thật sự của cậu, chứ không phải là lời đùa cợt như những gì mình đã nghĩ?

Y Thương mở điện thoại lên, nhìn ba dòng tin nhắn được gửi từ Lâm Hạ:

“Mình thích cậu lâu lắm rồi.”

“Hôm nay là lần thứ ba cậu nói chuyện với mình, vui quá ^_^.”

“Cuối cùng cậu cũng thấy mình ở nhà ăn, cậu còn gật đầu chào mình nữa, vui thật đó ^_^.”

Y Thương vẫn chưa hiểu rõ tình hình càng thấy rối não hơn.

Lẽ nào Lâm Hạ thích anh thật?