Chương 101: Chính văn hoàn

Lâm Lạc nói xong, người đàn ông sau lưng hồi lâu không phát ra tiếng.

Cậu quay đầu nhìn Tinh Ngộ, đôi đồng tử sâu thẳm của Tinh Ngộ đang nhìn chăm chú cậu.

Lâm Lạc: "Không tin?"

Tinh Ngộ nói: "Em đang nói đùa với anh à?"

Lâm Lạc cười, tay phải làm ra tư thế nắm bút vẽ, vung hai cái trên không trung:

"Bằng không anh cho rằng em tại sao sẽ vô sự tự thông mà biết vẽ tranh, còn vẽ giống Lâm Lạc như thế?"

"Anh thật sự coi trên thế giới này có thiên tài trời sinh biết vẽ tranh?"

"Nếu không em sao lại sẽ biết nhiều chuyện liên quan tới Lâm Lạc như thế, biết cụ bà học vẽ sớm nhất trong phòng trưng bày tranh là ai?"

Ánh trăng lành lạnh rơi lên gò má thiếu niên.

Làm Tinh Ngộ nhớ lại dáng vẻ lúc đầu hai người gặp nhau.

Thiếu niên mặt mũi bầm dập ngồi bên bờ biển, đêm khuya một thân một mình.

Trên mặt đều là không kiên nhẫn và phiền chán, bọn họ lớn lên không giống nhau chút nào, nhưng ánh mắt lại giống một người trong ấn tượng của anh như đúc.

Anh cho rằng trên thế giới này sẽ có hai người tương tự, tính cách tương tự, phong cách vẽ tương tự.

Hoá ra, từ trước tới nay đều chỉ là một mình cậu.

Tinh Ngộ bỗng nhiên bật cười, chấn kinh tới mất ngôn ngữ, lại cảm thấy hợp tình hợp lí:

"Hoá ra......là như vậy."

Khó trách có thể làm giả tác phẩm của Lâm Lạc giống tới vậy, bất cứ ai cũng không phân rõ thật giả.

Đó căn bản không phải bắt chước theo, đó là bút tích thực của người thật!

200 triệu của anh tiêu không phí.

Nhưng mà — nghĩ tới người bao nhiêu năm như thế, vốn tiếc nuối cả đời, người mình cho rằng cả đời không bao giờ gặp được cứ như thế xuất hiện trước mặt mình.

Dù là Tinh Ngộ cũng kích động tới độ có chút khẩn trương.

Anh trong nhất thời không biết nên nói gì.

Trong đầu thậm chí nhảy ra những ý nghĩ vô nghĩa như "Em có thể kí tên cho anh không".

Một người là thần tượng của mình, một người là bạn trai mình, hai thân phận này dung hợp với nhau, Tinh Ngộ cảm thấy bản thân đời này cứu vớt cả thế giới.

Lâm Lạc giơ tay hua hua trước mặt Tinh Ngộ: "Làm sao, kích động tới nói không ra lời?"

Nhớ tới đây là Lâm Lạc, Tinh Ngộ hiếm thấy bắt đầu ấp úng: "Anh......anh không nghĩ rằng, nhưng là ngài sao làm sẽ......"

Anh thế mà không tự chủ dùng kính ngữ.

Dù sao đây thế nhưng là bậc thầy tranh sơn dầu nổi tiếng thế giới!

Dùng kính ngữ rất hợp lí.

Nghe thấy từ "ngài" này, Lâm Lạc bị chọc cười, ỷ vào việc Tinh Ngộ không dám lỗ mãng trước mặt mình, giơ tay sờ đầu Tinh Ngộ.

"Ài, ngoan, bây giờ cuối cùng biết tuổi em không nhỏ rồi đi?"

Tinh Ngộ: "......"

Nghĩ tới hồi đầu anh vì Lâm Lạc nhỏ tuổi mà lo lắng Lâm Lạc không phải thật sự thích anh, vẫn luôn từ chối lời tỏ tình của thiếu niên, Tinh Ngộ quả thật không biết làm sao đối mặt với cậu.

May sao Lâm Lạc không bám vào điểm này không tha, cậu xoay người, dọc theo con đường đi về phía nhà trọ.

"Còn về vì sao em sẽ sống lại, cái này em cũng không rõ."

Cậu vừa đi vừa nói: "Em vốn dĩ là chết, sau khi chết cũng không có ý thức, nhưng bỗng nhiên có một ngày em tỉnh lại."

"Vừa mở mắt, phát hiện bản thân trở thành đứa trẻ tên Lâm Nặc."

Tinh Ngộ bỗng nhiên phản ứng lại: "Vì vậy mật mã điện thoại của em là ngày em sống lại?"

"Rất thông minh." Có thể dùng thân phân nguyên bản của mình nói chuyện với Tinh Ngộ, trạng thái của Lâm Lạc hiển nhiên càng thả lỏng, còn bày dáng vẻ "hoạ sĩ nổi tiếng".

"Ngày hôm đó là ngày mà Lâm Nặc chân chính mất đi, cậu ta và đứa trẻ tên Ngũ Tử Huy ra ngoài chơi, bị đối phương lỡ tay đẩy xuống hồ, chết đuối."

"Vì vậy, em liền tỉnh lại."

Sau khi biết tất cả, các manh mối từ trước đều xuyên chuỗi với nhau, biến thành cả một manh mối hoàn chỉnh trong lòng Tinh Ngộ.

Vì vậy Lâm Lạc mới bỗng nhiên xa cách Ngũ Tử Huy.

Vì vậy Lâm Lạc mới sẽ xem phim truyền hình cổ xưa như thế, nghe nhạc xưa.

Vì vậy Lâm Lạc mới không biết dùng smartphone.

......Tất cả đều có lời giải thích.

Tinh Ngộ yên lặng nhìn về Lâm Lạc, tâm tình vô cùng phức tạp.

Lại thấy Lâm Lạc có chút cảm khái nói: "Không nghĩ rằng nha......Em kiếp trước sống ở tầng hầm, mua một bát mì 5 tệ ăn mấy ngày, tiền thừa còn lại đều vẽ tranh, sau khi chết tranh của em sẽ nổi như thế."

"Nếu như sớm biết, em đã kiên trì thêm vài năm, không uống nhiều rượu thế. Nói không chừng có thể sống tới lúc nhìn thấy bản thân nổi tiếng."

Nếu như Lâm Lạc không chết, sống tới bây giờ cũng mới đầu bốn.

Những lời này vẫn luôn chôn dưới dáy lòng Lâm Lạc, chưa từng nói qua với ai.

Lâm Lạc bất đắc dĩ cười: "Nhưng cũng tốt, em thế mà may mắn có được một cơ hội một lần nữa."

Lâm Lạc nhìn về phía Tinh Ngộ, trêu đùa nói: "Hơn nữa còn gặp được một fan thích em tới thế."

Tinh Ngộ sờ đồng hồ trong lòng.

Bên trong là ảnh của Lâm Lạc.

"Em vốn nên nổi" Tinh Ngộ nghiêm túc nói "Em vẽ đẹp như thế, trước đây không nổi là người đời không có mắt nhìn."

"Sống lại là bù đắp trời cao cho em."

"Đúng vậy" Lâm Lạc lại thoải mái cười lên "Hơn nữa, nếu như không phải chết rồi sống lại, em sẽ không gặp được anh."

Đối với Lâm Lạc mà nói, lần sống lại này, thu hoạch lớn nhất không phải cậu có thể lại hot lần nữa, mà là cậu gặp được Tinh Ngộ.

Cùng đó là có được một người mẹ yêu cậu.

Trước phòng trưng bày, hai người nhìn nhau dưới ánh trăng.

Gió đêm thổi qua ngọn cây phát ra âm thanh xào xạc.

"Anh cũng không gặp được em." Tinh Ngộ khom eo ôm lấy Lâm Lạc.

Hương hoa theo gió đêm phảng phất trong đêm tối.

Đồng thời bao quanh Lâm Lạc vẫn là mùi gỗ quen thuộc trên người Tinh Ngộ, dịu dàng trầm ổn khiến người yên tâm.

Cậu ôm lấy eo Tinh Ngộ.

May sao, trời cao cho cậu cơ hội sống lại, để bọn họ gặp được lẫn nhau.

-

Đợi lúc Lâm Lạc và Tinh Ngộ về khách sạn, những người khác đã về phòng nghỉ ngơi.

Vốn định tối nay nói chuyện với Hạ Văn Thu, sau đó lúc Lâm Lạc nhìn, phát hiện Hạ Văn Thu đã ngủ rồi.

Lâm Lạc chỉ đành lui về, nhẹ tay nhẹ chân về phòng nghỉ ngơi.

Mấy ngày tiếp đó vẫn là vẽ thực vật như cũ.

Đương nhiên, trừ vẽ thực vật, có lúc giáo viên cũng sẽ tổ chức một vài hoạt động tập thể sinh động bầu không khí để mọi người giải trí.

Mà sau khi Lâm Lạc bộc lộ thân phận của mình, muốn kéo gần khoảng cách với Tinh Ngộ trở nên càng thêm khó khăn.

Từ sau khi Tinh Ngộ biết thân phận của cậu thì khó hiểu có loại cảm giác kính nể trong lòng, cho nên Tinh Ngộ không dám đùa cậu giống như trước.

Tuy rằng trước đây Lâm Lạc cũng không thích Tinh Ngộ trêu đùa cậu như thế (bushi), nhưng bây giờ Tinh Ngộ không đùa, cậu còn có chút không thích ứng.

Thái độ chuyển biến của Tinh Ngộ với Lâm Lạc tới đám người Chu Tích Duyệt còn cảm nhận được.

Bọn họ có chút hiếm lạ, tò mò hỏi Lâm Lạc, Lâm Lạc chỉ cười không nói nhìn Tinh Ngộ.

Tinh Ngộ không tiếng động thở dài, lòng nói: Ai biết áp lực của anh?

Bạn trai là bậc thầy tranh sơn dầu hàng đầu thế giới, là thần tượng 10 năm của anh, là hoạ sĩ thần tiên trong mắt của một nhóm đứa trẻ xung quanh.

Anh không phải vẫn phải làm quen à?

Ở lần thứ n cầu * thất bại, Lâm Lạc không chịu được nữa.

Cậu nhân lúc người khác vẽ thực vật, tự mình trộm vẽ một bức tranh — truyện sεメ của cậu và Tinh Ngộ.

Bởi vì thời gian có hạn, Lâm Lạc vẽ tương đối đơn giản, nhưng kĩ thuật cậu cao siêu, vẫn thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn mị lực của truyện sεメ.

Hai người trên tranh đều không mặc quần áo, tứ chi quấn quýt với nhau.

Nhưng Lâm Lạc không biết vẻ mặt của bản thân ở thời điểm đó là như thế nào, chỉ có thể thông qua ánh mắt của nghệ thuật gia tiến hành sáng tác.

Còn về vẻ mặt của Tinh Ngộ — có thể trực tiếp tái hiện.

Sau khi vẽ xong, Lâm Lạc rất thoả mãn, phơi khô bức tranh này, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, treo lên đầu giường trong phòng cậu và Tinh Ngộ.

Cậu không tin Tinh Ngộ buổi tối đối với bức tranh này và cậu loã thể còn có thể không chút phản ứng nào.

Trừ phi anh không phải đàn ông.

Nhưng Lâm Lạc biết anh thực ra rất đàn ông.

Buổi tối này, Lâm Lạc về phòng sớm, tắm xong đợi Tinh Ngộ.

Tinh Ngộ vừa trở về thì nhìn thấy bức tranh treo trên đầu giường và Lâm Lạc đồ ngủ nửa mở, lộ ra đầu vai trơn dịu.

Cậu nằm trên giường, đường cong eo thon như ẩn như hiện dưới lớp quần áo.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Lạc quay đầu cười với người đàn ông: "Trở về rồi?"

Tinh Ngộ: "......"

Trên người Lâm Lạc mặc đồ ngủ của Tinh Ngộ, hơi dài, phía dưới không mặc.

Hầu kết Tinh Ngộ khẽ động, có chút nóng, gỡ bỏ nút buộc cổ áo, tiến lên trước kéo cổ áo thiếu niên.

"Mặc như thế này làm cái gì?"

Lâm Lạc cười khanh khách: "Đương nhiên là câu dẫn anh."

Cậu nói thản nhiên lớn mật, còn cố ý xoay đầu nhìn bức tranh phía đầu giường, hỏi: "Nhìn thấy bức tranh này chưa?"

"Em vẽ thế nào, có phải vô cùng sinh động không?"

Tinh Ngộ nâng mắt liếc nhìn, lại cúi đầu nhìn Lâm Lạc, giơ cằm thiếu niên đánh giá một phen, dường như đang hồi tưởng.

Hồi lâu, anh nói: "Còn chưa đủ sinh động."

Lâm Lạc: "Hả?"

Tinh Ngộ nhéo cằm cậu hôn, Lâm Lạc lập tức nhiệt tình đáp trả.

Nếu như vẽ tranh là chuyện Lâm Lạc thích thứ nhất, hôn môi với Tinh Ngộ phải xếp thứ hai.

Cậu ôm lấy cổ Tinh Ngộ, hôn tới hai người đều thở dốc, nụ hôn này mới kết thúc.

"Em mời anh." Con ngươi sâu thẳm của Tinh Ngộ nhìn chằm chú mắt thiếu niên, ngón tay lau đôi môi đỏ sưng của cậu.

Nói xong, anh một tay ôm eo Lâm Lạc, một tay nâng mông, ôm cả người lên.

"Có lẽ em nên nhìn xem bản thân lúc đó có dáng vẻ gì mới có thể vẽ càng sinh động."

Tinh Ngộ vừa nói vừa đi về phía phòng tắm.

Lâm Lạc như gấu kola treo trên người người đàn ông, chớp chớp mắt, nhìn về tranh đầu giường, lại quay đầu nhìn gương trong phòng tắm.

"Ồ —" Lâm Lạc đắc ý cười, ngẩng đầu hôn tai người đàn ông, nhỏ giọng nói "Vậy làm phiền chủ tịch Tinh giúp em một trận rồi."

Câu dẫn thành công!

Buổi tối này, Lâm Lạc có thể nói là ăn no.

Lần dâʍ ɖu͙© này khiến cậu rất nhiều ngày cũng không muốn dâʍ ɖu͙© lại nữa, cũng không có tinh lực dâʍ ɖu͙©.

Đồng thời, cậu quả thật thông qua gương nhìn kĩ vẻ mặt của bản thân, cung cấp đầy đủ tư liệu sống để sáng tác sau này.

Thời hạn 10 ngày vẽ thực vật sắp kết thúc.

Tập thể lớp ngồi máy bay về nước.

Sau khi trở về là đi học, vẽ tranh như bình thường, mỗi ngày trôi qua yên bình lại muôn màu muôn vẻ.

Sau khi trở về, Lâm Lạc vẫn ở nhà Tinh Ngộ.

Dù sao tay còn chưa khỏi, còn cần Tinh Ngộ chăm sóc và tay này của cậu đoán chừng sẽ không thể nào "khỏi" được, phải luôn sống ở nhà Tinh Ngộ.

Vẫn luôn sống tới tận rất nhiều rất nhiều năm sau.

Đợi tới bao nhiêu năm sau sau khi sinh mạng của bọn họ cạn kiệt cũng sẽ cùng nhau an táng tại cùng một mộ.

Cái gì gọi là sống chung chăn, chết chung huyệt, cổ lão mà lãng mạn vĩnh hằng.

________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai còn có phiên ngoại.

Mao: Vậy là đã hoàn chính văn rồi. Cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ. Mình sẽ nhanh chóng up cả hai phiên ngoại sau nhé ạ <3