Chương 14

Sáng thứ Hai, Lâm Hạ vẫn dậy sớm chạy bộ như thường ngày, vậy mà báo thức vừa kêu, ba người bạn khác cũng lục tục choàng tỉnh, cậu ngồi trên giường ngơ ngác nhìn họ, “Sao các cậu cũng dậy hết vậy?”

“Mình muốn giảm cân.” Tiểu Bàng tìm được lý do vô cùng chính đáng.

Lâm Hạ nhìn sang hai người chưa thấy nói năng gì, Tiểu Tiền ngáp ngắn ngáp dài bảo: “Mình muốn rèn luyện sức khỏe.”

“Mình cũng vậy.” Tiểu Triệu nhập nhèm hai mắt nói hùa theo.

“Được thôi.” Nhìn bộ dạng này của họ, Lâm Hạ tin mới là lạ, nhưng cậu cũng không nói thêm gì.

Bạn cùng phòng bình thường lười chảy thây, hôm nay đột nhiên lại đổi tính, không biết là có ý đồ gì đây.

Lâm Hạ dẫn theo ba “cục nợ” đến sân vận động, chạy hết một vòng 400m, bọn bạn cùng phòng đã mệt đứt hơi, cả đám há mồm thở lấy thở để, mỗi lần thở cứ như lần cuối được thở không bằng.

Hết một vòng chạy mà nhịp tim Lâm Hạ còn chẳng tăng lên, nhìn bộ dạng nhếch nhác không ra gì của ba người họ, mặt cậu cười tươi hớn, “Thôi, mấy cậu đừng chạy nữa, đi ăn sáng đi.”

“Bọn mình đợi cậu.” Ba người đồng thanh đáp.

“Mấy cậu cũng ăn ý quá ha.” Đầu mày Lâm Hạ nhíu lại thật khẽ, “Vậy đợi mình đi.”

Chờ cho Lâm Hạ chạy xong, cả bọn lũ lượt kéo nhau đến nhà ăn, cậu với Tiểu Bàng ngồi chờ, Tiểu Triệu và Tiểu Tiền cùng xếp hàng đi mua đồ ăn sáng.

Cả một ngày hôm nay, Lâm Hạ đi đâu cũng có người đi theo, thậm chí còn có “kẻ hầu người hạ” cậu, thiếu điều cơm bưng nước rót tận mồm.



Tối đến tắm rửa xong, Lâm Hạ thấy bạn cùng phòng mua về một đống bánh kẹo đặt hết lên trên bàn của mình, toàn bộ đều là món cậu thích.

“Nói mau, hôm nay mấy cậu bị làm sao thế?” Lâm Hạ kéo ghế đến rồi ngồi xuống trước mặt ba người.

“Làm sao là làm sao? Bọn mình có gì khác so với ngày thường đâu?” Tiểu Bàng cố gắng trợn to hai mắt, mưu đồ thông qua ánh mắt biểu lộ sự ngây thơ vô tội của mình.

“Tiểu Bàng ơi là Tiểu Bàng, mày làm lố quá rồi.” Tiểu Tiền bụm mặt không nỡ nhìn thẳng, “Chắc kèo không làm được diễn viên luôn.”

“Thôi vậy, cứ khai thật hết đi.” Tiểu Triệu bóc mở một túi khoai tây chiên, vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi, “Lâm Hạ, rốt cuộc cậu bị làm sao thế?”

“Cậu không muốn nói cũng được, nhưng nếu cần bọn mình giúp thì cậu có thể nhờ vả bọn mình mà.” Tiểu Tiền tiếp lời.

“Đúng đó, tâm trạng của cậu dạo này lạ lắm, hôm qua về nom còn suy sụp hơn bình thường nữa, hại mình cả đêm ngủ không ngon.” Tiểu Bàng tì tay lên cằm rồi thở dài, thịt trên mặt lòi ra một cục.

“Mày ngáy rúng động trời xanh.” Tiểu Triệu vạch trần.

“Trọng điểm! Trọng điểm!” Tiểu Bàng gườm cậu ta, “Đừng nói lảng sang chuyện khác.”

Ngay khi cậu ta vừa dứt lời, ba cặp mắt đồng loạt ngước về phía Lâm Hạ, thậm chí cậu còn nhìn ra được sự “yêu thương” từ sâu trong ánh mắt họ.

“Đúng là mình có xảy ra một vài chuyện, nhưng không nghiêm trọng lắm đâu, mình tự giải quyết được, các cậu không cần lo.” Lâm Hạ ngẫm một hồi, rồi bổ sung thêm, “Nay mai có cơ hội thì mình sẽ kể cho các cậu nghe.”

Lâm Hạ cũng không muốn giấu giếm những người nhất mực quan tâm mình, nhưng cậu vẫn còn sợ bóng sợ gió, trước đây Lâm Hạ từng có một người bạn rất thân, cậu cực kì tin tưởng cậu ấy, ấy vậy mà kết quả nhận lại chẳng được như mong muốn.



“OK luôn, dù có thế nào thì bọn mình vĩnh viễn đứng về phía cậu! Ai ức hϊếp cậu, bọn mình gõ đầu nó liền!” Tiểu Tiền bắt đầu nổi máu trẻ trâu, cậu ta đứng dậy bày ra mấy tư thế thể hình, trông sến súa chết đi được.

Các bạn cùng phòng lại bắt đầu nhốn nháo, Lâm Hạ nhìn thôi cũng biết bọn họ đã bàn sẵn với nhau, cậu chợt hỏi một câu, “Vậy là, các cậu lập group chat mà không có mình à?”

Cả phòng ký túc nhất thời lặng ngắt gần như nghe được tiếng kim rơi.

“Trời xanh chứng giám cho! Bọn mình chưa nói gì hết á, toàn là bàn chuyện quan trọng thôi, cậu không tin thì mình mở cho xem.” Tiểu Bàng nói đoạn bèn lôi điện thoại ra, lật đật chuyển sang giao diện WeChat.

“Thôi thôi, mình đùa các cậu mà.” Lâm Hạ cũng chỉ chợt nảy hứng chọc ghẹo một câu, cũng không có ý định hỏi tội gì họ.

“Không được, cậu buộc phải xem!” Tiểu Bàng gí lịch sử trò chuyện đến trước mặt Lâm Hạ, thề sống thề chết chứng minh mình trong sạch.

“Đúng!” Tiểu Tiền vô cùng đồng tình, nếu mà không làm vậy, cả đám chưa kịp cứu bố thì bố đã cách lòng với đàn con thơ mất thôi.

Lâm Hạ nhìn ứng dụng WeChat trong điện thoại, tên group chat phải nói là cực kì trẻ trâu: Cứu bố.

“Chuyện quan trọng” mà Tiểu Bàng nói đều là những sự việc có liên quan đến cậu, thông qua lịch sử trò chuyện, Lâm Hạ thấy được rằng các cậu ấy thật sự rất quan tâm đến mình.

Cũng ngay lúc này, Y Thương gửi cho Lâm Hạ một dòng tin nhắn: Ngày mai dậy sớm chạy bộ chung, cậu đừng quên đấy nhé.

Nhưng thứ nhận lại vẫn là dấu chấm than.

Y Thương đăm chiêu nhìn nó rồi rơi vào trầm tư, Lâm Hạ lại làm sao thế này? Sao cậu còn hóc búa hơn đề thi của mình vậy nhỉ?