Chương 11

Lúc Lâm Hạ đúng giờ hẹn đến sân vận động, Y Thương đã bắt đầu chạy bộ trước.

Y Thương thấy cậu bèn giơ tay chào hỏi rồi lạch bạch chạy đến, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi mỏng, “Đến rồi à.”

“Ừm.” Lâm Hạ cầm 4 chiếc thẻ lần lượt quẹt vào máy.

“Phòng các cậu cũng phân công hợp tác với nhau hả?”

“Xem như vậy đi.” Dù đa phần đều là cậu làm, nhưng cũng có lúc bạn cùng phòng nảy hứng vẫn sẽ dậy đi điểm danh.

“Phòng bọn tôi cũng vậy,” Y Thương ngước mắt nhìn về phía trước, nhịp thở lên xuống đều đặn, “Thường thì thứ Ba là lượt của tôi, lần sau chạy chung không?”

“Thứ Ba mình không có chạy.” Lâm Hạ lại bắt đầu nói dối.

Vốn đã quyết định cắt đứt với anh sau khi kết thúc buổi chụp ảnh tuyên truyền, nếu làm như thế há chẳng phải vẫn tiếp tục dây dưa với nhau, đối với cả hai mà nói, đó chẳng phải chuyện gì hay ho.

Y Thương lại muốn hỏi: Vậy cậu chạy thứ mấy? Tôi đổi ngày khác rồi mình đi chung.

Nhưng anh bỗng thấy mình mà nói câu đó ra chẳng khác nào đang cố ý lấy lòng Lâm Hạ, miệng Y Thương hé mở rồi ngậm lại, không thốt thành lời.

Hai người cứ im ỉm không nói với nhau câu nào, hô hấp của Y Thương lúc nặng lúc nhẹ thổi thẳng lên tim cậu.

Đàn chị vừa tới nơi thì bắt gặp hai người đang chạy bộ cùng nhau, chị ta cảm thấy rất chi là mới lạ, thế là hiếu kì chạy theo: “Ối zồi ôi, mặt trời mọc đằng Tây đấy ư? Y Thương nay đi chạy bộ hở em?”

“Em chào chị.” Lâm Hạ chào hỏi với cô nàng.

“Hai đứa thông đồng với nhau từ khi nào thế?” Gương mặt xinh đẹp của chị ta xuất hiện một điệu cười xấu xa, chẳng những thế còn có hơi khác thường.



“Gì mà thông đồng, chú ý dùng từ đi nhá.” Y Thương nhìn chị ta, “Bình thường em cũng chạy mà, có gì đâu lạ lẫm.”

“Lạ chứ. Hầu như ngày nào chị cũng gặp Lâm Hạ, nhưng đây là lần đầu chị gặp cưng đó.” Cô nàng đáp.

“Ngày nào cũng gặp?” Y Thương lặp lại câu đó, sau đó quay mặt sang nhìn Lâm Hạ.

“Ừa, chị đây với Lâm Hạ đều là người nối nghiệp xã hội chủ nghĩa cần cù yêu lao động, nào như cưng.” Ở đời, ít ai có thể giữ vững được thành tích và dáng người, cô nàng vẫn luôn giới hạn bản thân, không những thế còn lấy làm kiêu hãnh vì điều đó, cho nên phải tranh thủ trêu chọc Y Thương vài câu.

“Nhưng em thấy thứ Ba Lâm Hạ có chạy đâu.” Y Thương vờ như bâng quơ nói.

Lâm Hạ nghe xong chỉ muốn biến mất ngay tại chỗ, số cậu sao mà đen thế không biết, lần nào nói dối trước mặt Y Thương cũng bị vạch trần thế này.

“Tào lao thiên đế à, trừ những lúc thời tiết xấu ra, Lâm Hạ chưa từng nghỉ một ngày nào, người ta kỷ luật lắm cơ, sao lúc đầu chị lại vừa ý cưng chứ, Lâm Hạ tốt thế này cơ mà.” Đàn chị thẳng thừng bác bỏ, đoạn xáp đến gần trêu Lâm Hạ, “Chị theo đuổi em nhé, em có chịu không?”

Trước câu tỏ tình đầy bất ngờ thế này, tuy rằng chỉ là lời nói đùa, nhưng khi đứng trước mặt Y Thương, Lâm Hạ vẫn cảm thấy rất đỗi lúng túng, “Chị đừng đùa vậy mà.”

“Thất tình, thất tình rồi trời ơi, chị bây cũng nhiều người theo lắm đó, sao gặp hai đứa là bị từ chối hết lần này đến lần khác vậy chứ.” Đàn chị vờ vĩnh sụt sùi mấy cái, sau đó ngoảnh đi không buồn chạy chung với hai cậu nữa, “Chị đi nhé, chào hai đứa ‘cẩu nam nam’.”

Y Thương vẫy tay tạm biệt cô nàng, sau đó nghiêng mặt sang nhìn Lâm Hạ, giọng điệu pha lẫn ý cười trêu ghẹo, “Thứ Ba không chạy à?”

Lâm Hạ còn biết nói gì nữa, ánh mắt cậu nhìn đi tứ tung, tâm lý muốn trốn tránh thôi thúc Lâm Hạ co chân bỏ chạy nhanh hơn.

Nhìn bóng lưng của cậu, Y Thương bất giác phì cười, anh lập tức đuổi theo sau, chỉ muốn chọc ghẹo cậu một chút, “Có phải cậu ghét tôi không?”

Nghe anh nói vậy, Lâm Hạ tức khắc dừng bước, cậu có hơi hoảng hốt, “Mình không có ghét cậu.”

Mặc dù không muốn Y Thương biết mình thích anh, nhưng Lâm Hạ cũng không thể để người ta hiểu lầm cậu ghét bỏ anh được.

“Nhưng sao lúc nào tôi cũng có cảm giác cậu đang tránh mặt tôi vậy?” Y Thương cũng ngừng lại theo, hàng mày chau chặt trông như rất âu sầu.



Tránh cậu là thật, không ghét cậu cũng là thật.

Lâm Hạ chẳng biết nên mở lời kiểu gì, nói xong rồi cũng không rõ phải giải thích ra sao.

“Thôi vậy, thứ Ba tuần sau cậu có chạy thì ới tôi với nhé?” Y Thương biết tỏng nguyên do nên cũng không làm cậu lúng túng nữa, anh chủ động mở lời để Lâm Hạ thoát khỏi thế khó xử.

“Được.” Lâm Hạ cứ đồng ý trước, còn gọi hay không thì hẵng tính sau, có khi Y Thương chỉ hứng thú nhất thời, chưa biết chừng hôm nào đó lại quên khuấy đi thôi.

Mua bữa sáng xong, hai người ai về lại phòng người nấy.

Y Thương trở lại ký túc xá chẳng khác nào hiện tượng giọt nước nhỏ xuống chảo dầu, lập tức văng lên tung tóe.

“Chuyện gì thế này? Vẫn chưa tới lượt mà mày lại xung phong đi chạy bộ, còn mang bữa sáng từ nhà ăn số 3 về cho bọn này nữa chứ.” Paparazzi Tiểu Trương liên tiếp hỏi dồn, “Rốt cuộc mày đã ra ngoài với cô em nào?”

“Stop, đừng có đoán mò, tao chạy với con trai.” Y Thương vội ngăn không cho đám bạn của mình nghĩ lung tung.

“Uầy, con trai à.” Hứng thú của lão Vương nhất thời bay sạch.

“Gì cơ? Con trai á!!” Tiểu Trương kích động có thừa, “Chả trách nhiều cô em theo đuổi mày, thậm chí có cả người hợp gu lão Vương nữa, vậy mà mày vẫn nhất quyết không chịu!”

“Mày cứ một hai chọc cho người ta chửi đúng không?” Lão Vương bắt đầu chơi chiêu cũ, quơ tay câu lấy cổ Tiểu Trương rồi ghì thật chặt.

Hai người kia lại sinh sự với nhau, chỉ riêng Tiểu Đường ngoạm một miếng bánh kếp thập cẩm cho đã thèm, sau đó mới sán lại gần Y Thương và hỏi: “Chạy với Lâm Hạ phải không?”

“Đúng.” Y Thương gật đầu thừa nhận.

“Ồ.” Tiểu Đường từng được tận mắt chứng kiến ở nhà ăn nên chỉ có đoán là trúng, cơ mà cậu ta không quan tâm, chỉ cần có ăn là mãn nguyện rồi.