Chương 21: Cô Chăm Sóc Em Ấy

"Tôi nghe nói quân đội đã tiêu diệt zombie, cứu viện con người. Miễn là chúng ta ở lại đây, chúng ta có thể đợi cho đến khi quân đội đến cứu chúng ta. Đến lúc đó gia nhập quân đội, một dị năng giả như cậu nhất định sẽ được trọng dụng, người cậu quan tâm cũng sẽ nhận được vật tư sinh hoạt tốt hơn. Cậu nhìn bạn học trong ngực cậu, đều là học y dược, sắc mặt của cậu ấy khẳng định sẽ không chỉ là bởi vì nhìn thấy zombie mà nôn mửa tạo thành."

"Nếu cậu đi, cậu có chắc chắn có thể chữa khỏi cho cậu ấy không? Mạnh Giang Thiên, chúng tôi cần cậu, những bạn học được cứu trở về này cũng cần cậu, tôi không có ý muốn ra lệnh cho cậu, tôi chỉ muốn cậu ở lại giúp chúng tôi." Hội trưởng học sinh nói đến là triết lý, lời nói thấm thía, tình chân ý thiết.

Không hổ là người thường xuyên báo cáo, miệng lưỡi lưu loát, lý do từng cái từng cái một.

Mạnh Giang Thiên vốn nghe được thờ ơ, bất quá hội trưởng học sinh nói đến bệnh của Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên vẫn dao động.

Thôi Tây Sinh vẫn không cho anh bắt mạch, cũng không nói rốt cuộc bị bệnh gì, dị năng của anh không thể chữa bệnh, cho dù anh là Đông y, không có thuốc anh cũng bó tay.

Tầm mắt Mạnh Giang Thiên nhìn về phía bệnh viện, nơi đó cũng không biết thế nào rồi, zombie hẳn là sẽ không ăn thuốc bắc.

Có lẽ sẽ có người giống như trong sách viết, thức tỉnh dị năng chuyên môn trị bệnh không chừng, đến cái gọi là thế lực lớn tìm kiếm có lẽ có thể tìm được.

Mạnh Giang Thiên tâm tư luân chuyển, cuối cùng vẫn thu hồi lốc xoáy bên cạnh, lạnh lùng nhìn hội trưởng học sinh nói, "Tôi có thể lưu lại hỗ trợ, nhưng tôi chỉ cứu người, đừng trông cậy vào tôi làm cái khác."

"Đương nhiên, cậu có thể hỗ trợ cứu người tôi rất cảm tạ trời đất. Chăm sóc họ, chúng tôi làm là tốt rồi. Bạn học Mạnh Giang Thiên, tôi xin lỗi cậu, vừa nãy là tôi quá nóng vội, tôi tuyệt đối không có ý ra lệnh cho cậu." Hội trưởng học sinh rất vui mừng, thành kính cúi gập 90 độ.

Thôi Tây Sinh nhìn bộ dáng mừng rỡ của hội trưởng học sinh, trong lòng không khỏi thầm nghĩ.

Đầu năm nay, mỗi người đều an nguy, cư nhiên còn có người công tâm như vậy, bận rộn sống cứu người khác, cũng rất quái dị.

Mạnh Giang Thiên đem áo khoác của mình trải trên mặt đất, nhẹ nhàng đặt Thôi Tây Sinh lên trên, ôn nhu rất quỷ dị.

Thôi Tây Sinh trở mặt nhìn Mạnh Giang Thiên, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*, tên này muốn làm gì?

(*) Có nghĩa là biểu hiện, tỏ ra, không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm.

"Thật ngoan đợi một chút, tôi cũng không phải zombie, sẽ không ăn em." Ánh mắt cảnh giác của Thôi Tây Sinh khiến Mạnh Giang Thiên nhíu mày, lạnh mặt nói.

Thôi Tây Sinh cúi đầu, cảm giác choáng váng lại sộc lên, lười so đo với Mạnh Giang Thiên, dựa vào tường lung lay muốn nằm xuống ngủ một giấc.

Mạnh Giang Thiên nhìn Thôi Tây Sinh một chút, nói với Lưu An Na ở một bên, "Tôi muốn đi ra ngoài một lát, cô giúp tôi chăm sóc em ấy."

"Em chăm sóc cậu ta!?" Lưu An Na mở to hai mắt, rất kích động chỉ vào Thôi Tây Sinh.

Đây rất có thể là tình địch của cô, Mạnh Giang Thiên cư nhiên còn để cho cô chăm sóc tình địch!? Đây không phải là khinh người quá đáng sao? sao lại có lý lẽ như vậy?

Ánh mắt lạnh như băng của Mạnh Giang Thiên lập tức nhìn lại, Lưu An Na trong nháy mắt ý thức được mình có chút kích động, thu liễm cảm xúc, cười giải thích, "Ý em là, bạn học Thôi hình như bị bệnh, em không phải bác sĩ, em sẽ không chăm sóc được."

"Cô chỉ cần nhìn em ấy, không cần phải chữa trị gì cả. Tôi hy vọng khi tôi trở lại, em ấy cũng giống như bây giờ." Mạnh Giang Thiên mặt không chút thay đổi nhìn Lưu An Na, cũng không đợi Lưu An Na trả lời, một trận gió thổi đi.

"Ai, chờ một chút..." Tiếng hô của Lưu An Na theo gió phiêu tán, quay đầu lại nhìn về phía Thôi Tây Sinh, Thôi Tây Sinh cũng nhìn Lưu An Na.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

10/9/2021

#NTT