Chương 17: Sao mày không nói mẹ là mày định xù kèo đi?

Gió đầu thu chạy đuổi nhau xung quanh những ngọn cây, bầu không khí cuối ngày dường như được trở về vẻ yên bình vốn có của nó. Ánh hoàng hôn tô điểm thêm cho khung cảnh vài phần cô liêu. Tan tầm đi dọc con phố, từng cái bóng của người qua đường đều bị kéo dài thành một vùng loang lổ trên mặt đất

Nhất Trung Giang Thành nằm ở vị trí gần nhất đón ánh chiều tà. Từng đường nét của ngôi trường đều được nắng hoàng hôn phác hoạ lại một cách tỉ mỉ, nhìn sơ qua có cảm giác tựa như bức tranh mang vẻ ngoài cổ kính tuyệt đẹp.

Buổi chiều, tiết tự học.

Lớp 10/1 vô cùng yên tĩnh.

Học sinh nào đến phiên trực nhật hôm nay đều đang ở trên bục giảng lau dọn. Phía bên dưới, một số học sinh rủ nhau ngồi chơi điện thoại, một số thì tập trung làm bài, còn có số khác thì gục xuống bàn ngủ. Người nào cũng có việc bận của riêng mình, vô hình chung khiến cho một lớp học vốn rất ồn ào, giờ đây lại chìm trong trạng thái yên tĩnh.

Khương Hựu Lễ chống cằm, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô không biết trong đầu mình rốt cuộc đang băn khoăn điều gì.

Bộ vi xử lý tạm thời đang bị rối loạn, muốn nghĩ mà cứ chuyện nọ xọ sang chuyện kia, mới có một tuần đi học thôi đã bao nhiêu là thứ xảy ra.

Cũng có lẽ Khương Hựu Lễ hiện tại đang không nghĩ gì cả.

Nghĩ nữa thì cũng đến thế, tâm trạng của cô từ lúc gặp lại Kiều Nghệ Huân cứ tuột dốc không phanh.

Trần Hoài An đang chơi game trên điện thoại, cậu hết check map trong game rồi lại check ngoài hành lang, vô cùng bận rộn. Đàm Dục Sơn giờ này mà vẫn còn chưa chịu vào lớp, nhưng cậu cũng thừa biết thầy Đàm cứ đến tiết tự học đều sẽ bất thình lình chạy qua kiểm tra, vì vậy mới phải dè chừng, mắc công trốn học mà bị thầy Đàm tóm thì đúng là Chúa phù hộ em.

Khương Hựu Lễ ngồi đến đơ ra như một khúc gỗ, không nhúc nhích.

Trần Hoài An lại cứ tưởng Khương Hựu Lễ đang chống tay ngủ, liền đảm đương luôn công việc canh chừng cho Khương Hựu Lễ.

Đúng như dự đoán, không lâu sau, Đàm Dục Sơn bất ngờ xuất hiện ở cửa lớp phía trên.

Trần Hoài An nhanh tay đẩy người Khương Hựu Lễ một cái.

Khương Hựu Lễ có chút phản ứng chậm, lười biếng quay ra, "Cái gì?"

Trần Hoài An tặc lưỡi nhìn Đàm Dục Sơn đang đứng ở cửa trước, nhanh chóng cất điện thoại vào trong túi phi tang chứng cứ, "Thầy Đàm đến rồi."

Khương Hựu Lễ chầm chậm đưa mắt nhìn về phía cửa trước.

Đúng lúc nhìn thẳng vào mắt Đàm Dục Sơn, mắt to trừng mắt nhỏ.

Đàm Dục Sơn hình như lại tức giận rồi, đôi mắt nhìn Khương Hựu Lễ chợt to lên một vòng, giống như đang nói với cô —— Em đây là đang làm gì? Không định làm bài tập hay sao?

Khương Hựu Lễ: "...."

Cô nhận được tín hiệu vũ trụ từ Đàm Dục Sơn, liền với tay lấy vài quyển sách hoá trong ngăn bàn ra đọc, từng quyển một đều sạch sẽ đến mức còn không có họ tên học sinh ở trên.

Trần Hoài An cũng lập tức bắt chước giả vờ đọc một cuốn, "Tỷ."

Khương Hựu Lễ: "Sao?"

"Anh Phong hẹn chúng ta hết giờ ra quán net với ổng, ổng nói lần trước lúc xù kèo, là mày hứa sau này sẽ bù đắp." Trần Hoài An che miệng nói, "Nên là hôm nay không đi không được."

Khương Hựu Lễ chán chường đến mức lười cả đi chơi, tuy nhiên, cô vẫn sẽ đồng ý.

"Biết rồi."

Trần Hoài An: "Thế để tao nói với anh Phong chờ bọn mình tan học rồi đi."

Khương Hựu Lễ không để tâm lắm, "Ừ, nói đi."

Sách vở mới luôn có thứ mùi rất lạ.

Là hương thơm của sự tinh khiết, Khương Hựu Lễ rất yêu thích mùi hương này.

Trần Hoài An cúi đầu, rũ xuống tóc mái để che đi đôi mắt, tiện hơn cho việc theo dõi hành động của Đàm Dục Sơn. Tranh thủ lúc ông đang hướng dẫn học sinh khác làm bài tập, cậu liền nhanh chóng lấy điện thoại, bí mật ở dưới ngăn bàn nhắn tin cho Tô Dụ Phong.

Một lúc sau, Tô Dụ Phong trả lời cậu.

Trần Hoài An nhắn thêm vài câu thì cất điện thoại, "Đại tỷ, tao vừa nhắn cho anh Phong rồi, ổng bảo lát bọn mình cứ đến thẳng quán net chờ ổng."

"Ừm." Kiều Nghệ Huân gật đầu, "Hai đứa đi đi."

Khương Hựu Lễ cùng Trần Hoài An đi thẳng đến cầu thang, bước xuống tầng một.

Hai người mới đặt chân xuống đất.

Chuông hết giờ lập tức vang lên tứ phía, ngôi trường một mảng an tĩnh trong nháy mắt liền trở nên ầm ĩ.

Trần Hoài An quay đầu nhìn về cửa sổ lớp 10/1, có chút hoang mang: "Tỷ à, mày nghĩ có khi nào chị Huân sẽ làm gì Lộ Dao Y không?"

Khương Hựu Lễ: "Chị ấy sẽ không."

Trần Hoài An: "Sao mày có thể chắc chắn như thế được?"

Khương Hựu Lễ hơi nghiêng đầu nhìn Trần Hoài An: "Chị Huân là người thế nào, mày cũng biết cơ mà."

Kiều Nghệ Huân tuy bạc tình, nhưng trước giờ chưa từng có hành vi cưỡng ép Omega.

Những Omega có tình cảm với Kiều Nghệ Huân, hoặc là vì yêu nên chấp nhận lên giường với chị ta, sau đó bị Kiều Nghệ Huân chủ động chia tay. Hoặc là biết Kiều Nghệ Huân là trap Alpha tồi tệ có tiếng nhưng vẫn tự nguyện làm đối tượng tình một đêm với chị ta.

Tóm lại, Kiều Nghệ Huân sẽ không bao giờ cưỡng bức Omega.

Nên Lộ Dao Y nếu có khước từ Kiều Nghệ Huân, Kiều Nghệ Huân cũng sẽ tôn trọng nàng.

Cô rất tin tưởng điều này ở Kiều Nghệ Huân.

Hơn nữa Kiều Nghệ Huân không phải còn muốn bảo vệ Lộ Dao Y đó sao?

Trần Hoài An: "Tao tất nhiên là rõ ràng."

Cậu vẫn có chút băn khoăn: "Nhưng, nếu là lỡ như, lỡ như thôi thì sao?"

Khương Hựu Lễ: "Không bao giờ có lỡ như."

"Mày nói nghe thì dễ đấy! Lộ Dao Y dù sao cũng là một Omega cấp S, chị Huân kể cả có tốt đến mấy mà vô tình ngửi được tin tức tố của cô ấy, hậu quả là không thể lường trước." Trần Hoài An nói, "Mày không có tí lo lắng nào thật à?"

Khương Hựu Lễ tự nhiên bị nói trúng tim đen, chân vẫn đang bước đi bất thình lình ngừng hẳn lại, mất kiên nhẫn nói: "Lo lắng? Lộ Dao Y làm sao thì liên quan đéo gì đến tao? Mày có thể ngừng nhắc đến tên nàng ta với tao được không?"

Trần Hoài An mím môi, "Được rồi..."

Hai người đi đến nhà xe, cả quãng đường không nói thêm câu nào nữa.

Giờ tan tầm, ngoài cổng trường người đông như trẩy hội, các loại phương tiện hối hả ngược xuôi.

Trần Hoài An vừa đặt mông lên yên xe, chuẩn bị rời đi.

Khương Hựu Lễ bất chợt khựng lại.

Trần Hoài An quay lại khó hiểu nhìn Khương Hựu Lễ, "Mày sao đấy?"

Khương Hựu Lễ: "Tí nữa thì tao quên mất."

Trần Hoài An: "Quên cái gì cơ?"

Khương Hựu Lễ nói dối không chớp mắt nhìn Trần Hoài An, "Ba nhỏ dặn tao từ lúc sáng là hôm nay phải về sớm, tao lại không đi cùng với anh Phong hôm nay được rồi."

Trần Hoài An: "Mày..."

Lần trước lấy Khương Khê Viễn ra làm lá chắn rồi cho người ta leo cây.

Lần này thì lại là Lễ Hạc Niên?

Cậu hỏi: "Sao mày không nói mẹ là mày định xù kèo đi?"

Khương Hựu Lễ không ngần ngại quay đầu xe chuẩn bị đi về nhà, "Ờ."

Trần Hoài An: "..."

"Mày cứ bảo anh Phong tao có việc đột xuất." Khương Hựu Lễ nhảy lên xe đạp thẳng một đường, "Lần sau tao sẽ tự mình đến xưng tội với ổng."

"Đại tỷ." Trần Hoài An đành thở dài, "Nhớ về nhà thì nói với tao một câu."

Khương Hựu Lễ không quay đầu, vẫy vẫy tay, "Ok."

Trần Hoài An bất đắc dĩ phải đạp xe đến quán net một mình.

Khương Hựu Lễ đi được một đoạn thì quay đầu lại nhìn, trông thấy Trần Hoài An đã không còn ở đây, liền nhanh chóng đạp xe hướng về đoạn đường trước cổng trường, là vị trí vừa vặn bao quát được toàn bộ học sinh đang lũ lượt rời đi.

Xung quanh hiện tại vô cùng đông đúc.

Học sinh đi từ trong cổng trường ra, nếu không có Byakukan (*) hay Haki quan sát thì không thể nào nhìn thấy cô được.

Khương Hựu Lễ dựng xe đạp, hơi cúi người dưới những cái đầu nhấp nhô, chờ đợi một lúc.

Không lâu sau, hình ảnh Lộ Dao Y đạp xe đi ra liền đập vào mắt cô.

Đằng sau là Kiều Nghệ Huân đang âm thầm theo chân nàng.

Khương Hựu Lễ nháy mắt đã hiểu ra.

—— Lộ Dao Y vẫn không thèm để ý đến Kiều Nghệ Huân.

Đm, sao tự nhiên mày thoả mãn cái đếch gì vậy Khương Hựu Lễ?

Cô trông thấy hai người họ đều đã đi mà không có phát giác ra mình, liền gạt chân chống đạp theo.

Khương Hựu Lễ có chút nhớ lại tiết hình học từ hồi cấp 2, một đoạn thẳng có ba điểm thẳng hàng; Khương Hựu Lễ đi theo sau Kiều Nghệ Huân, Kiều Nghệ Huân lại đi theo sau Lộ Dao Y. Người ngoài nhìn vào, không biết liền tưởng rằng cô đang đi theo bắt gian bạn gái lén lút nɠɵạı ŧìиɧ.

Khương Hựu Lễ trực tiếp vứt não đi, méo cần quan tâm việc mình đang làm kỳ cục đến mức nào.

Nhưng mà...

Vẫn phải tìm cho ra lí do gì nghe logic một chút...

Tuy Khương Hựu Lễ tin vào con người Kiều Nghệ Huân, nhưng không ai nói trước được điều gì, đề phòng trường hợp xấu nhất thì cô vẫn nên đi theo.

Còn chưa kể, dì Lộ với dì Quan đã đối xử với cô tốt biết bao.

Cô thay mặt hai dì bảo vệ cho con gái bọn họ là quá hợp tình hợp lý rồi.

Khương Hựu Lễ, mày đi theo bảo vệ con nhỏ đáng ghét, cũng là vì đang nghĩ cho hai dì thôi.

______________

Khắp các con phố đều được bao phủ bởi một màu cam u buồn, hoàng hôn ở Giang Thành vẫn luôn tráng lệ như vậy.

Khương Hựu Lễ tự biên tự diễn, sau khi tìm đại một lí do nghe có vẻ thuận tai, liền không ngần ngại tiếp tục bám theo sau Lộ Dao Y và Kiều Nghệ Huân đi về nhà.

Nắng hoàng hôn hắt lên bóng hình hai con người đang đi đằng trước Khương Hựu Lễ.

Đẹp như một bức tranh.

Khương Hựu Lễ nhìn theo bọn họ từ phía sau.

Hai người họ, nhìn từ xa, quả thực là rất xứng đôi.

Tiếc thay, Kiều Nghệ Huân không phải một Alpha tốt.

Hoặc ít nhất là xét trên tiêu chí tình cảm.

Khương Hựu Lễ xuống xe, giấu người đằng sau bức tường rẽ vào nhà Lộ Dao Y, lén lút dõi theo cho đến khi người ta đã bước chân vào nhà.

Bấy giờ mới thật sự yên tâm.

Khương Hựu Lễ quay ra thì chợt thấy Kiều Nghệ Huân đang định hướng đầu xe đi về bên này. Cô lập tức dắt xe đạp lao như bay vào sân nhà người khác.

Đcm jumpscare à?

Tí nữa thì bị Kiều Nghệ Huân tóm được.

Một lúc sau, cô nhìn thấy cái bóng in trên mặt đất của người nào đó đang đạp xe đi ngang qua, bèn thập thò phía sau bức tường nhìn theo Kiều Nghệ Huân đã hơi khuất xa, kiên nhẫn chờ đến tận lúc chị đã biến mất khỏi con đường trong ngõ mới dám lên xe đạp về nhà mình.

Cô đi qua cổng nhà của Lộ Dao Y, không biết vì cái gì mà chợt dừng lại ngay trước cổng nhà nàng, lẳng lặng nhìn.

Cô thật sự nghĩ, Lộ Dao Y không nên ở bên cạnh một Alpha như Kiều Nghệ Huân, dù cho cô rất không muốn thừa nhận bản thân là đang lo nghĩ cho Lộ Dao Y.

Lộ Dao Y...Xứng đáng với một Alpha tốt hơn...

....

Hả khoan đã, cái gì đấy?

Cô giật mình nhận ra, bản thân thế mà lại như một thằng trộm chó đứng trước cửa nhà Lộ Dao Y.

Cô thở hắt một cái, lấy tay tự vỗ đầu mình, sau đó nhanh chóng phi xe như bay về thẳng nhà.

Khương Hựu Lễ, mày không ổn rồi!

_______________________

Tác giả có lời muốn nói:

Lễ Lễ không phải là không tin chị Huân, Lễ Lễ chỉ đang lo cho con nhỏ đáng ghét đó thôi.

________________________

Editor có lời muốn nói:

(*): Bạch Nhãn của gia tộc Hyuga trong Naruto đó mọi người