Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Sống Lại, Tôi Bị Đại Lão Học Bá Quấn Lấy

Phiên ngoại 8 • Trì Chính X Hứa Quang: Vì yêu [2]

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trì Chính gục xuống bàn, ánh mắt nhìn thoáng qua Hứa Quang ngồi ở bàn thứ tư. Chiếc áo cộc tay màu trắng mặc trên người Hứa Quang, cảm giác da cậu còn trắng hơn cả màu áo, cũng không biết là gặp bài nào khó mà Hứa Quang đã cau mày nhìn bài thi từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng đặt bút xuống.

Rốt cuộc là giận vì cái gì... Trì Chính thở dài một cái thật sâu. Hai ngày nay hắn đã thử hết tất cả khả năng nhưng Hứa Quang vẫn còn giận, cũng không phải là Hứa Quang không để ý đến hắn, chỉ là... Chỉ là Trì Chính biết Hứa Quang là người dịu dàng, giờ Hứa Quang không dịu dàng với hắn như thế nữa, cảm giác giống như đồ vật của hắn bị người khác cướp đi.

"Này, đại ca, ra ngoài chơi không?" Một nam sinh sau lưng Trì Chính lại gần hỏi.

Mấy ngày gần đây Trì Chính đặc biệt thành thật, không hề trốn học, tuy lên lớp cũng chỉ nằm yên không nhúc nhích. Hắn không trốn, những người khác cũng không dám đi, dù sao trước kia giáo viên toàn nhìn thân phận cậu hai Trì gia mà mắt nhắm mắt mở với việc chúng trốn học, giờ mà chúng tự đi, e là lập tức có thể gặp mẹ mình ở phòng giám hiệu ngay giây sau.

"Không đi." Trì Chính thuận miệng trả lời, tiếp tục chăm chú nhìn Hứa Quang.

Nam sinh thuận theo ánh mắt của hắn, thấy được Hứa Quang, vẻ mặt có hơi kỳ quái. Cậu ta chần chờ một lát, mới nhỏ giọng nói với Trì Chính: "Đại ca... Em nghe nói... Hình như Hứa Quang không phải là người tốt đâu."

Lông mày Trì Chính nhíu lại, lạnh lùng quay đầu nhìn nam sinh nọ.

Tâm trạng nam sinh hoảng hốt, hận không thể nuốt những lời vừa nói lại, biết thế cậu ta đã không tham chút tiền lẻ.

Trì Chính cau mày, quay đầu nhìn lớp học, lúc này mới phát hiện một chuyện mà hắn đã lãng quên suốt mấy ngày nay.

Không có ai nói chuyện Hứa Quang.

Lúc Hứa Quang vừa chuyển đến, rõ ràng thái độ của mọi người trong lớp với cậu cũng không tệ lắm, hơn nữa Hứa Quang tướng mạo xuất chúng, còn có một khoảng thời gian Trì Chính tức giận vì Hứa Quang có quá nhiều em gái vây quanh.

Mà bây giờ, Hứa Quang im lặng ngồi tại chỗ, ngay cả bạn cùng bàn cũng không nói với cậu câu nào.

Trì Chính bỗng nhớ đến hai người ngày hôm đó, vẻ mặt ngày càng lãnh đạm. Nhưng hắn không trực tiếp nổi giận, mà dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nam sinh ngồi sau lưng mình, "Ra ngoài với tao."

Nói xong, hắn cũng không nhìn vẻ mặt của nam sinh mà đi thẳng ra ngoài.

Nam sinh bị ánh nhìn chăm chú của Trì Chính làm cho lạnh cả sống lưng, đợi đến khi hắn đi ra ngoài mới phát hiện hai chân mình đã mềm nhũn cả rồi. Cậu ta hơi chần chờ những vẫn cắn răng đứng lên. Có đắc tội với Hứa gia hay không cậu không biết, nhưng cậu biết nếu giờ mà không ra ngoài, cậu nhất định sẽ đắc tội với Trì gia. Trì Chính người này, đừng nhìn bình thường hắn vui vẻ với bọn chúng, nếu thật sự làm hắn tức giận, hắn sẽ mạnh mẽ cắn đi một miếng thịt của ngươi.

Trước kia Trì Chính còn học lớp 6, cũng không biết tại sao lại kết thù với một đại ca lớp 9. Người đó kêu bốn năm người đến chặn đường Trì Chính, Trì Chính cũng lao vào không ngán một ai, đặt đám lớp 9 kia dưới thân, mạnh mẽ đánh một trận.

Tuy sau đó Trì Chính cũng bị thương rất nặng, nhưng những người kia không còn dám gây sự với hắn nữa.

Sau khi Trì Chính ra ngoài, Hứa Quang mới thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cậu không quay đầu lại, nhưng cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Trì Chính luôn đặt trên người mình, cậu căng thẳng đến mức không thể nhìn rõ chữ viết trên sách.

Vừa ra khỏi cửa, nam sinh lập tức nhìn thấy Trì Chính đứng sau cánh cửa, mặt không cảm xúc, đang quan sát sân tập xuyên qua khung cửa sổ.

"Đại, đại ca..."

"Nói đi, tụi nó nói cái gì." Trì Chính ngữ khí bình tĩnh hỏi.

Nam sinh rụt cổ lại, nhỏ giọng đáp: "Nói là... Hứa Quang là một tên sao chổi, ai lại gần nó sẽ gặp xui xẻo, chưa kể nó còn..." Cậu ta nuốt một ngụm nước bọt, "Còn ăn trộm đồ của anh họ, là thằng ăn cắp..." Nam sinh không có cách nào nói ra câu kế tiếp.

Trì Chính kiềm chế kích động muốn đánh người, tiếp tục hỏi: "Còn gì nữa không?"

"Còn..." Nam sinh ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Trì Chính, sợ đến run người, vội vàng nói: "Còn bảo em cho mọi người biết bộ mặt thật của Hứa Quang, nhưng mà em không nói cái gì cả, đều là... Đều là do Vương..."

"Vương Chí?" Trì Chính lạnh lùng hỏi, người không hợp với hắn trong lớp cũng chính là cậu ta.

Nam sinh im lặng không nói gì.

Trì Chính gật đầu, quay đầu đạp cửa phòng học, hắn dùng hơi nhiều sức, cánh cửa mạnh mẽ đập vào tường, rầm một tiếng làm học sinh đang tự học trong lớp được một phen hết hồn. Trì Chính cũng không có tâm trạng để quan tâm cánh cửa có đau hay không, ngược lại là trong lòng hắn bây giờ đang rất đau đớn, còn mang theo một cảm giác không thể nói rõ.

Hắn đi thẳng đến trước mặt một nam sinh ngồi ở hàng ba, sắc mặt Vương Chí đã trở nên khó coi từ lúc Trì Chính ra khỏi lớp, bây giờ nhìn thấy Trì Chính đứng trước mặt mình, đành phải miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, "Trì, Trì Chính, cậu..."

Lời còn chưa dứt, Trì Chính cũng không muốn nghe hắn nói nhảm, trực tiếp nắm cổ tay Vương Chí lôi cậu ta ra ngoài. Nếu Hứa Quang không có ở lớp, hắn đánh người ngay tại đây cũng không có vấn đề gì, nhưng bây giờ Hứa Quang ở ngay bên cạnh, Trì Chính không muốn để lại ấn tượng xấu với cậu.

Mặc dù có lẽ là nó đã không tốt từ ban đầu...

Trì Chính cao hơn bạn bè đồng trang lứa một cái đầu, tố chất cơ thể cũng tốt, Vương Chí bị hắn túm lấy không có cách nào thoát ra, chưa đến mấy giây, Vương Chí đã bị lôi ra khỏi lớp.

Mọi người trong lớp nhìn nhau, im lặng gần nửa phút mới đột nhiên phản ứng lại. Lớp trưởng vội vàng đi tìm giáo viên chủ nhiệm, chỉ là lỡ vài phút, chuyện Trì Chính muốn làm cũng đã làm xong.

Vương Chí bị Trì Chính lao đến gốc cây ở sân tập, hung tợn đánh cho một trận, mà Trì Chính cũng không biết tung tích.

Hứa Quang đã thoát hồn từ lúc Trì Chính đạp cửa, cậu chưa từng nhìn thấy bộ dạng hung thần ác sát như thế của Trì Chính, nhìn như biến thành một con chó săn. Cậu lo lắng ngồi tại chỗ vài giây rồi lập tức đứng dậy chạy ra ngoài. Sự tồn tại của cậu trong lớp không hề cao, tất nhiên cũng chẳng ai biết cậu đi hay ở.

Nhưng cậu vẫn chậm một bước, Hứa Quang trốn ở một bên, nhìn giáo viên hướng dẫn lớp trưởng đem Vương Chí đến bệnh viện, mà gần đó căn bản không có bóng dáng của Trì Chính.

Cậu ấy sẽ đi đến đó... ?

Hứa Quang theo bản năng muốn đi đến quán bida để tìm Trì Chính, nhưng đúng lúc muốn bước thêm một bước, cậu lại chần chừ. Cậu trốn tránh Trì Chính suốt mấy ngày nay, bây giờ Trì Chính không còn thân thiết với cậu nữa nhưng cậu lại muốn đi tìm hắn, khác gì nỗ lực mấy ngày nay đều uổng phí...

Nhưng mà, lỡ đâu Trì Chính bị thương thì sao? Tên đó nhất định sẽ không băng bó, không chừng còn cảm thấy vết thương là huân chương của một người đàn ông.

Hứa Quang vừa nghĩ đến cảnh Trì Chính toàn thân xanh xanh tím tím nhưng không có ai bôi thuốc cho hắn, trong lòng lập tức đau xót.

Thôi, cùng lắm là chờ đến lúc Trì Chính chủ động xa lánh mình, tới đó cậu tự rời đi là được rồi.

Quả nhiên Trì Chính ở đó.

Hứa Quang đứng ở cửa phòng riêng, thở phào nhẹ nhõm. Khoé miệng Trì Chính bị thương, cánh tay cũng hơi sưng. Hứa Quang âm thầm đau lòng, cậu nhìn Trì Chính chuyên tâm đánh bida, nhớ gần đây có hiệu thuốc, lập tức quay đầu đi mua thuốc cho Trì Chính.

Trì Chính: ...

Trì Chính bị Hứa Quang chọc cho tức giận trực tiếp quăng cây cơ trên tay, vốn là Hứa Quang chủ động tìm đến hắn, trong lòng Trì Chính vui vẻ không chịu được, nhưng vì mặt mũi, nghĩ đến chuyện Hứa Quang lạnh nhạt với hắn lâu như vậy, nên hắn mới muốn để Hứa Quang mở miệng trước.

Kết quả Hứa Quang lại quay đầu chạy! Quay đầu chạy! Chạy! ! !

Trì Chính tức đến mức muốn phun ra một ngụm máu, đứng tại chỗ không biết là tức chính bản thân mình hay tức Hứa Quang. Hắn cũng không muốn chơi tiếp nữa, quay đầu chuẩn bị rời đi, lại đυ.ng phải Hứa Quang vừa mới mua thuốc về.

Hắn cũng không dám giả bộ không thấy nữa, tiến lên hai bước nắm lấy cánh tay Hứa Quang, "Mày đừng tức giận nữa mà..."

Trì Chính chưa từng ăn nói khép nép như thế này, nhưng mấy ngày nay Hứa Quang không để ý đến hắn, thật sự là hắn gấp không chịu nổi rồi, hắn làm hỏng chuyện hết lần này đến lần khác, không biết phải làm gì để dỗ Hứa Quang vui vẻ.

Hứa Quang sững sờ, lấy lại tinh thần mỉm cười an ủi chó con, "Tôi không có giận." Nói xong, cậu chủ động nắm tay Trì Chính, kéo hắn ngồi xuống ghế sô pha, lấy thuốc mỡ từ trong túi nhựa mình cầm nãy giờ ra.

Trì Chính mới nhận ra, vừa nãy Hứa Quang ra ngoài để mua thuốc cho mình. Hắn nở một nụ cười thật tươi, ngoan ngoãn duỗi cánh tay bị thương ra, để Hứa Quang bôi thuốc cho mình. Một bên còn đang cố gắng dụ dỗ Hứa Quang.

"Tao biết sai rồi, mày đừng nóng giận..."

Hứa Quang bất đắc dĩ liếc Trì Chính một cái, cũng không biết mấy ngày nay Hứa Quang né tránh Trì Chính, hắn đã tự bổ não cái gì rồi, "Tôi thật sự không có giận."

Trong lòng Trì Chính không tin, nhưng hắn cũng không dám hỏi nhiều, quay đầu lại nói: "Cái đó, nếu sau này tao mà làm cái gì khiến mày tức giận thì mày phải nói với tao ngay nha, tao nhất định sẽ thay đổi!" Nói xong lời cuối cùng, Trì Chính lại có hơi oan ức, "Đừng có không để ý tới tao..."

Hứa Quang mím mím môi, vừa chú ý giảm nhẹ động tác trên tay, vừa đáp: "Được rồi, sẽ không không để ý tới cậu." Trừ phi cậu không để ý tới tôi trước.

"Vậy sau này tao dạy mày đánh bida!"

"Được."

"Tao còn có thể chơi bóng rổ với mày."

"Ừ, được."

"Lát nữa tụi mình đi uống trà sữa đi, tiệm ngoài lộ vừa ra món mới, là loại không ngọt."

"Được, đợi lát nữa đi."

Trì Chính căn bản không ngăn được nụ cười trên mặt ngày càng tươi rói, Hứa Quang bôi thuốc cho hắn xong, ngẩng đầu bắt gặp biểu tình của Trì Chính, cuối cùng cũng nhịn không được, bắt đầu sờ sờ tóc Trì Chính. Trì Chính hơi sửng sốt, cũng đưa tay sờ tóc Hứa Quang.

"Đúng rồi, tại sao cậu lại đánh Vương Chí?" Hứa Quang dọn dẹp đồ đạc cẩn thận, tò mò hỏi.

Trì Chính hơi do dự, cũng không muốn kể những chuyện ngổn ngang ấy cho Hứa Quang, bèn tùy tiện tạo một cái cớ, "Nó nói xấu tao bị người khác nghe được."

Hứa Quang bừng tỉnh gật gật đầu.

"Đi thôi đi thôi, " Trì Chính nói, "Chúng ta đi uống trà sữa."

Hứa Quang gật đầu cười.

Cậu nhìn Trì Chính đi trước mình, tuy nghĩ đến sau này Trì Chính có thể tuyệt giao với cậu, nhưng bất kể thế nào, cậu cũng không nỡ rời đi trước. Thế nên, cứ như vậy, Hứa Quang ngoan ngoãn đi sau lưng Trì Chính.

Đợi đến một ngày nào đó, Trì Chính không cần cậu nữa, cậu lại yên lặng rời đi là được rồi.

Cứ như thế, mười năm trôi qua.

Trì Chính chưa bao giờ buông tay cậu, mà cậu cũng chưa từng rời đi.

————————

Sau này, Hứa Quang cuối cùng cũng biết được chân tướng sự việc của Vương Chí năm đó, khi đó y đã ở cạnh Trì Chính rất lâu. Hứa Quang hơi ngạc nhiên, hỏi năm đó tại sao Trì Chính lại đối xử tốt với y như vậy, Trì Chính mỉm cười như một con hồ ly, đáp: "Vì anh thông minh, vừa nhìn đã biết em là vợ tương lai của anh."

Sau đó anh ngay lập tức bị Hứa Quang đạp ra ngoài phòng khách ngủ.

Tất nhiên nửa đêm Trì Chính cũng bò về lại, anh vừa mới nằm xuống, Hứa Quang lại theo thói quen làm ổ trong l*иg ngực anh.

Trì Chính nhìn Hứa Quang trong ngực mình, hơi bất ngờ, nửa ngày sau mới nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên khoé mắt Hứa Quang.

Vì yêu.
« Chương TrướcChương Tiếp »